NĂM ĐÓI KÉM! TRƯỞNG TỶ TÁM TUỔI DẮT NƯƠNG MANG THAI CHẠY NẠN (VÉ TÀU NGÀY TẬN THẾ) - Chương 200: Thứ bậc.
Cập nhật lúc: 2026-02-10 02:15:05
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở miếu Thổ Địa, Giang Phúc Nhi và Khang Bảo Nhi vốn thích đấu khẩu với .
Trước khi hai bọn họ cãi vã, đám tiểu bạn hữu sợ họ đ.á.n.h nên còn khuyên giải, phát hiện họ chỉ động khẩu chứ động thủ, liền xổm một bên xem kịch vui.
Lúc thấy hai tranh chấp, mấy đứa trẻ sợ chuyện lớn lập tức vây quanh .
Hoa Tam Ngưu nhỏ giọng : “Tiểu Thảo, ngươi đoán xem ai sẽ thắng?”
Diêu Tiểu Thảo đáp: “Chắc là Khang sư , cái miệng lanh lợi hơn chút.”
Khang Bảo Nhi với cái miệng lanh lợi tiếp tục công kích: “Dựa cái gì? Ngươi hỏi dựa cái gì ? Ta chính là sư của ngươi, sư phụ thường trưởng ấu hữu tự, ngươi cư nhiên dám để lời dặn dò của sư phụ lòng, thấy ngươi khi sư diệt tổ ...”
Khi sư diệt tổ, cái mũ chụp xuống thật sự quá lớn!
Sẽ trục xuất khỏi sư môn mất!
Đám trẻ xem xung quanh đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Giang Phúc Nhi tức đến run rẩy: “Người kính trọng nhất chính là sư phụ, ngươi đừng ngậm m.á.u phun , còn nữa, nếu dựa theo trưởng ấu hữu tự mà phân chia, tắm đầu tiên là Tống sư , lớn tuổi hơn ngươi.”
Tống Thanh Lang vội vàng xua tay: “Không, , , lớn nhất là La sư , mời đến tắm đây.”
Mấy đang tranh chấp, Cố Cẩn và La Ngũ Cốc thấy động tĩnh liền bước tới: “Cãi chuyện gì đó?”
Thấy sư phụ sắc mặt nghiêm nghị, đám trẻ sợ tới mức dám lên tiếng.
Tống Thanh Lang vội vàng đem đầu đuôi sự tranh chấp của hai kể rõ ràng.
Cố Cẩn xong, trừng mắt Khang Bảo Nhi và Giang Phúc Nhi hai cái: “Đều đợi đó, để Viên lão bản và Trương đại hiệp .”
Dù Cố Cẩn mới mười tuổi, nhưng nàng rốt cuộc vẫn là một nữ nhi, thấy động tĩnh cùng chạy tới, Viên Thiên Đông và Trương Đại Lôi hiểu mặt mũi đỏ bừng lên.
Hai cầm y phục, bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Vừa vặn Lý Đào Hoa bế con gái nhỏ tới tìm Cố Cẩn, Trương Đại Lôi thấy , thôi, suy nghĩ một hồi rốt cuộc cũng mở miệng.
Ở Chu quốc, nam nữ bảy tuổi cùng bàn.
Cố Cẩn mười tuổi, cũng coi như là thiếu nữ lớn , điều, hiện tại loạn thế thiên tai, những thiếu niên đều là đồ của nàng, sư phụ sắp xếp cho đồ tắm rửa cũng là chuyện bình thường, bình thường thôi!
Trang Cẩu Thừa xếp ở cuối hàng, trong lòng chút ủy khuất.
Hắn kéo kéo vạt áo của phía : “Nhị Cẩu Tử, ngươi cảm thấy sư phụ thích nhất là La sư , kế đến là Cố sư và Tống sư ?”
Trần Nhị Cẩu thấy Cẩu Thừa gọi tên , trong lòng hiểu nảy sinh phiền muộn.
Hắn và Trang Cẩu Thừa khi kiểm tra thực lực ngang ngửa, tạm thời vẫn thứ bậc, cho nên thể xưng hô sư , chỉ thể gọi thẳng tên .
“Sau đừng gọi là Nhị Cẩu T.ử nữa.” Trần Nhị Cẩu thiếu kiên nhẫn .
Trang Cẩu Thừa đáp một tiếng: “Được , Nhị Cẩu.”
Trần Nhị Cẩu tức đến bật : “Ngươi cố ý đấy?”
Trang Cẩu Thừa vẻ mặt vô tội, nghĩ nghĩ nghiêng đầu : “Vậy gọi ngươi là Trần Nhị, chữ Cẩu, ?”
Trần Nhị Cẩu: “...?”
Nhị Cẩu, Nhị Cẩu Tử, Trần Nhị, những cái tên , gọi thế nào cũng thấy quê mùa khó , dứt khoát lạnh mặt thèm đáp lời.
Lát , Trần Nhị Cẩu vẫn nuốt trôi cơn giận, đầu về phía tiểu bạn hữu, ánh mắt thâm trầm.
Khốn kiếp, cứ cảm thấy tên Cẩu Thừa đang giả heo ăn thịt hổ, Trần Nhị Cẩu trầm giọng hỏi: “Cẩu Thừa, ngươi là thật thà là giả vờ ngây ngô đấy?”
Trang Cẩu Thừa chỉ thấy mờ mịt: “Nghe hiểu.”
Trần Nhị Cẩu đảo mắt một cái.
Ba mươi mấy xếp hàng tắm rửa, loáng một cái hết cả buổi sáng.
Mọi dùng cơm xong, Cố Cẩn tranh thủ thời gian đặt tên cho đồ của , thuận tiện định luôn thứ bậc.
Xếp vị trí đầu tiên đương nhiên là Chu Cửu Chương.
Thứ hai, La Ngũ Cốc.
Thứ ba, Tống Thanh Lang.
Thứ tư, Cố Lăng Vân.
Thứ năm, Chu Dịch.
Thứ sáu, Khang Bảo Nhi.
Thứ bảy, Mục Tiểu Thất.
Gà Mái Leo Núi
Thứ tám, Trương Trạch Vũ.
Thứ chín, Phạm Tông Kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-doi-kem-truong-ty-tam-tuoi-dat-nuong-mang-thai-chay-nan-ve-tau-ngay-tan-the/chuong-200-thu-bac.html.]
Thứ mười, Đỗ Ngọc Hành.
Thứ mười một, Diêu Thiên Phàm.
Thứ mười hai, Trang Mộ Tuyết.
Thứ mười ba, Lý Tận Hoan.
Thứ mười bốn, Tư Mã Hằng.
Thứ mười lăm, Nghiêm Bất Hối.
Thứ mười sáu, Dương Triều Từ.
Thứ mười bảy, Ân Giang Lăng.
Thứ mười tám, Từ Khinh Chu.
Thứ mười chín, Hoa Trọng Sơn.
Thứ hai mươi, Trần T.ử Quy.
Trong đó, cái tên Nghiêm Bất Hối là do Giang Phúc Nhi tự chọn, Cố Cẩn phỏng đoán chắc hẳn ý nghĩa đặc biệt nào đó, nhưng nàng cũng hỏi thêm.
Mục Tiểu Thất, Phạm Tông Kỳ, Trương Trạch Vũ, Đỗ Ngọc Hành, tên vốn dĩ khá nên cần đổi.
Đám trẻ nhận tên của , vui mừng khôn xiết.
“Trần T.ử Quy? T.ử quy chẳng là tên của loài chim đỗ quyên ?” Trần Nhị Cẩu đau đầu, cứ cảm thấy cái tên ý nghĩa đặc biệt.
Hắn nghi hoặc liền hỏi: “Sư phụ, T.ử Quy đại diện cho điều gì?”
Cố Cẩn đáp: “T.ử Quy là chim đỗ quyên, cũng gọi là chim t.ử quy.”
“Dùng T.ử Quy đặt tên, ngụ ý là trong long phụng, tài hoa xuất chúng, phẩm tính cao thượng, lòng rộng mở.”
Trần Nhị Cẩu, đúng, hiện tại nên gọi là Trần T.ử Quy, xoa xoa đầu, bỗng nhiên cảm thấy sư phụ dường như đang ý chỉ gì đó.
Chẳng lẽ, cảm thấy phẩm tính của cao thượng, lòng đủ rộng mở ?
Hắn chút phục: “Sư phụ, vì thứ bậc của đồ nhi là cuối cùng?”
Cố Cẩn như : “Ngươi xem?”
Ánh mắt nàng từ xuống , từ lên , Trần T.ử Quy đến mức nổi da gà.
Hắn vô thức cúi đầu, tránh né mũi nhọn: “Sư phụ, đồ nhi cố ý che giấu dung mạo, là đồ nhi sợ gây chuyện, cho nên mới...”
Cố Cẩn hỏi : “Sư phụ là vì chuyện mới định vị thứ của ngươi ở cuối cùng ?”
Trần T.ử Quy lắc đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không .”
Cố Cẩn lời tâm huyết: “Thứ bậc của ngươi ở cuối cùng, đương nhiên là vì Bát Cực Quyền của ngươi học kém nhất, vì nguyên nhân nào khác.”
Trần T.ử Quy nghĩ mãi thông: “ rõ ràng mỗi đồ nhi và Trang Cẩu Thừa, đúng, là Trang Mộ Tuyết đối luyện, công pháp của hai chúng đều ngang ngửa , thể xếp thứ mười hai?”
Ánh mắt Cố Cẩn đầy vẻ khó tả: “Đó là do ngươi tự nghĩ thế, trong mắt sư phụ thì như , ngươi tự ngẫm nghĩ cho kỹ .”
Nói xong, nàng liền bước ngoài cửa.
Trần T.ử Quy: “...?”
Nửa ngày , Trần T.ử Quy mới phản ứng .
Hắn tức giận giậm chân một cái.
Hay cho tên Trang Cẩu Thừa ngươi, quả nhiên là đang giả heo ăn thịt hổ, rõ ràng công pháp học , vì để tranh thứ bậc mà cố ý mất cảnh giác! Khiến lầm tưởng công pháp của học giỏi!
Hắn đầu định tìm Trang Cẩu Thừa gây phiền phức, nhưng thấy sư phụ vẫn xa, chỉ đành tạm thời nhẫn nhịn.
Trang Cẩu Thừa, đúng, hiện tại nên gọi là Trang Mộ Tuyết, những chữ giấy, càng càng thấy .
Sư phụ hỏi qua ngày sinh của , là một buổi chiều tối khi tuyết đang rơi, liền đặt tên là Mộ Tuyết.
Thật dễ .
Hoa Tam Ngưu và Diêu Thảo Nhi đối với tên của cũng hài lòng.
“Ta hiện tại gọi là Hoa Trọng Sơn, gọi là Tam Ngưu nữa .”
“Ta gọi là Diêu Thiên Phàm, gọi là Tiểu Thảo nữa.”
Bọn chúng qua trong đám đông, gặp ai cũng một , dị thường hưng phấn.
Cố Cẩn giữa sân, đều thể thấy tiếng ồn ào của bọn chúng.
Viên Thiên Đông : “Đồ mới thu của Cố tiểu nữ hiệp tính cách thật hoạt bát, nhận là phận cô nhi .”
Hắn dừng một chút hỏi tiếp: “Viên mỗ thấy trời còn sớm, hẹn gặp Sư gia của huyện Thanh Mai ngày mai, Cố tiểu nữ hiệp thấy thế nào?”