Tạ Phong Trần bị nhắc nhở tới mức cáu kỉnh, dứt khoát kết thúc cuộc trò chuyện.
Tính cách mẹ anh đơn thuần, nhiều lúc nói chuyện rất không đáng tin nhưng lần này nói trúng tim đen của anh.
Anh không thể nói chuyện anh đã ly hôn với Lâm Nhan ra, càng không muốn thừa nhận sức ảnh hưởng của Lâm Nhan đối với anh đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Chết tiệt, anh cảm thấy ghen tị vì Lâm Nhan có phốt tình cảm với nam diễn viên khác, thậm chí lúc anh nhìn thấy Lâm Nhan cười tươi như hoa với những tên đàn ông khác thì không kiềm được cơn giận dữ bùng lên trong lòng.
Mọi người đều nói Tạ Phong Trần anh m.á.u lạnh vô tình, nhưng theo anh thấy Lâm Nhan chỉ có hơn chứ không hề kém anh.
Sau đêm Lâm Nhan say rượu đó, mặc dù đã ly hôn nhưng trong lòng anh cũng không thoải mái như Lâm Nhan. Về phần Lâm Nhan, cô ấy thực sự không hề để tâm, vừa quay đầu đã thân thiết cùng người đàn ông khác.
Tạ Phong Trần nghĩ tới lần trước anh đến Liễu Thành vốn chỉ muốn xác nhận Lâm Nhan có thai hay không nhưng lại nghe cô nói không thích anh, lời nói chắc như đinh đóng cột, anh lập tức nóng m.á.u tới mức không kìm nén được lửa giận. Thậm chí là mất lý trí mà dự định quyến rũ Lâm Nhan, thăm dò xem có phải mình thật sự không có một chút lực hấp dẫn nào với cô không.
Ai ngờ Lâm Nhan lại không phản ứng như lẽ thường, cuối cùng người chạy mất dép chính là anh.
Trở về được mấy ngày nay, anh cố gắng không chú ý đến tin tức của Lâm Nhan vì muốn bình tĩnh suy nghĩ xem rốt cuộc Lâm Nhan là loại tồn tại gì trong lòng anh.
Ai ngờ hôm nay vừa vào công ty đã nghe nhân viên lễ tân bàn luận Lâm Nhan là máy thu hoạch nam thần gì gì đó, gương mặt phối với ai cũng xứng khiến anh suýt chút nữa khiển trách nhân viên kia trẻ tuổi mà mắt mù.
Lúc trước, Tạ Phong Trần nghĩ ly hôn với Lâm Nhan là giải thoát, nhưng hôm nay, anh bắt đầu cảm thấy nghi ngờ quyết định này.
Sau ly hôn, chẳng biết tại sao anh vẫn bị nhốt ở biệt thự Thiên Hải, nhưng Lâm Nhan giống như chú chim nhỏ cuối cùng cũng được bay ra khỏi l*иg sắt, điên cuồng chơi đùa ở bên ngoài, vui đến quên cả lối về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-96.html.]
Trong văn phòng rơi vào sự im lặng quỷ dị, tuy điện thoại không mở loa ngoài nhưng âm thanh của Tạ phu nhân không hề bé, Trần Sảng không thể không nghe thấy rõ mọi chuyện. Cậu nhìn ông chủ nhà mình dường như rất phiền não, thân là một trợ lý, Trần Sảng kịp thời nhắc nhở, "Tạ tổng, có cần tôi nói bộ phận quan hệ xã hội của phía bên Superstar Entertainment xử lý những phốt tình cảm trên mạng của Lâm tiểu thư không ạ?"
Tạ Phong Trần thờ ơ liếc mắt nhìn anh, dường như muốn nói: Loại chuyện này mà cũng cần ông đây phân phó, không phải là trách nhiệm của trợ lý à.
Trần Sảng sờ gáy, cảm thấy lạnh cả người, cậu hơi buồn bực, tâm tư ông chủ thật khó nắm bắt. Sau khi từ Liễu Thành về thì cả người không khác gì núi băng, tựa như Diêm Vương, nhìn ai cũng không vừa mắt, không ít quản lý cấp cao bị anh mắng thành chó. Bây giờ công ty từ trên xuống dưới, lòng ai cũng hoảng sợ mà người thảm nhất chính là cậu - trợ lý theo hầu bên cạnh anh, cả ngày đều lo lắng đề phòng, sợ mình sơ suất một chút sẽ làm ông chủ phát bực.
Nếu để trong lòng, nổi m.á.u ghen thì khẩn trương theo đuổi người ta đi, ở trong này phóng khí lạnh với cậu thì có tác dụng gì?
Thời điểm này, thể diện đàn ông còn quan trọng sao?
Ôm vợ xin tha thứ không phải ngon hơn sao?
À quên… Đã là vợ trước rồi.
Sau khi ly hôn, ong bướm bay ào ào tới bên cạnh Lâm Nhan. Trần Sảng rất muốn nói một câu: Nếu ông chủ không biết nắm bắt, e là tới khi quay xe thì cỏ cũng không có mà ăn.
Ai~~ người ta đều nói phụ nữ thường nói một đằng nghĩ một nẻo, nhưng tới lúc đàn ông miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo thì càng khiến người ta sốt ruột hơn, nhất là người đàn ông thâm trầm như Tạ thiếu đây, chẳng hiện vui buồn lên mặt. Ông chủ còn ngồi ở đây chảnh chó chờ người ta chủ động quay về tìm mình, sao Lâm Nhan người ta có thể lởn vởn trong đầu suy nghĩ rẻ tiền như vậy chứ?
Đúng là một phút ly hôn sướng nhất thời, ngày tháng truy thê muốn tụt quần.
"Xử lý sạch sẽ, thông báo cho phía bên bệnh viện không được cho ông nội thấy những thứ này, để tránh xuất hiện nghi ngờ." Tạ Phong Trần trầm ngâm trong khoảnh khắc, mặt không đổi sắc ra lệnh, dường như tất cả đều vì sức khỏe của ông nội.
Trần Sảng rất muốn trợn mắt khinh bỉ, trong lòng thầm mắng đậu xanh rau má, ông nội Tạ không muốn nhận cái nồi này đâu, làm vì ai thì trong lòng ai kia tự hiểu rõ.