Bộ dạng “sao cũng được” của Lâm Nhan làm Tạ Phong Trần cảm thấy sự háo hức chờ mong lúc nãy của mình hệt như một trò cười.
Giây tiếp theo, anh lập tức thẳng người lên, sửa soạn lại quần áo rồi xoay người rời đi.
Lâm Nhan liền thả lỏng cơ thể nằm trên giường, gương mặt nhỏ nhắn đã trở nên xơ xác, bụng dưới cứ nhói lên từng cơn. Cô không nhịn được mà cong người lại, muốn làm cơn đau dịu đi.
Tức giận rồi chứ gì!
Quả nhiên đàn ông đều là chó hết mà, thấy không ăn được miếng thịt trên miệng mình thì liền lật mặt vô tình, xoay người một cái là mất hút.
May là trước giờ cô chưa từng xem là thật.
Lâm Nhan nghe trong góc nhỏ phía thang máy “Ting” lên một tiếng, cô nhấp nhấp môi, ánh mắt bất giác mang theo vẻ u ám trong phút chốc, tên chó má này muốn bỏ cô ở đây tự sinh tự diệt mà!
Cũng tốt, đợi cô khỏe hơn chút rồi tự về, trải qua chuyện này, nếu dựa vào tính cách kiêu ngạo của Tạ Phong Trần thì chắc là cũng không tự chuốc lấy mất mặt cho mình nữa đâu.
Chỉ là chu kỳ cơ thể cô hình như không được chuẩn lắm, chưa chuẩn bị gì cả mà đã đến rồi,
không những đau mà cả người cũng chẳng có tí sức lực nào, cô cũng không mang băng vệ sinh theo, nhất thời cũng không biết làm sao về được nữa.
Lâm Nhan suy nghĩ vẩn vơ, tâm tư cô có chút hỗn loạn, tâm trạng cũng đã thả lỏng hơn một chút, cô muốn nhắm mắt vài phút, chỉ vài phút thôi, tỉnh dậy là sẽ rời đi.
Trong mơ màng, Lâm Nhan cảm giác được có người vỗ mặt mình, sau đó xoa xoa nắn nắn hệt như đang nặn bánh bao, Lâm Nhan khó chịu mở mắt.
Vậy mà Tạ Phong Trần đi xong lại trở về, lúc này anh đang gọi cô một cách đầy ân cần lo lắng, giọng nói dịu dàng, “Dậy thu dọn một chút trước đi rồi ngủ.”
Bụng Lâm Nhan đau dữ dội, mơ màng ngái ngủ, cô lí nhí một tiếng, đánh vào bàn tay to lớn đang làm loạn trên mặt mình, “Đau, đừng chạm vào tôi, chút nữa tôi đi ngay.”
Ánh mắt Tạ Phong Trần bỗng trầm xuống, không vừa lòng với sự xa cách rồi đẩy người ta ra xa ngàn dặm này của cô, anh đưa tay đỡ cô ngồi dậy, “Đau đến thế này mà còn có sức làm ầm ĩ với anh nữa? Dậy tắm nước nóng trước đi, anh chuẩn bị quần áo để em thay rồi, giặt xong sấy khô cũng cần chút thời gian, mặc tạm áo ngủ của anh đi, đồ dùng em cần anh cũng mua cho em một ít rồi, không biết em thích dùng của hãng nào nên anh tùy ý mua thôi, em chọn ra mà dùng, ngày mai đi mua thêm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-150.html.]
Lâm Nhan ngạc nhiên, “Vậy nên lúc nãy anh rời đi là đi mua đồ giúp tôi hả?”
Lâm Nhan có chút không dám tưởng tượng, đường đường là tổng giám đốc Tạ thị vậy mà lại hạ mình để đi mua băng vệ sinh cho cô.
Ông trời ơi, cho cô chết luôn đi.
Lâm Nhan lập tức cảm thấy mặt mình như bị đốt lên, hơi không dám nhìn thẳng vào ánh mắt anh, vừa chột dạ cũng vừa thấy ngại.
Lúc nãy hình như cô đã trách nhầm anh rồi.
“Chứ sao? Trong lòng em anh tính trăm phương ngàn kế chỉ để ngủ với em thôi hả? Lâm Nhan, anh thật lòng muốn ở bên em.” Tạ Phong Trần nhìn thấu được ánh mắt đang lẩn trốn của Lâm Nhan, cũng đoán được suy nghĩ trong lòng cô, anh có chút bất lực.
Rốt cuộc thì cô không tin tưởng anh đến mức nào chứ!
“Đừng có nói mấy lời vô ích đó, cái gì kia, không phải anh mua đồ cho tôi sao? Vậy tôi dùng phòng tắm của anh một chút nha!” Lâm Nhan khó chịu đổi chủ đề, đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ.
Đúng lúc này, Tạ Phong Trần kéo cô lại, dắt cô đi về một hướng khác trong phòng, “Phòng tắm ở bên này, lúc nãy anh đi gấp quá nên chỉ tùy ý mua một bộ đồ dùng phụ nữ, dùng tạm đi, chút nữa anh bảo người gửi đồ em thích sang đây.”
Đương nhiên điều Tạ Phong Trần không nói với Lâm Nhan chính là, bên ngoài phòng ngủ cũng có nhà vệ sinh khác, trong lòng anh càng muốn Lâm Nhan bước vào nơi riêng tư của mình hơn.
Lâm Nhan vào trong, anh lại gõ cửa, sau đó đặt đồ ngoài cửa rồi xoay người rời đi.
Lâm Nhan mở cửa ra, xách một túi mua sắm đầy ắp vào phòng tắm, tâm trạng cực kỳ phức tạp, cô chỉ cảm thấy bụng mình lại đau hơn rồi.
Đột nhiên tên chó chét
không “chó” nữa, lại còn trở thành người đàn ông tốt nhị thập tứ hiếu nên cô có chút không thích ứng kịp.
Hai túi đồ, một túi đầy ắp đủ loại băng vệ sinh, còn có một hộp quần lót dùng một lần dành cho nữ, túi còn lại là dầu gội đầu, sữa tắm và mấy thứ dưỡng da.
Lâm Nhan cảm thán trong lòng, thời gian ngắn như vậy mà một đại thiếu gia “mười ngón tay