Cửa xe được kéo ra, thiếu niên nhìn thấy Lâm Nhan thì tự nhiên nở nụ cười nhẹ, “ Chào chị Lâm Nhan, em tên Trác Tư Hằng.”
Lâm Nhan vừa xem thông tin của khách mời mới biết Lục Miểu đã lừa cô, cái gì mà không có ai đáng gờm chứ, vị trước mắt đây cũng xem như lên đến hàng tiểu thịt tươi đỉnh lưu rồi, mới mười bảy tuổi mà fan Weibo đã lên đến 50 triệu rồi, thông tin của Trác Tư Hằng để mới mười bảy tuổi đã lên năm nhất đại học, là tiểu thịt tươi quốc dân đó!
Lân Nhan bị hai chiếc răng thỏ của thiếu niên kia làm hoa hết cả mắt, còn có hai lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện vô cùng mê người, Lâm Nhan cũng cười đáp lại, “Chào cậu, tôi tên Lâm Nhan.”
Hai người cười với nhau một cái, Trác Tư Hằng liền xoay người vẫy tay tạm biệt fan hâm mộ rồi vào trong xe.
“Tư Hằng, Tư Hằng, trái tim em mãi vĩnh hằng.”
Bên ngoài vang lên khẩu hiệu đều răm rắp, Lâm Nhan nghiêng mắt nhìn gương mặt đang kích động của những fan hâm mộ đó, thậm chí có người còn khóc, đột nhiên cô có cảm giác sóng lòng trào dâng.
Ngay lúc đó, vào giây phút Trác Tư Hằng xuất hiện thì màn hình livestream như bùng nổ, đặc biệt là lúc Trác Tư Hằng cười với Lâm Nhan, fan hâm một trực tiếp điên lên hết.
“Aaaa! Bé cưng, anh ngậm miệng lại đi, không cho phép anh cười với người phụ nữ khác.”
“Tôi c.h.ế.t đây, sao Hằng bảo lại có thể cười phạm quy như vậy chứ!”
“Mọi người ơi, cíu bé với, thao thức quá! Bác sĩ đâu, cíu em, làm ơn...”
“Kiếp trước Lâm Nhan cứu cả dải ngân hà hả?”
“Tổ chương trình ra đây chịu đánh đi, sao lại để bé cưng nhà tôi đi cùng với loại nghệ sĩ như Lâm Nhan chứ.”
“Bây giờ xem ra thì bình thường, hy vọng Lâm Nhan đừng vì cọ nhiệt mà không từ thủ đoạn.”
…..
Lam Nhan làm sao biết được fan của Trác Tư Hằng đã lo mấy chuyện xa lắc xa lơ như vậy rồi, cô chỉ bỗng cảm thấy hâm mộ chàng trai nhỏ bên cạnh mình, tình yêu của fan vừa nồng nhiệt vừa thuần tuý, khiến người ta thấy ấm áp và cảm động, nếu như cô cũng có nhiều fan như vậy thì tốt bao nhiêu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-158.html.]
Từ sân bay đến sơn trang nhỏ phải ngồi xe hai tiếng đồng hồ, Lâm Nhan và Trác Tư Hằng tán dóc vài câu rồi cũng nhắm mắt ngủ.
May là dù Trác Tư Hằng rất nổi tiếng, thế nhưng trên người anh lại không có sự cao ngạo ‘trên mắt không vướng bụi trần’, ít nhất tiếp xúc đến hiện tại cũng khá dễ dàng, Lâm Nhan thở phào một hơi.
Đến nơi đã mười hai giờ trưa, tổ chương trình chuẩn bị một căn nhà dân trong thôn, được che lấp giữa non xanh nước biếc, nước chảy róc rách cùng vẻ đẹp yên ả hợp lòng người.
Mọi người đều vừa mới đến, trước tiên đương nhiên là chào hỏi làm quen.
Lúc này Lâm Nhan mới phát hiện, trong những người này, ngoài cô ra thì đều là những đại lão nổi tiếng.
Một diễn viên không có tên tuổi gì mấy như cô đứng trong mấy người ở đây đúng là không ăn khớp, Lâm Nhan nhớ đến Lục Miểu nói cô ấy kiếm chỗ trống mà đưa cô vào, e là không đơn giản như vậy.
Một người là Ảnh đế Sở Mộ Trầm, một người là Thiên Hậu giới âm nhạc thịnh hành Lưu Vân, một người là siêu mẫu quốc tế Mô Cảnh Tuyết, còn có một người là tiền bối trong giới giải trí, Giang Thụ Trình.
Tổ tiết mục tập hợp mọi người lại để đọc qua quy tắc của chương trình, điện thoại, thiết bị điện tử và ví tiền đều phải giao ra, mỗi ngày đều sẽ phát sinh hoạt phí, nhưng đa phần đều do nghệ sĩ tự làm tự ăn, tạo ra một gia đình nhỏ hạnh phúc.
Trước giờ gameshow đều thích làm xấu hình tượng khách mời, thế nhưng tổ đạo diễn nói đây là một chương trình rất “đời”, rất gần gũi với cuộc sống bình thường, ở trong thôn hầu như không cần tiêu tiền, mọi người đều rất yên tâm giao điện thoại và ví tiền ra.
Chỉ là sau khi giao đồ đạc xong thì tổ chương trình lập tức lật mặt, bắt đầu từ lúc bước chân vào nhà là khách mời đã phải tự thân vận động khiêng đồ.
Lâm Nhan nghĩ đến ba rương hành lý lớn của mình thì liền thấy mệt mỏi.
Có điều trừ cô ta thì hành lý của các khách mời nữ khác cũng không ít, thậm chí Cảnh Tuyết còn nhiều hơn cô một rương, chỉ có hành lý của Giang tiền bối là ít nhất, chỉ có một rương, ba khách mời nam đều chủ động đứng ra giúp đỡ.
Trác Tư Hằng chủ động đi đến bên cạnh Lâm Nhan, miệng ngọt ngào nói, “Chị, em giúp chị.”
Lâm Nhan bị nụ cười của thiếu niên mê hoặc, thấy đôi vai mỏng manh của chàng trai thì có chút ngại ngùng, “Không sao, mình tôi làm cũng được.”
Xuyên qua con đường nhỏ trong rừng trúc, leo lên hơn hai mươi bậc cầu thang là đến nhà rồi.