NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 261: Những con số.

Cập nhật lúc: 2026-02-10 22:48:31
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tỷ tỷ, La ca ca tới ." Cố Tú nhỏ giọng .

Cố Cẩn khích lệ: "Tú Tú thật ngoan, gọi cả Tống Thanh Lang ca ca và Cố Lăng Vân ca ca nữa, ba đứa ở ngoài lều canh chừng, đừng để ngoài lén."

Lại nhận thêm nhiệm vụ, Cố Tú hăng hái ngoài.

Lúc dù trời tối nhưng ngoại tổ mẫu và nương vẫn đang lương khô, hiện giờ vẫn còn bận rộn trong bếp của khách điếm.

Nếu đột nhiên lên đường cũng đến mức luống cuống tay chân.

Trong lều chỉ còn Cố Cẩn và La Ngũ Cốc.

Nàng đưa khối vàng trong tay : "Nhận ?"

La Ngũ Cốc gật đầu: "Bẩm sư phụ, con nhận . Đây là vật gia truyền mà Gia gia luôn trân quý, ông đưa cho con xem vài . Sau Tam thẩm với con, khi lâm chung Gia gia tặng nó cho sư phụ ."

Cố Cẩn vội hỏi: "Vậy lúc đó Gia gia con ?"

La Ngũ Cốc gãi đầu: "Dạ ... chờ chút, hình như nhắc qua một câu, khối vàng quan trọng, đến lúc sơn cùng thủy tận thì tiêu nó ."

Cố Cẩn nhíu mày: "Vậy con khối vàng là ai đưa cho Gia gia con ?"

La Ngũ Cốc lắc đầu, tỏ ý .

Cố Cẩn hỏi thêm mấy câu nữa nhưng nhận bất kỳ đáp án nào, đành để rời .

Nếu khối vàng ẩn giấu thông tin thông quan, thì những điểm lồi lõm lẽ chính là đột phá khẩu.

Nàng cẩn thận bôi mực lên các điểm lồi, đó áp lên tờ giấy trắng.

Giữa các điểm dường như liên hệ gì đó...

Cố Cẩn khổ sở suy tư, trôi qua bao lâu, bỗng nhiên hiểu hàm ý trong đó.

Các điểm khi xâu chuỗi chúng với , chính là một tổ hợp các con !

Vậy những con đó đại diện cho cái gì?

Cố Cẩn sầu đến mức vò đầu bứt tai.

Hoàng đế thiết lập những cửa ải nhất định là thể hóa giải, nghĩ hẳn là vì còn thiếu manh mối then chốt.

Về bí mật của khối vàng, La Sơn c.h.ế.t, giờ kẻ đáp án chỉ tộc trưởng nhà họ Vân.

Cố Cẩn bỗng nhiên thêm một tia mong đợi đối với cuộc gặp gỡ tại Hoa Nguyệt Lâu ngày mai.

Nàng cẩn thận cất hai khối vàng trong n.g.ự.c.

Lúc Cố Cẩn và La Ngũ Cốc bàn chuyện, Lý Đào Hoa xong việc trở về.

Thấy con gái bận xong, bà mới chui lều kéo nàng xuống, đưa một chiếc hũ nhỏ : "Cẩn nhi, mau ăn ."

"Cái gì thế ạ?" Thấy nương thần thần bí bí, Cố Cẩn tò mò hỏi.

Lý Đào Hoa : "Thịt dê, dùng than hồng ninh cả buổi chiều , tan ngay trong miệng đấy."

Cố Cẩn theo bản năng hỏi: "Ở thế nương?"

Lý Đào Hoa đáp: "Hôm nay nương mua vật tư ở Dương Nguyệt Châu, thấy chợ đồ tể đang mổ dê nên mua một ít về. Con mỗi ngày đều vất vả như , ăn chút đồ để tẩm bổ."

Cố Cẩn cúi đầu húp một ngụm canh, miệng hề một chút vị gây nào, nàng khỏi chút kinh ngạc.

Dương Nguyệt Châu gần Kinh thành, loại dê nuôi ở vùng dù xử lý thế nào thì thịt chắc chắn vẫn chút mùi gây mới đúng chứ.

Chỉ giống cừu lớn lên từ vùng đất kiềm, nhờ thành phần khoáng chất trong cỏ mà thịt mới thêm phần tươi non, hương vị tuyệt hảo.

“Nương, bán cừu trông như thế nào?” Cố Cẩn mở lời hỏi.

Lý Đào Hoa tức thì phấn chấn hẳn lên: “Dáng vẻ khác hẳn chúng , sống mũi cao, mắt lớn, trông cũng khá ưa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-261-nhung-con-so.html.]

Cố Cẩn ngẫm nghĩ một lát gật đầu : “Ta , nương, mệt mỏi cả ngày, hãy nghỉ ngơi sớm .”

“Được, con cũng ngủ sớm nhé.” Lý Đào Hoa đáp lời.

Cố Cẩn nhanh ch.óng ăn thịt cừu, húp nước canh, nhưng tâm trí từng ngừng suy ngẫm.

Dáng vẻ khác lạ, chắc chắn Trung Nguyên.

Ta nhớ thời Thanh, một con đường vận chuyển cừu dẫn từ Quy Hóa thành đến Bắc Kinh, chiều dài hơn một ngàn dặm, gọi là Kinh Dương đạo.

Trên con đường , từng đàn cừu sống sự lùa dắt của mục công, quản ngàn dặm xa xôi đến bàn ăn của dân Kinh thành.

Mỗi năm, cừu sống họ lùa từ Quy Hóa thành đến Bắc Kinh lên tới hơn ba mươi vạn con, con nhiều đến mức khiến kinh ngạc.

Trên đường , họ băng qua sa mạc, thảo nguyên lớn nhỏ, cùng các thị trấn và thôn làng.

Để đàn cừu thể thuận lợi tiến tới Kinh thành, triều đình đặc biệt thiết lập con đường quan lộ Kinh Dương đạo đó.

Kinh Dương đạo ngày thường chỉ dành cho mục công và đàn cừu qua.

Gà Mái Leo Núi

Người Quy Hóa chỉ giỏi lùa cừu sống Kinh, mà còn thể lùa hàng vạn con tuấn mã đến Bắc Kinh, thậm chí kẻ còn lùa đến tận Hán Khẩu, Hồ Bắc.

là thiên phú dị bẩm.

Hai năm qua, nước Chu chẳng mấy thái bình, kẻ thể quản ngàn dặm lùa cừu đến Dương Nguyệt châu , bản lĩnh e rằng còn mạnh hơn cả Quy Hóa.

Cố Cẩn cảm thấy cần thám thính một phen.

Dùng xong canh thịt cừu, nàng lắng lòng y thư, thành bài học mỗi ngày, cẩn thận xem xét chuyện trong mấy ngày qua trong đầu, xác định nhiệm vụ cần ban bố ngày mai, bấy giờ mới mặc nguyên y phục trong lều.

Có lẽ vì quá mệt mỏi, gần như nhắm mắt, nàng chìm giấc ngủ sâu.

Nàng ngủ, nhưng những cầm lái của Vân gia đang với , mặt mày ủ dột.

Vân Trân rời khỏi núi Lý T.ử là lập tức chạy thẳng đến cổng thành.

Để thêm tin tức, y đặc biệt bỏ nửa lượng bạc để dò hỏi quân lính canh giữ.

Vừa dò hỏi , hôm nay ngoài chỉ hai tốp ngoại tỉnh rời khỏi cửa Đông thành.

Tốp thứ nhất là buổi sáng, hai ngoại tỉnh đ.á.n.h xe la mang theo tên nghiện c.ờ b.ạ.c nổi tiếng thành Dương Nguyệt là Đàm Đại khỏi thành.

Tốp thứ hai là một cô bé và một thiếu niên, cả hai cưỡi la mà .

Hơn nữa, quân lính khi Đàm Đại thành, đầu giờ Dậu thì về, còn hai ngoại tỉnh cùng thì mãi thấy trở .

Vân Trân thấy tên Đàm Đại, liền tìm vàng và quan ấn, kẻ là mấu chốt quan trọng nhất.

Y lập tức tìm đến kẻ thạo tin tiếng trong vùng, sự dẫn dắt của đó, tìm thấy Đàm Đại đang đ.á.n.h bạc.

Vân Trân dùng đủ cách uy h.i.ế.p và dụ dỗ, Đàm Đại chịu nổi cám dỗ, cuối cùng phun lời thật.

Mọi bấy giờ mới quan ấn quan trọng của trạm chuyển vận Thanh Châu mất.

“Cũng kẻ trộm quan ấn là ai? Nếu để bắt , nhất định c.h.ặ.t đứt đôi bàn tay tặc t.ử của , xem còn quân trộm cắp .” Một thiếu niên hậu bối của Vân gia nghiến răng nghiến lợi .

Tộc trưởng Vân gia là Vân Trường Quan trầm giọng bảo: “Kẻ trộm quan ấn chắc hẳn là mấy đoàn thương buôn đang kẹt ở thành Dương Nguyệt, nhưng hiện giờ chúng gom hết bộ vải xanh trong thành, họ cầm quan ấn cũng vô dụng thôi.”

Vân Trân gật đầu phụ họa: “Vẫn là tộc trưởng suy tính chu , một bước nắm vải xanh trong tay, như các thương đoàn ở thành Dương Nguyệt đều cách nào giả mạo quan của trạm chuyển vận nữa.”

Lúc , thiếu niên mắng c.h.ử.i quân trộm cắp lo lắng : “ vàng quan trọng biến mất , dù chúng thể vượt qua núi Lý Tử, đợi đến khi tới Kinh thành cũng còn đường sống .”

Vân Trường Quan lên tiếng an ủi: “Khai Viễn chớ gấp, vàng đó hoặc là vẫn còn ở đại sơn, hoặc là mà Vân Trân gặp trong núi nhặt , nhưng bí mật của vàng đó chỉ tổ phụ , họ dù cầm trong tay cũng thể thấu hiểu .”

Vân Khai Viễn khỏi lầm bầm: “ đám đó theo Nam Cung phu nhân thành, quan hệ như , ngày mai họ sẽ mượn danh nghĩa trạm chuyển vận thành Dương Nguyệt để rời , lúc đó đây?”

Vân Trường Quan , vẻ trầm tư.

 

Loading...