Cố Nguyên cẩn thận suy nghĩ từ ngữ: “Con và đại ca tính cách khác , cái khó so sánh lắm, nhưng con xem, bản lĩnh qua là nhớ của con máy bay, đại ca và thấy đều vô cùng kinh ngạc, rõ ràng, đại ca con cách nào điều , nhưng con thể , chứng tỏ một tài năng của con là đại ca con vĩnh viễn thể sánh bằng. Cho nên hiểu, tại con so sánh với đại ca con chứ? Các con ở những lĩnh vực khác , tính cách phong cách việc cũng khác , tài năng cần thiết cũng giống , con xem, trông vẻ tính cách ôn hòa, đó là vì ở trong giới giải trí, vốn dĩ cần tính cách , nhưng con thì khác, con sinh là đại thiếu gia , cần kiêng dè bất cứ ai, đương nhiên thể theo ý .”
Niếp Ngộ im lặng, qua một lúc, mới : “Ba vẻ tán thưởng đại ca.”
Trong mắt ba , chính là đứa con trai ngốc nghếch nhà địa chủ nên trò trống gì ?
Cố Nguyên khẽ thở dài, bất lực : “Đồ ngốc, con thể so sánh như , đó là một chuyện! Chẳng lẽ con , tất cả các bậc cha đều sẽ thấy con nhà hơn, hiểu chuyện hơn, ngoan ngoãn hơn ? Bởi vì họ thấy mặt hiểu chuyện của con nhà , chỉ thể thấy cái mà con nhà thể hiện bên ngoài. Ba con mong con thành rồng, mong con thể kế thừa doanh nghiệp của ông , đương nhiên sẽ kỳ vọng con cao hơn, lúc khó tránh khỏi sẽ yêu cầu cao hơn đối với con đúng ? Hơn nữa, đại ca con là con trai của ông , ông đương nhiên tán thưởng khen ngợi , thể hạ thấp con trai nhà để khen ngợi con trai nhà ?”
Nói xong những lời , dáng vẻ đăm chiêu của Niếp Ngộ, Cố Nguyên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vừa nãy dáng vẻ của thực sự là suy sụp và đáng thương, khiến mà thật sự đau lòng.
Ai ngờ đúng lúc , Niếp Ngộ đột nhiên ngước mắt lên, Cố Nguyên: “Vậy con và đại ca hai, thích ai nhất?”
Đây quả thực là một câu hỏi đ.á.n.h thẳng linh hồn.
Cố Nguyên bất động thanh sắc con trai thứ ba , âm thầm hít sâu một , thần thái bình tĩnh, lời lẽ chân thành: “Mẹ đối với các con là phân biệt một hai ba, các con mỗi một vẻ, đại ca con tính cách dịu dàng chu đáo, là nghệ sĩ, cùng nghề với , gặp vấn đề tự nhiên nhịn bàn bạc với nhiều hơn, hai con là đứa con trai đầu tiên gặp, về mặt tâm lý cũng sẽ ỷ hơn, nhưng con và họ đều giống , bình thường con trông vẻ hiểu chuyện nhất, khiến lo lắng nhất, liền thường xuyên lo lắng cho con, con vươn lên. Cho nên... tâm trí dành cho con là nhiều nhất.”
Niếp Ngộ nghĩ , hình như cũng đúng, vì để thể đôn đốc , thể là tốn ít tâm huyết.
Còn đại ca hai, do quá hiểu chuyện quá tự lập, liền bao giờ lo lắng.
Nghĩ như , hình như cũng tồi... Mình mà là đứa con trai quan tâm nhất?
Cố Nguyên thấy cuối cùng cũng còn thất vọng như nãy nữa, trong lòng bản cũng dễ chịu hơn phần nào, nếu bộ dạng t.h.ả.m hại của con trai bình thường luôn diễu võ dương oai kiêu ngạo , thật sự là xót xa.
Lúc Niếp Ngộ đột nhiên , nụ khiến đôi mắt màu nâu nhạt gợn lên một tia ấm áp: “Mẹ, lý.”
Cố Nguyên cảm thấy cuối cùng cũng nghĩ thông suốt , vui mừng: “Con thể lọt tai là nhất !”
Trong lòng đang nghĩ, cô nên tìm cơ hội chuyện với Nhiếp Nam Thanh , Niếp Ngộ còn là trẻ con nữa, cá tính và suy nghĩ riêng của , đừng thấy chơi bời lêu lổng, thực chắc trong lòng tính toán, cũng thể lúc nào cũng giáo d.ụ.c bằng cách đả kích a...
Bên hai con càng càng hiền con hiếu, cuối cùng con trai mật khoác tay , kề vai rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-dai-lao-quy-truoc-mat-goi-toi-la-me/chuong-159.html.]
Trong hành lang bên cạnh, một bé nghiêm trang đó, chắp tay lưng, nhíu đôi lông mày nhỏ, vẻ mặt đăm chiêu.
“Tại cái tên Niếp Ngộ đó lớn thế , mà vẫn còn nũng với chứ?”
“Tiểu thiếu gia, thể vì—” Đoan Mộc quản gia tỏ vẻ khó xử, với tư cách là nhất quản gia bên cạnh đầu gia tộc danh môn vọng tộc Hoắc gia, ông thể là kiến thức rộng rãi, nhưng đây là đầu tiên ông thấy một đàn ông trẻ tuổi hai mươi mấy tuổi gọi một cô gái trông như chỉ mới hai mươi tuổi là .
Hơn nữa còn đặc biệt chân tình thực cảm với vẻ mặt mật nũng đòi ôm một cái.
Đoan Mộc quản gia cảm thấy nổi da gà.
với tư cách là một quản gia hào môn chuyên nghiệp, với tư cách là tin tưởng nhất bên cạnh tiểu thiếu gia, ông vẫn cố gắng giải thích chuyện cho tiểu thiếu gia: “ nghĩ, một cho dù lớn tuổi đến , ở mặt , cũng sẽ chỉ là một đứa trẻ bao giờ lớn.”
Hoắc Lan Đình cúi đầu, nhíu đôi lông mày nhỏ, một tiếng.
Đoan Mộc quản gia thăm dò gọi: “Thiếu gia?”
Khi Hoắc Lan Đình ngẩng đầu lên nữa, liền chút bất bình, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ: “Lớn thế , Xấu hổ hổ! Quá thiếu chí khí !”
Đoan Mộc quản gia khẽ ho: “Quả thực chút mất mặt.”
Hoắc Lan Đình: “... cháu cô cũng chuyện với cháu như .”
Tâm trí Đoan Mộc quản gia ngưng đọng, trong giọng của thiếu gia lộ sự thất vọng và chán nản: “Thiếu gia?”
lúc , Hoắc Lan Đình đột nhiên ngẩng cao đầu: “Bổn thiếu gia quyết định , bổn thiếu gia sẽ đấu giá Vương Miện Chi Tinh đắt nhất trường để tặng cho cô , đến lúc đó cô nhất định sẽ với bổn thiếu gia!”
Chắc chắn sẽ ngọt ngào hơn, hơn lúc cô với Niếp Ngộ nãy.
Nói chừng cô sẽ ôm , thơm thơm.
Nghĩ đến đây, Hoắc Lan Đình hé môi ...