NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 358: Chẳng là cái thá gì.
Cập nhật lúc: 2026-02-14 07:54:32
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạc chỉ là cái cớ để đàm phán.
Vì thế cô mới cố tình "sư t.ử ngoạm", chờ đối phương mặc cả, đến lúc đó mới thừa cơ mục đích của , như mới thể đạt hiệu quả gấp đôi.
Quả nhiên.
Minh Đài Kính kịp an ủi chủ t.ử nhà , ông bước lên một bước, thái độ mềm mỏng : "Chu cô nương, những năm nay thiên tai xảy liên miên, binh hoang mã loạn, ăn dễ dàng gì. Một nghìn lượng bạc một thực sự là quá nhiều, thể bớt một chút ?"
Đối phương mở lời mặc cả, tuy đạt mục đích nhưng Cố Cẩn ý định ngay lập tức mà giả vờ khó xử: "Cũng là thể."
"Thế , ba tổng cộng hai nghìn bốn trăm tám mươi lượng, thể ít hơn nữa."
Là một mưu sĩ đủ tiêu chuẩn, giữ tâm thế định khi đàm phán là năng lực cơ bản nhất. Minh Đài Kính đại khái đoán ý đồ của đối phương, nhưng cũng chỉ thể kiên nhẫn xòa...
"Chu cô nương, hai nghìn bốn trăm tám mươi lượng vẫn là quá nhiều, bọn thực sự lấy nổi. Không Chu cô nương cần vải gai , bọn thể dùng vải gai để gán nợ."
Nghe thấy đối phương sẵn sàng dùng vải gai gán nợ, Cố Cẩn giả vờ ngạc nhiên: "Minh , ông thấy còn nhỏ nên định lừa ? Thứ cần là bạc chứ vải gai, vải gai thì đáng bao nhiêu tiền?"
Minh Đài Kính ha hả: "Chu cô nương, cái cô . Nhìn thiên tai mạt thế sắp tới, vải gai tuy chất liệu thô ráp nhưng bền bỉ, dễ bảo quản hơn lụa là gấm vóc nhiều, cô thực sự cân nhắc tích trữ một ít ?"
Cố Cẩn lầm bầm: "Thiên tai mạt thế? Chẳng lời ông là thật giả nữa."
Cô giả vờ suy nghĩ, chờ một lúc lâu mới gật đầu đồng ý: "Được , tuy thông tin là thật giả, nhưng nhà đông , trời cũng sắp nóng lên , đúng lúc đang cần vải để may quần áo."
"Ông định đưa bao nhiêu sấp vải gai?"
"Tuy nhiên, nếu lời ông là thật, thì còn tích trữ thêm một vật tư khác nữa, thêm năm trăm cân thịt bò khô ."
Gà Mái Leo Núi
Cố Cẩn tính toán , một trưởng thành may quần áo bốn mùa một năm tiêu tốn nhiều nhất là hai sấp vải. thực tế, cần năm nào cũng may đồ mới, cho nên thể tính định mức mỗi một sấp vải một năm.
Đội ngũ của cô sẽ nhận đủ hai trăm , tối thiểu tích trữ một nghìn sấp vải.
Vải gai ở kinh thành, loại một lượng rưỡi bạc, loại kém hơn cũng một lượng.
Mức giá đắt hơn các tỉnh thành khác chỉ gấp đôi.
Tuy nhiên, dệt vải là một công việc kỹ thuật.
Và bộ quy trình cực kỳ phức tạp.
Vì , ngày tận thế, vải vóc nhất định sẽ là hàng hóa trao đổi giá trị.
Cô tích trữ vải vóc mà động động đến triều đình, chỉ thể dùng hạ sách .
Nghe thấy mưu sĩ của đang bàn bạc dùng vải gai và thịt bò khô để cấn trừ tiền bạc, cơn giận của Mộc Vân Tiêu mới dịu đôi chút.
Nhà họ Mộc ngoài tiền thì vải vóc là nhiều nhất. Những năm gần đây do thiên tai nhân họa xảy liên tục, khả năng mua vải của thường dân giảm mạnh, vải gai năm nào cũng tồn kho, ngược vải lụa bán chạy hơn.
Thế nên hiện giờ trong kho của Mộc phủ còn tồn ít vải gai, gã đang rầu rĩ xử lý chúng thế nào.
Nếu thể nhân cơ hội xử lý sạch chỗ vải gai đó thì cũng giải quyết một nỗi lo của gã, dẫu tiền thuê kho bãi mỗi tháng cũng hề rẻ.
Còn về thịt bò khô, từ khi đến kinh thành, gã luôn cảm thấy thiên tai sắp ập đến nên tích trữ khá nhiều. Số thịt đó để hơn một năm , chẳng còn ăn , nàng thì cứ đưa cho nàng là xong.
Coi như bố thí cho một con ch.ó!
Minh Đài Kính thấy đối phương hỏi về lượng vải, nhất thời quyết định .
Ông đầu bàn bạc với gia chủ.
Mộc Vân Tiêu dây dưa thêm với con nhóc ranh đó, mất kiên nhẫn : "Ông tự xem mà ."
Lúc , Bàng Đồng xen : "Chu cô nương bao nhiêu?"
Cố Cẩn đối phương đang dò xét , nhưng giờ mục đích đạt , thấu cũng chẳng : "Hai nghìn sấp vải."
Ở Chu quốc, quy cách thông thường một sấp vải là bốn trượng, tính theo đơn vị đo lường kiếp thì tầm gần mười bốn mét.
để thuận tiện vận chuyển, trọng lượng mỗi sấp vải đều khống chế ở mức ba mươi cân.
Vì , tùy theo chất liệu vải khác mà chiều dài sấp vải cũng khác . Vải gai nặng hơn lụa là, chiều dài của nó tới bốn trượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-358-chang-la-cai-tha-gi.html.]
Tính một sấp ba mươi cân, hai nghìn sấp là sáu vạn cân.
Trừ mức tiêu hao trong năm năm đầu, đến khi thiên tai thực sự ập tới chắc vẫn còn tới một nghìn sấp, tức là gần ba vạn cân.
Đến lúc đó vận chuyển thế nào quả là một vấn đề nan giải.
Bàng Đồng thấy con liền việc đối phương "sư t.ử ngoạm" lúc chỉ là để che đậy ý đồ thực sự.
nàng đang tích trữ những vật tư thể dễ dàng kiếm khi thiên tai mạt thế nổ .
Con bé túc trí đa mưu, nắm quyền điều hành cực kỳ thuần thục, lẽ nào nàng mới thực sự là gia chủ của nhà họ Chu?
Đang định dò xét thêm thì Minh Đài Kính chen : "Chu cô nương, hai nghìn sấp vải thực sự lấy nổi, một nghìn sấp thì thế nào?"
Sắc mặt Cố Cẩn lập tức sa sầm: "Minh , ông tiếc tiền còn tiếc vật tư, chuyện đàm phán tiếp nữa, chỉ còn cách giao cho quan phủ thôi."
Minh Đài Kính vốn định kỳ kèo thêm chút giá, nhưng một câu của cô chặn họng, chuyện còn đường lui. Thấy gia chủ dù mặt đầy giận dữ và mất kiên nhẫn nhưng vẫn lên tiếng phản đối, trong lòng ông lập tức hiểu rõ tình hình.
Ông xòa đáp : "Được , nếu Chu cô nương kiên quyết như thì cứ quyết định thế ."
"Năm trăm cân thịt bò khô, hai nghìn sấp vải gai, chiều nay sẽ sai đưa tới cho cô nương. Đến lúc đó, mong Chu cô nương trả cho bọn ."
Cố Cẩn gật đầu: "Đó là lẽ đương nhiên."
Cô khựng một chút, như sực nhớ điều gì, : "Ồ đúng , thê t.ử của Mộc tộc trưởng c.h.ế.t liên tiếp mấy , thì bệnh c.h.ế.t, thì khó sinh mà mất, còn đuối nước. Vị phu nhân thứ tư hiện giờ cũng đang liệt giường."
"Nhờ đại nhân Phàm Tư Phưởng quan tâm, bái y sư Tôn Tư thầy, cũng hiểu chút ít về y thuật, là hôm nào đến chẩn trị cho phu nhân một phen nhé?"
Mộc Vân Tiêu vốn đang bừng bừng lửa giận.
Nghe thấy lời đối phương , gã như một chậu nước đá dội từ đầu xuống chân, cả run rẩy vì sợ hãi.
Phàm Tư Phưởng!
nàng thế mà cũng quan hệ với Phàm Tư Phưởng!
Hơn nữa, nàng còn hết chuyện về mấy đời thê t.ử của gã!
Chắc chắn là do ba tên thám t.ử gã phái tiết lộ.
Mỗi tháng gã trả lương cao như thế, mà lũ báo đáp gã như ?
Đồ ăn cháo đá bát.
Toàn là quân ăn cháo đá bát.
Đợi chuộc chúng về, nhất định đuổi sạch khỏi phủ.
Khoan .
nàng còn những gì nữa?
Mộc Vân Tiêu nụ đầy ẩn ý của đối phương, cánh tay bỗng nổi một lớp da gà!
Lẽ nào nàng cái c.h.ế.t của mấy phụ nhân đó là do chính tay gã gây ?
Nghĩ đến đây, Mộc Vân Tiêu lập tức phủ nhận, , nàng thể .
Cái c.h.ế.t của mấy phụ nhân đó, sẽ ai ...
Minh Đài Kính và Bàng Đồng cũng chấn động.
Hóa mấy tên thám t.ử phái chẳng thám thính tin tức gì, ngược còn đối phương thẩm vấn bán luôn cả chủ nhà!
Đạo nghĩa giang hồ ?
Nhổ !
Chẳng là cái thá gì cả!