không dính nước mùa xuân”* như Tạ Phong Trần đây lại chuẩn bị chu đáo như vậy, cô đúng là không tìm ra được một điểm gì để chê hết.
*Thơ cổ. Ý chỉ người nào đó có hoàn cảnh gia đình rất tốt, không cần nhúng tay vào việc
giặt giũ, không cần làm việc nhà…
*
Lâm Nhan tắm rất lâu, bởi vì quá khó chịu nên cô tắm một lúc lại phải ngồi xổm xuống một chút để bình thường lại, lúc cô ra ngoài cũng không làm ra vẻ kén cá chọn canh, trực tiếp mặt áo ngủ của Tạ Phong Trần, áo quá dài, cô mặc lên nhìn y hệt đứa nhóc con trộm mặc áo người lớn, gương mặt thì tái mét xanh xao, có chút đáng sợ.
Tạ Phong Trần thấy tóc cô vẫn còn nhỏ nước, mi tâm anh nhíu chặt lại, không nói gì mà giữ cô ngồi trên giường, “Sao tóc cũng không lau luôn vậy? Bụng hết đau chưa?”
Lâm Nhan ấp a ấp úng, khăn lông trong phòng tắm đều là đồ cá nhân của Tạ Phong Trần nên cô cũng không tùy tiện dùng được.
Thế nhưng nếu lúc này mà cô nói ra thì cũng hơi kì cục.
Giọng Lâm Nhan mềm đi, “Tôi không tìm thấy máy sấy tóc, sấy chút là xong thôi.”
“Bây giờ em không thể để mình bị lạnh được không biết hả?” Tạ Phong Trần rất không vừa ý dáng vẻ không quan tâm đến bản thân mình của cô, anh sa sầm mặt đi vào phòng tắm, lấy một chiếc khăn tắm mới tự mình lau tóc cho cô, sau khi lau xong lại lấy máy sấy giúp cô sấy khô, động tác nhẹ nhàng, chỉ có điều suốt cả quá trình anh đều không nói với Lâm Nhan một câu nào, cũng không để Lâm Nhan chen tay vào, hệt như mái tóc đó không phải của Lâm Nhan vậy.
Sấy tóc xong, Lâm Nhan nghĩ cuối cùng cũng thoát rồi, không kiềm được thở phào một hơi.
Ai biết được Tạ Phong Trần trực tiếp kéo chăn ra bảo cô nằm xuống.
Lâm Nhan thấy mình y hệt như bệnh nhân đang nguy kịch hết đường cứu chữa, tuy khó chịu nhưng cũng chưa yếu ớt đến mức cần người phục vụ, “Tôi không ngủ đâu, chút nữa còn phải về nhà.”
“Lâm Nhan, một ngày em không giày vò cơ thể là em khó chịu phải không? Nằm đàng hoàng, nhìn bộ dạng sống dở chết dở bây giờ của em thì anh còn có thể ăn em sao?” Tạ Phong Trần khó chịu nhấc cô lên rồi nhét cô vào trong chăn.
Lâm Nhan: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-151.html.]
Hình như cô cũng không nói gì hết mà!
Thế này cũng quá ngang ngược rồi, cô có còn quyền lựa chọn không trời.
“Thành thật chút đi, không có vân tay của anh thì em không thể bước ra khỏi căn phòng này đâu.”
Không biết vì sao mà Lâm Nhan thấy mình như bị giam cầm, nhưng chiếc giường phía dưới đúng là quá thoải mái rồi, gối lót dưới eo, cảm giác khó chịu cũng dịu đi nhiều, Lâm Nhan muốn phản bác lại gì đó nhưng cuối cùng cũng nuốt ngược hết vào trong,
Nằm ở đây, lại được tổng giám đốc Tạ đích thân chăm sóc, sao đãi ngộ này có nhìn thế nào thì người chiếm tiện nghi cũng là cô vậy chứ!
Chỉ là cô nghi ngờ có phải Tạ Phong Trần đã chịu kí©h thí©ɧ gì rồi không, rõ ràng lúc rời đi còn giận dữ như vậy, vừa về thì lại ấm áp như gió mùa xuân.
“Trà gừng đường đỏ, uống lúc còn nóng đi.” Tạ Phong Trần không thèm quan tâm Lâm Nhan nghĩ thế nào, chỉ là nhìn thấy sắc mặt khó coi của cô thì muốn chăm sóc cô mà thôi.
“Anh làm hả?” Lâm Nhan kinh ngạc, mặt đầy vẻ hoài nghi, phẩm chất và bản lĩnh nào của cô có thể làm cho tổng giám đốc Tạ xuống bếp được vậy?
Cách một đoạn xa mà cô có thể ngửi được vị cay của gừng già trong không khí, vị của thứ này không ngon lành gì, trước giờ Lâm Nhan không thích uống, thà cô uống thuốc giảm đau
chứ cũng không đưa tay ra nhận lấy.
“Yên tâm, nếu làm em ngộ độc chết thì anh chịu trách nhiệm.” Tạ Phong Trần tưởng Lâm Nhan nghi ngờ tài bếp núc của mình, nét mặt không vui.
Lâm Nhan nở nụ cười miễn cưỡng, thấy bụng mình hình như càng đau hơn rồi, “...Cảm ơn anh nha! Để đó trước đi, chút nữa tôi uống!”
“Anh đút em hay em tự uống, hai chọn một.” Sao Tạ Phong Trần không thấy được sự kháng cự trong biểu cảm của Lâm Nhan chứ, thái độ anh mạnh mẽ.
“Tạ tổng, anh ngang ngược như vậy, coi chừng không tìm được bạn gái đó.” Lâm Nhan mếu máo, cười khổ nhận lấy trà gừng đường đỏ rồi uống.
“Sợ gì chứ? Không phải còn có em chịu trách nhiệm sao?” Tạ Phong Trần cười cười, nhìn biểu cảm vừa giật mình vừa chán nản của Lâm Nhan, anh cười nhẹ một tiếng, “Nếu thật sự không được thì anh nhốt em ở đây luôn cũng không phải là không thể.”
Lúc này biểu cảm của Lâm Nhan đã chuyển sang sửng sốt, “Play giam cầm? Tạ tổng còn thích kiểu này nữa? Khẩu vị nặng quá đó nha!”