Trác Tư Hằng cực kỳ, cực kỳ có mắt nhìn mà tiến lên phía trước đỡ lấy, “Thầy Khương vất vả rồi, để em đỡ thầy!”
“Haiz! Thằng nhóc này lanh lợi quá, hay sẵn tiện cậu giúp đỡ nấu cơm tối luôn đi!” Thầy Khương nhìn Trác Tư Hằng thế này liền lập tức bị chọc cười, trêu đùa nói.
“A~ Vậy thì em không tình nguyện đâu, quan trọng là em dám nấu, mọi người dám ăn không?” Trác Tư Hằng lập tức mất đi tự tin, mọi người đều bị chọc cười phá lên.
Phía bên kia vườn hoa là thành viên mới đến Lâm Sanh và Hàn Hữu Niên đang đào hồ cá nhỏ.
Buổi sáng mọi người đã khoanh vị trí, Lâm Sanh mới đến thì liền chủ động muốn làm việc, cũng thuận lợi được phân cho nhiệm vụ đào hồ cá, Hàn Hữu Niên cưng chiều cô, tuy rằng không hề muốn làm những việc này nhưng vẫn cùng cô làm.
Nhìn Lâm Sanh yếu đuối mỏng manh đến mức cầm xẻng cũng mất sức, Hàn Hữu Niên chỉ có thể bảo cô qua một bên rồi chuyển đống đất mới đào được lên trên.
Lâm Nhan thấy dáng vẻ hai người làm việc thú vị lạ lùng, vừa nhìn Hàn Hữu Niên là biết sống trong nhung lụa trước giờ chưa từng làm qua, Lâm Sanh cũng tương tự, thế nhưng hai người đứng với nhau dịu dàng tình cảm, hệt cái máy phát cẩu lương biết đi vậy. Ví dụ như lau mồ hôi cho đối phương, đưa nước cho đối phương, hoặc là anh đào đất để em chuyển lên, nam nữ xứng đôi, giống như Ngưu Lang Chức Nữ, ngược lại cũng là một phong cảnh đẹp.
Lâm Nhan còn nghe thấy tiếng Lâm Sanh khen ngợi đầy ngưỡng mộ, “Wow, Hữu Niên anh đúng là toàn năng đó, bất kể làm chuyện gì cũng giỏi ghê.”
Khóe miệng Lâm Nhan giật giật, suýt nữa thì không nhịn được mà cười thành tiếng.
Mẹ nó chứ mấy việc đào đất trồng cây này đã cắm rễ, thấm sâu vào từng mạch m.á.u của người Hoa, là do tổ tông truyền lại, một người đàn ông làm chút việc này mà còn đứng bên cạnh hoan hô, cũng không thấy ngại sao.
Sự thật chứng minh, không chỉ có Lâm Nhan thấy kỳ lạ ngại ngùng, biểu cảm của những người khác cũng khó dùng một lời diễn tả được, dường như Lâm Sanh phát giác ra được ánh mắt của mọi người, cô ta nhìn sang mọi người rồi cười cười, hưng phấn nói, “Mọi người xem, chúng tôi biết đào hồ cá rồi.”
Động tác Hàn Hữu Niên cứng lại, vẻ mặt ngượng ngùng, nhìn Lâm Sanh bằng ánh mắt phức tạp, bảo cô ta đừng hét nữa.
Những người còn lại thì để ý cũng không được, mà không để ý cũng chẳng xong, cuối cùng thì cười mỉa mai một cái, Cảnh Tuyết cổ vũ nói, “Cậu thật là lợi hại!”
Lâm Nhan không nhịn được nên tránh mắt đi, cố gắng kiềm lại khóe môi đang cong lên.
Đây mẹ nó đúng thật là không bình thường nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-176.html.]
Đứa trẻ ba tuổi chơi cát trên bãi biển cũng biết đào đất mà! Sao Lâm Sanh đột nhiên lại biểu hiện hệt như thiểu năng thế này.
Lâm Nhan không nhịn được mà thở dài trong lòng.
Màn hình livestream cũng đầy tiếng cười, các fan hâm mộ và cộng đồng mạng đều bị biểu hiện của Lâm Sanh làm cho cười không được mà khóc cũng không xong.
“Ha ha ha ha ha! Trời ơi, mẹ nó tôi đang xem gameshow hài sao?”
“Thật ra tổng giám đốc bá đạo đào đất cũng vui lắm, mà tại sao biểu hiện của Lâm Sanh hệt như đứa thiểu năng thế nhỉ?”
“Muốn nói là Hàn thiếu kiếm tiền đúng là giỏi, nhưng mà sao đào đất cũng giỏi luôn vậy? Chuyện đơn giản thế này người nào cũng biết chứ nhỉ?”
“Người thành thị về quê cũng như dân quê lên thành phố thôi! Đúng là vui ghê!”
“Nếu mà hai người này ở trong truyện làm nông thì e là sống không qua nổi hai chương.”
“Trên màn hình đều là fan của Lâm Nhan hả? Có cần phải đạp người khác xuống vậy không?”
“Sanh Sanh của chúng tôi từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, vừa lên đã phải làm việc thì còn muốn thế nào nữa?”
“Sanh Sanh của chúng tôi không sợ khổ không sợ mệt, tin tưởng cô ấy nhất định sẽ càng ngày càng tốt lên.”
“Sanh Sanh chính là một con ngốc không biết suy nghĩ, làm việc bẩn thỉu nặng nhọc mà còn bị cười nhạo.”
“Chỉ có tôi thấy Hàn thiếu cưng chiều bạn gái quá sao? Cẩu lương ăn đến no luôn.”
“A~ Fan của Lâm Sanh cũng đủ rồi đó, con mắt nào thấy là fan của Lâm Nhan vậy, toàn là gây chiến.”
“Lâm Nhan đi đến đâu thì Lâm Sanh đi theo đến đó, cũng say mê quá đó!”
“Đổ oan Lâm Nhan dụ dỗ người đàn ông của cô ta, fan vây lấy chặn đường Lâm Nhan, tập thể fan trân châu mất trí nhớ!”