Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 166

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:07:53
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Nhan hỏi lại, “Ồ, một người đàn ông chỉ ham muốn cơ thể tôi, một người đàn ông lén lút động vào điện thoại tôi, tại sao tôi phải nhớ?”

 

“Anh thích em, muốn ngủ với em cũng là không kiềm lòng nổi, ngoài ra, anh không lén lút động vào điện thoại của em, anh có xin sự đồng ý của em.” Tạ Phong Trần ăn không nói có đáp lại.

 

“A~ mồm mép láu lỉnh, nói mà không có bằng chứng, tôi đồng ý cho anh động vào điện thoại tôi rồi à.” Lâm Nhan cười lạnh, cô còn lâu mới tin mấy lời nói dối đó.

 

“Đêm đó em ngủ rồi, anh có hỏi em, em ừ một tiếng.” Tạ Phong Trần mở miệng đáp lại, nói y như thật.

 

“Anh có thể giữ thể diện một chút không? Tôi ngủ rồi mà còn có thể đồng ý với anh? Chỉ vì xoá đi cách thức liên lạc với Giang Dã mà thôi, có ấu trĩ quá không vậy?” Lâm Nhan đùng đùng nổi giận, cực kỳ xem thường cách làm này của tên c.h.ế.t tiệt.

 

“Thể diện cho em đó, em cứ chơi tuỳ thích.” Tạ Phong Trần không chút để tâm.

 

Lâm Nhan cạn lời trợn mắt một cái, rồi lại lật người qua, cuộn tròn người lại, bụng đỡ đã đỡ hơn một chút, “Tôi cóc thèm, có buồn nôn quá không vậy!”

 

“Lâm

 

Nhan, anh rất nhớ em.” Giọng anh bỗng trầm xuống, hệt như mang theo một sức hấp dẫn kỳ lạ nào đó, một tiếng nhẹ nhàng xuyên thẳng qua màng nhĩ của Lâm Nhan, đ.â.m thẳng vào tim.

 

Lâm Nhan nhấp môi, không muốn để ý tới anh, Tạ cẩu này là hồ ly tinh biến thân thành, miệng không có một câu nào là đàng hoàng.

 

“Lâm Nhan, em nhớ anh không?”

 

“Không nhớ.” Giọng Lâm Nhan cực lạnh.

 

“A~ Đúng là một người phụ nữ không tình không nghĩa, vậy mà anh lại còn lo lắng đến việc em ở bên ngoài ăn không ngon ngủ không yên.”

 

“Ngài nên lấy quỹ thời gian quý báu mình có để kiếm thêm mấy trăm triệu đi có được không? Tôi thật lòng cầu xin ngài đừng để ý đến tôi nữa.” Giọng điệu Lâm Nhan có chút châm biếm.

 

“Vậy thì không được, nhớ em là việc quan trọng nhất mỗi ngày của anh.”

 

Má nó! Hai ngày này chắc tên cún con đã theo học lớp cấp tốc để nói mấy câu tình cảm gì đó rồi, mở miệng ra là có ngay, gớm c.h.ế.t được.

 

“Anh tự gớm một mình anh đi, không có việc gì thì tôi cúp đây.” Bụng Lâm Nhan đau dữ dội, không muốn đá động tới anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-166.html.]

 

“Đồ không có lương tâm, phí công

 

anh xót em, một mình em ở đó có quen không?” Tạ Phong Trần rất giận, thế nhưng vẫn nhịn không được mà quan tâm cô.

 

Nhìn thấy hôm nay Lâm Nhan té xuống hố bùn, từ đầu đến cuối anh đều không yên tâm.

 

“Sướиɠ lắm.” Lâm Nhan làm người khác tức c.h.ế.t mà không đền mạng.

 

“Bà dì lớn của em đỡ chưa? Bụng còn đau không?” Tạ Phong Trần lại hỏi, giọng ấm áp.

 

Bị nói trúng chỗ đau, mũi Lâm Nhan đột nhiên cay xè, trong lòng liền có chút khó chịu.

 

Tên đàn ông thối này cố ý đúng không!

 

Bắt đầu giở giọng dịu dàng mềm mỏng với cô rồi, bụng cô đau hay không thì liên quan cái m.ô.n.g gì đến anh.

 

Lâm Nhan đặt điện thoại qua một bên, không muốn để ý anh nữa.

 

“Sao không nói nữa? Có phải đau bụng không? Lâm Nhan, em sao vậy?...” Phía đầu dây bên kia Tạ Phong Trần cảm giác lần này Lâm Nhan ngừng hơi lâu, không nhịn được mà có chút lo lắng.

 

Người phụ nữ Lâm Nhan này, trước giờ cứ luôn bướng bỉnh, làm tức c.h.ế.t người ta mà không chịu trách nhiệm, cứ hỏi đến sức khoẻ của cô thì cô liền không nói gì nữa, rõ ràng là có vấn đề.

 

“Không sao, tôi hơi mệt rồi, muốn ngủ.” Trong khoảnh khắc, Lâm Nhan thấy mình quái đản c.h.ế.t đi được, tim cũng quá yếu đuối, may là cô phản ứng lại rất nhanh, định cúp máy nhanh gọn lẹ.

 

Tạ Phong Trần nhớ đến ban ngày cô đi đường vất vả, còn xuống hồ bắt cá, lại bị chó rượt thì tim anh liền mềm ra, “Ngủ sớm đi, không cho xem điện thoại, cơ thể không khỏe thì gọi cho anh bất cứ lúc nào, ngủ ngon.”

 

Lâm Nhan âm thầm cúp máy, lật người rồi quấn chăn lại cố gắng thôi miên bản thân.

 

Bảy giờ ngày hôm sau, Lâm Nhan dậy đúng giờ, lại còn tràn đầy sức sống.

 

Lúc xuống lầu, chị Lưu Vân đã dậy sớm chuẩn bị cháo trắng ăn sáng, lại dùng dưa muối của Lâm Nhan để ăn cùng, định giải quyết bữa sáng.

 

Sau khi mọi người ngồi chung quanh ăn sáng xong, tổ chương trình lại giao nhiệm tiếp theo.

Loading...