NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 291: Phàn phủ.

Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:56:41
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại sư càng tiền đồ, sự trợ giúp dành cho sư phụ sẽ càng lớn, ở đây, Động Hư Phái tại kinh thành nhất định thể tạo dựng tên tuổi.

Nghiêm Bất Hối ngưỡng mộ thôi, Đại sư tuổi tác còn nhỏ hơn , giữ chức vị cao, chắc chắn là nhờ công pháp sư phụ truyền dạy mới giúp thăng tiến nhanh như .

Mình chăm chỉ học tập, cũng thể nổi danh thiên hạ.

Một đoàn phi ngựa rời , chừng nửa tuần , cuối cùng cũng tới Phàn phủ.

Cố Cẩn phóng tầm mắt qua, bộ phủ bao quanh bởi những bức tường trắng, cách đó xa trồng nhiều liễu xanh, hiện đang là đầu hạ, cây liễu sinh trưởng đặc biệt tươi .

Sở Cửu Chương dẫn bọn họ từ cửa hông, đập mắt chính là tháp môn thùy hoa, hai bên còn hành lang uốn lượn.

Trong viện những con đường nhỏ đan xen, mặt đường dùng đá núi điểm xuyết, trong đình viện trồng đủ loại kỳ hoa dị thảo, nở rộ muôn hồng nghìn tía, vô cùng náo nhiệt.

Phàn Tý Phương là quan quý tam phẩm, gia tộc kinh doanh tại kinh thành nhiều năm, phủ mắt là nơi rộng lớn nhất mà Cố Cẩn từng thấy, các loại giả sơn, hành lang đếm xuể.

Mọi chỉ đến mức hoa cả mắt.

Phàn Tý Phương để tiện cho việc nghị sự, thư phòng việc hằng ngày cách cửa hông xa.

“Sư phụ, hãy chờ ở đây một lát, để đồ bảo Ngạn Mặc thông báo một tiếng.”

Ngạn Mặc là hộ vệ cận của Phàn Tý Phương, ngày thường phụ trách an ninh cho Phàn Tý Phương, kiêm luôn xử lý một việc vụn vặt.

Thấy Sở Cửu Chương trở về, Ngạn Mặc vội vàng tiến lên: “Sao giờ mới về? Phàn đại nhân chờ đến sốt ruột đấy.”

Giọng điệu của gã chút trách cứ. Sở Cửu Chương vội vàng giải thích: “Trên đường gặp sư phụ nên chút chậm trễ, phiền Ngạn đại ca thông báo giúp.”

Ngạn Mặc đầu tò mò mấy cùng với Sở Cửu Chương.

Bọn họ đều mặc trường bào màu xanh lơ, ngang hông thắt một dải đai lưng mảnh, bên n.g.ự.c trái vạt áo thêu một con thỏ, con thỏ còn cầm chủy thủ, qua thế mà một chút uy phong lẫm liệt, khá ý vị.

Mặc y phục đồng môn, vải vóc và đường kim mũi chỉ cũng tệ, hơn nữa còn thu nhận cả nữ đồ , môn phái mắt chắc hẳn quy mô nhỏ.

Gã thu hồi ánh mắt dò xét, xoay thông báo.

Phàn Tý Phương đang đợi Sở Cửu Chương, thuộc hạ báo cáo, vội vàng bảo gã dẫn .

Ngạn Mặc bước , vẫy vẫy tay với Sở Cửu Chương, hiệu cho qua.

Sở Cửu Chương thấy , thành thục tháo đao kiếm xuống thấp giọng dặn dò: “Sư phụ, chờ thêm một chút, đợi đồ báo cáo xong, Phàn đại nhân chắc chắn sẽ tiếp kiến .”

Cố Cẩn gật đầu: “Ta hiểu , con .”

Nàng xong, về phía trong viện.

Phàn Tý Phương nghị sự trong thư phòng, quá gần sẽ thích hợp.

Sở Cửu Chương khi phòng, đang định hành lễ, Phàn Tý Phương vội vàng đưa tay ngăn : “Được , đừng quỳ nữa, mau , việc bản quan giao cho ngươi đến ?”

Sở Cửu Chương đáp: “Bẩm đại nhân, sự việc chu , thuộc hạ gửi mật thư của đại nhân tới nơi, dọc đường xảy chuyện gì bất trắc.”

Trong lòng Phàn Tý Phương trút bỏ gánh nặng: “Vậy thì , liên tục bôn ba vất vả, ngươi cũng mệt , mau nghỉ ngơi .”

Gà Mái Leo Núi

Phàn Tý Phương hài lòng với tên hộ vệ mà hảo hữu của tiến cử.

Người lanh lợi, võ công khá, việc giao cho bao giờ xảy sai sót.

Nghĩ đến Bùi Thận, Phàn Tý Phương khỏi âm thầm thở dài một tiếng.

Hảo hữu cả đời chinh chiến, lập hạ hãn mã công lao cho triều đình, ngờ sắp chịu kết cục đầu lìa khỏi cổ.

Trong cái rủi cái may, Thánh thượng nể tình tận trung vạn phần, chỉ g.i.ế.c một , những khác trong Bùi phủ giáng xuống bình dân, dù cũng giữ một mạng.

Sở Cửu Chương thấy thần sắc của ngài dường như chút bi thương, ôm quyền hành lễ: “Đại nhân, đường về, thuộc hạ tình cờ gặp sư phụ, trong tay sư phụ ngọc bội mà Bùi tướng quân đưa cho, là Bùi tướng quân bảo tới tìm đại nhân, thuộc hạ liền tự tiện đưa sư phụ phủ, đại nhân đồng ý tự ý hành động, xin đại nhân trách phạt.”

Phàn Tý Phương , theo bản năng hỏi : “Sư phụ của ngươi? Cố Cẩn?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-291-phan-phu.html.]

Sở Cửu Chương gật đầu: “Bẩm đại nhân, chính là nàng.”

Đáy mắt Phàn Tý Phương lướt qua một tia kinh ngạc.

A Thận từng qua, nếu một ngày nào đó một cô bé cầm ngọc bội tới tìm ngài, chỉ cần là việc ngài thể thì đều giúp nàng thành.

Lúc đó Phàn Tý Phương hề để tâm.

Bởi vì, cô bé trong lời kể của A Thận mới chỉ mười tuổi, hơn nữa còn đang ở trong vùng núi Lợi Châu đầy rẫy dị quỷ, trong đội ngũ kẻ nhỏ già, còn thương binh, Phàn Tý Phương nghĩ nàng năng lực sống sót tới kinh thành.

Thế nhưng, ngờ rằng, nàng thực sự tới.

Điều quả thực chút thể tin nổi.

Phàn Tý Phương nảy sinh một chút tò mò: “Đã tới thì hãy để nàng .”

Sở Cửu Chương thấy ngài đồng ý tiếp kiến, trong lòng lập tức vui mừng: “Sư phụ đang chờ ở trong viện, thuộc hạ mời qua đây ngay.”

Ánh mắt Phàn Tý Phương đầy vẻ mong đợi: “Mau .”

Sở Cửu Chương nén tâm tình nhảy nhót, xoay ngoài, đẩy cửa phòng liền thấy sư phụ đang ngay ngắn trong đình nghỉ mát giữa viện.

Sở Cửu Chương hăng hái chạy tới: “Sư phụ, Phàn đại nhân đồng ý gặp , mau theo đồ .”

Cố Cẩn vội vàng dậy.

Bọn La Ngũ Cốc và Tống Thanh Lang thì ở tại chỗ, bọn họ bao giờ thấy đình viện nào như thế nên thần tình đều chút câu nệ.

Cố Cẩn theo đồ thư phòng, đang định hành lễ, Phàn Tý Phương chờ nổi mà bước tới: “Không cần đa lễ, mau .”

Ngài xong, vọng bên ngoài gọi lớn: “Ngạn Mặc, dặn T.ử Vi dâng .”

Cố Cẩn lặng lẽ quan sát nam t.ử mắt.

Tuổi tác ngài tương đương với Bùi Thận, nhưng dung mạo khác biệt.

Ngũ quan Bùi Thận sắc bén, bức , khí thế giống như một thanh đại đao tuốt vỏ, dường như chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ c.h.é.m rụng đầu.

Phàn Tý Phương ngũ quan nhu hòa, ôn nhuận như ngọc, cử chỉ hành động giống như cơn gió xuân, khiến tự chủ mà tháo xuống cảnh giác.

Quả là một vị khiêm khiêm quân t.ử!

Cố Cẩn khỏi thầm tán thưởng trong lòng.

“Đã sớm A Thận nhắc về nàng, hôm nay gặp, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Ánh mắt Phàn Tý Phương quét qua một lượt, trong lòng thầm kinh ngạc, cô bé tuổi lớn, nhưng khí thế mười phần, rốt cuộc là sống sót đao của dị quỷ, khí chất khác biệt với thường.

Người mà A Thận coi trọng, quả nhiên tầm thường.

“Phàn đại nhân quá khen .” Đối phương chân thành khen ngợi, Cố Cẩn khiêm tốn đáp lời.

Nàng từ trong n.g.ự.c lấy ngọc bội đưa tới.

“Phàn đại nhân, đây là tín vật Bùi tướng quân tặng cho dân nữ, xin ngài xem qua.”

Phàn Tý Phương đưa tay nhận lấy, nhưng chỉ một cái liền đặt nó lên chiếc bàn bên cạnh.

Ngài mở miệng hỏi: “Cố Cẩn, bản quan một câu hỏi hỏi nàng.”

“Năm ngoái vùng núi Lợi Châu dị quỷ hoành hành, cuối năm phương Nam xảy tuyết tai, khi tuyết tan dẫn phát ôn dịch, để ngăn chặn ôn dịch lây lan, triều đình nghiêm ngặt quản thúc tai dân, đặc ý phái chủ tướng Kiều Nghiệp và phó tướng Trần Sâm trấn thủ Bạc huyện.”

“Hai bọn họ tận trung chức thủ, khi nhiễm dịch bệnh tự thiêu tại Bạc huyện, các binh sĩ khác tổn thất t.h.ả.m trọng, bộ bình dân Bạc huyện cũng hỏa dầu thiêu c.h.ế.t.”

“Nàng và nhà thoát từ phương Nam?”

 

Loading...