NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 285: Chìa khóa.
Cập nhật lúc: 2026-02-10 22:58:12
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái ... cái ... khỏi cũng quá mức tinh xảo !” Hắn theo bản năng thốt lên.
Cố Cẩn cúi đầu , cũng khỏi bật khổ.
Mấy thứ Đào Hoa cao, Phù Dung cao, và quả lệ chi , chúng xếp thành hình kim tự tháp, bày trong một chiếc đĩa nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay, trông phong thái, cũng mắt, nhưng lượng thì quả thật quá ít.
Phần lượng và hình dáng của những món điểm tâm mắt nét tương đồng với những món ăn phân t.ử mà nàng từng ăn đây, đều lấy cái danh “lượng ít tinh xảo” chiêu trò.
Thế nhưng chính vì lượng ít tinh xảo, ngược còn thể bán giá cao, giới nhà giàu ưa chuộng.
Nam Cung Văn quả thực là một kỳ tài, thủ đoạn ăn vô cùng độc đáo, hèn chi thể Nam Cung Lăng trúng mà mang về Mi huyện.
Song Tiểu Hổ thấy quả lên, luyến tiếc thu hồi tầm mắt, nhiệt tình chào mời: “Cẩn , điểm tâm của Tín Dương quán vô cùng nổi tiếng tại Chu quốc, mau nếm thử .”
Gà Mái Leo Núi
Huynh năm nay mười sáu, khi rời khỏi chiến trường, cả rũ bỏ vẻ ngây ngô của thiếu niên, mỗi cử chỉ điệu bộ đều mang phong thái của một nam t.ử trưởng thành.
“Đa tạ Tiểu Hổ ca.” Cố Cẩn lên tiếng đa tạ, đưa tay nhón một miếng Phù Dung cao.
Miếng Phù Dung cao chỉ lớn hơn móng tay một chút, nhai hai cái biến mất, nàng thậm chí còn kịp cảm nhận mùi vị gì.
Nàng gượng một tiếng: “Quả thực tệ, ăn ăn thêm.”
Cố Cẩn xong, liền ướm lời hỏi: “Tiểu Hổ ca, cô nương mặc y phục màu xanh lục trông vài phần giống , nàng là mà vẫn luôn tìm kiếm ?”
“Ta cảm thấy đúng là nàng , nhưng nàng nhận.” Giọng Song Tiểu Hổ trầm xuống, chút buồn bã.
Cố Cẩn lên tiếng an ủi: “Có lẽ là nỗi khổ tâm thể , Tiểu Hổ ca thể ngóng thêm xem . , khi đến Kinh thành, vẫn theo đại nhân Ngô Quảng Phong chứ? Giang Xuyên và Sở Cửu Chương ở cùng ?”
Song Tiểu Hổ thấy lời hỏi thăm, liền thu tâm trạng, nghiêm túc trả lời: “Suýt nữa thì quên mất, Cẩn , đại ca nhờ những công pháp chỉ điểm mà khi về Kinh thành nhận sự trọng dụng của Ngô đại nhân.”
“Ta hiện tại tuy chức vị chính thức, nhưng đang việc trướng Ngô đại nhân, vẫn chút phận địa vị.”
“Lần ngóng tin tức của , Ngô đại nhân thương tình nên đặc biệt cho đến Đông Thành tìm .”
“ , khi tiến kinh, Bùi đại nhân tống giam, nhưng Sở Cửu Chương liên lụy, hiện tại là hộ vệ cận của Phàm T.ử Phương đại nhân.”
“Còn về phần Giang Xuyên, thương tại biên thành, khi về Kinh thành vẫn luôn dưỡng thương. Vì thiết lắm nên ngày thường chúng cũng gặp nhiều, hiện tại cụ thể ở thì rõ lắm.”
Biết đại đồ của bình an vô sự, Cố Cẩn cuối cùng cũng buông xuống tảng đá trong lòng.
“Cẩn , dự định khi nào sẽ khởi hành đến Kinh thành?” Song Tiểu Hổ nhấp một ngụm hỏi.
Cố Cẩn: “Nếu gì bất ngờ, ngày thể khởi hành, Tiểu Hổ ca, còn thì ?”
Song Tiểu Hổ thở dài một tiếng: “Ta ước chừng còn vài ngày nữa, đợi việc ở đây lo xong mới thể rời . Cẩn , đến Kinh thành nơi dừng chân ? Hay là chờ thêm vài ngày, chúng cùng về Kinh. Nơi đất khách quê , ca ca ở đây, ít nhất cũng thể giúp đỡ phần nào.”
Cố Cẩn lắc đầu: “Đã định ngày , tiện đổi.”
Hiện tại thời thế đổi quá nhanh, lưu Đông Thành ba ngày là giới hạn lớn nhất , thể chờ thêm nữa.
Song Tiểu Hổ , chẳng thèm suy nghĩ, liền từ trong n.g.ự.c móc một xâu chìa khóa.
“Cẩn , khi đến Kinh thành đại ca tậu một tòa trạch t.ử, tuy địa điểm mấy nhưng phòng ốc nhiều. Khách điếm ở Kinh thành mỗi ngày tốn kém ít bạc , cứ ở nhà của đại ca, việc gì tiêu tiền oan uổng như thế.”
Cố Cẩn chút kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-285-chia-khoa.html.]
Tin tức đồ ngóng ngày hôm qua nhắc đến giá nhà ở Kinh thành. Ngay cả những trạch t.ử ở vị trí , nếu quan hệ thì bình thường cũng chẳng thể mua nổi.
Vị trưởng kết nghĩa của , nếu vớ một món tiền phi nghĩa thì chỉ dựa chút bổng lộc lính hàng tháng, e là ăn uống hai trăm năm mới mua nổi.
Thấy nàng nghi hoặc, Song Tiểu Hổ ghé sát nhỏ giọng thì thầm: “Lúc băng qua đại sơn Lợi Châu, Ngô đại nhân từng đ.á.n.h sát một đội Dị quỷ, đội Dị quỷ đó vặn cướp bóc ít tiền tài và lương thảo. Đại ca thể hiện nên Ngô đại nhân chia cho đại ca nhiều bạc.”
Huynh chuyện với giọng điệu trầm thấp, tâm trạng dường như tệ.
Trận chiến đó, nếu Ngô đại nhân lợi dụng thương binh và những bình dân cùng lá chắn, e rằng họ cũng thể mà rút lui...
Ánh mắt Cố Cẩn thoáng hiện lên tia sáng, hỏi truy cùng g.i.ế.c tận.
Ngô Quảng Phong dẫn đội rời khỏi đại sơn, thuộc hạ thì thương, kẻ thì tàn phế, binh sĩ sức chiến đấu quá vài chục . Nếu dựa mưu kế thì thể nào cướp đoạt tiền tài từ tay Dị quỷ.
Song Tiểu Hổ thu hồi tâm trạng, nhét chìa khóa tay nghĩa : “Cẩn , ở trong đại sơn đại ca lời thấp ý mọn, Ngô đại nhân cưỡng đoạt lương thực nhà mà chỉ trơ mắt . Hiện tại đại ca chút tiếng tăm, đừng từ chối nữa.”
Cố Cẩn chút ngại ngùng: “Tiểu Hổ ca, từ chối, mà là khi rời khỏi quần sơn Lợi Châu, thu nhận thêm mười tám tên đồ , ngoài còn thuê thêm một võ giả và hai cung tiễn thủ, quá đông, tiện phiền Tiểu Hổ ca.”
Song Tiểu Hổ giả vờ tức giận, lườm nàng một cái: “Phiền hà cái gì, một nhà hai lời, bảo cầm chìa khóa thì cứ cầm lấy. Viện t.ử đó của hai tiến, cho bốn mươi mấy các ở, tuy chút chật chội nhưng cũng đến mức trải chiếu đất.”
Cố Cẩn thấy Song Tiểu Hổ thực sự chân thành nên chỉ đành nhận chìa khóa và lời đa tạ.
Trong lúc hai họ trò chuyện, La Ngũ Cốc uống vểnh tai ngóng cuộc trò chuyện của các khách trong quán.
hồi lâu mà chẳng thu thập chút thông tin hữu ích nào.
Hắn khỏi chút nản lòng.
Thật kỳ lạ, ở Lợi Châu, Bằng Thành huyện Hương Hà, trong các ngõ ngách và quán đều thể thám thính tin tức hữu ích, ở Đông Thành chẳng thu hoạch gì?
Hắn thầm thắc mắc, bỗng nhiên sực nhớ điều gì đó.
Phải , Chu quốc cho phép bình dân thảo luận việc triều chính, Đông Thành gần Kinh thành như , những sống ở đây chắc chắn dám năng bừa bãi.
Nếu như thì cứ thong thả mà hí .
Cố Cẩn tuy vẫn luôn trò chuyện với Song Tiểu Hổ, nhưng tai tám hướng, những lời bàn tán của các khách xung quanh đều lọt tai nàng.
Triều đình nghiêm cấm dân chúng thảo luận chính sự, nhưng từ phương diện dân sinh thực chất thể suy luận nhiều thông tin.
Ví như kiếp , nhiều xem bản tin thời sự chỉ để xem cho , nhưng những xem thời sự là để thấu chính trị.
Họ thể từ đó mà phân tích sự đổi trong chính sách lớn của quốc gia để sớm đưa đối sách. Những khách trong quán lúc nãy, tưởng chừng như chỉ chuyện dân sinh, ví dụ như khi sang xuân giá giấy rẻ hơn, nghiên mực cũng rẻ hơn.
Giá cả tơ lụa gấm vóc cũng sụt giảm ít.
Đằng những chuyện ẩn chứa chính là tình hình kinh tế hiện tại của Chu quốc.
Đông Thành bề ngoài thì phồn hoa rực rỡ, nhưng kinh tế nảy sinh vấn đề, nếu can thiệp e là sẽ sụp đổ.
Kiếp , Cố Cẩn nhiều nhất là về thông hóa bành trướng (lạm phát).
thực chất còn thông hóa khẩn súc (thiểu phát).