Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 134

Cập nhật lúc: 2025-03-28 19:13:21
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần đáp trả này của Lâm Nhan nhận được rất nhiều lượt thích ủng hộ của fan, còn Sanh phấn thì lại bị rượt mắng té khói.

 

Thậm chí không ít người còn gửi tin nhắn riêng cho Lâm Nhan, mắng Lâm Nhan, nguyền rủa Lâm Nhan đi c.h.ế.t đi.

 

Lâm Nhan không hề để ý, cũng không quan tâm đến những chuyện xảy ra sau đó, dù sao người ta có mắng cô thì cô cũng đâu mất miếng thịt nào.

 

Chỉ là lúc tin tức này lên hotsearch thì điện thoại của bố Lâm cũng đến.

 

Lúc này, vì trước đó Lâm Nhan cho Tạ Phong Trần leo cây nên anh đang buồn bực trong người, vậy mà không hiểu vì sao máy tính lại hỏng, thế là anh mượn máy tính của Lâm Nhan để xử lý một chút mail, nhìn điệu bộ rất gấp gáp, Lâm Nhan ăn cơm của người ta mấy ngày nên cũng không nỡ keo kiệt không cho, bèn lấy laptop cho anh mượn rồi ngồi một mình trên sô pha lướt Weibo, thế nhưng ngay lúc nhận được điện thoại của bố Lâm thì sắc mặt cô có chút không tốt.

 

Tạ Phong Trần nhạy cảm phát giác ra tâm trạng của Lâm Nhan không đúng lắm, anh ngước mắt nhìn cô thì phát hiện ra cô đang ngẩn người nhìn chăm chăm vào điện thoại.

 

Ánh mắt Tạ Phòng Trần dừng lại trên cuộc gọi đến trên màn hình điện thoại cô, là bố của Lâm Nhan, anh nhắc nhở, “Sao không bắt máy? Có cần anh tránh mặt đi không?”

 

Lâm Nhan hoàn hồn, lắc đầu, “Không sao, không cần đâu.”

 

Tạ Phong Trần nhíu mày nhìn cô, nhịn không được lên tiếng, “Có phải tìm em vì chuyện của Lâm Sanh không? Em cứ trực tiếp bảo họ tìm anh.”

 

Lâm Nhan nhớ lại trước đây mẹ Lâm lấy ơn dưỡng dục ra nói chuyện thì trong lòng liền vô cùng bực bội, hôm nay Tạ Phong Trần cũng yên phận ở trong phòng cô mà không làm mấy chuyện lộn xộn khiến cô khó chịu, thế nên cô cũng muốn dốc bầu tâm sự, “Tôi luôn cảm thấy mình như một người mang một món nợ rất lớn, trả thế nào cũng trả không hết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-134.html.]

 

“Bởi vì em không phải là con gái ruột nhà họ Lâm, cho nên cảm thấy nợ nhà họ Lâm sao?” Tạ Phong Trần lại hỏi, trong ánh mắt hiện lên ý thăm dò.

 

Tính cách hiện tại của Lâm Nhan đã thay đổi không ít so với trước đây, từ hoạt bát đến thâm trầm, không quá khó để anh đoán ra liên quan đến vấn đề về thân thế đã từng nói trước đây.

 

Tính ra thì Lâm Nhan và anh kết hôn hai năm, vợ chồng Lâm thị cũng không hề quan tâm gì đến đứa con gái Lâm Nhan này, ngược lại, mỗi năm sinh nhật Lâm Sanh, họ đều tổ chức yến tiệc cực kỳ long trọng.

 

Ngược lại là Lâm Nhan, một chút cảm giác tồn tại cũng không có.

 

“Ừm, chuyện ôm nhầm với Lâm Sanh cũng không phải là tôi muốn, tôi đã cố gắng hết sức để trả lại tất cả cho nhà họ Lâm, vứt bỏ mối quan hệ với họ, thế nhưng có vài chuyện vẫn tránh không khỏi.” Lâm Nhan nhếch môi, có chút ủ rũ, cô xuyên sách mà đến, không có tình cảm gì với nhà họ Lâm, nhưng cô không thể phủ nhận một điều rằng nguyên chủ này là do nhà họ Lâm nuôi lớn, cô không thể hoàn toàn phủ nhận ơn nuôi dưỡng mà họ dành cho nguyên chủ.

 

Lâm Nhan nói một hồi thì cảm thấy tim thật nhói, uất ức, không biết là vì cô hay vì nguyên chủ, dù gì thì những ngày tháng trước khi xuyên sách cũng không tốt hơn nguyên chủ là bao.

 

Người bố tồi tệ thương yêu mẹ kế và con gái của bà ta, lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ với cô, thế nhưng lại luôn mang điệu bộ của một người bố để yêu cầu cô.

 

Trước giờ Tạ Phong Trần chưa từng thấy vẻ mặt buồn bã của Lâm Nhan, anh chỉ cảm thấy tim mình dường như bị vật nhọn đ.â.m vào một cái, đau âm ỉ, nếu so sánh với một Lâm Nhan hoạt bát tuỳ tiện, không tim không phổi thì anh lại càng không muốn nhìn thấy dáng vẻ mặt ủ mày chau thế này của cô.

 

Anh thích nhìn Lâm Nhan cười, thích điệu bộ vui tươi hớn hở của cô, dù cho sự vui vẻ của cô là muốn chơi anh hay cho anh leo cây đi nữa.

 

“Lâm Nhan, em không sai, em cũng không nợ bất kỳ ai, bố mẹ em nuôi em mấy mươi năm, lúc đó em cũng đã báo đáp họ bằng sự hạnh phúc khi được làm cha làm mẹ, có anh ở đây, em là chính mình là được!” Tạ Phong Trần không biết làm thế nào để an ủi cô, vậy nên anh nói ra hết những suy nghĩ thật trong lòng mình.

Loading...