Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 130

Cập nhật lúc: 2025-03-28 11:27:32
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Phong Trần nhìn hai người trò chuyện như chốn không người, cô cười nói dịu dàng ngoan ngoãn, điệu bộ thân mật, không chút tránh né, ánh mắt anh liền trầm xuống, đôi môi mỏng lạnh lẽo cong lên, nói với Giang Vân Chu, “Đúng lúc quá, đi chung đi.”

 

Lúc này Giang Vân Chu mới chú ý đến người đàn ông cao lớn đứng sau Lâm Nhan, mặt mũi anh tuấn tú sáng sủa, khí chất không tầm thường, Tạ tổng - nhà đầu tư xuất hiện hôm phim khởi quay, anh là tổng giám đốc trẻ tuổi làm việc quyết đoán của tập đoạn Tạ thị sao?

 

Anh nằm trong top đầu danh sách tỷ phú hằng năm, Giang Vân Chu ngẩn người, hoàn toàn không hề nghĩ tới chuyện nhân vật lớn như vậy lại đột nhiên xuất hiện tại một khách sạn thế này, ánh mắt anh quét qua Lâm Nhan đang ung dung thản nhiên đứng đó, Giang Vân Chu có chút sáng tỏ, chuyện hôm qua vị Tạ tổng này cứu Lâm Nhan còn lên hotsearch nữa, mọi người đều đang đoán mối quan hệ của hai người, xem ra dường như quan hệ này không đơn giản nha!

 

Giang Vân Chu cũng coi như thấy nhiều biết rộng nên không hề thất lễ, chào hỏi lịch sự khách sáo với Tạ Phong Trần, “Tạ tổng, chào buổi sáng.”

 

Lâm Nhan không nói gì mà trợn mắt một cái, nhắc nhở nói, “Mau đi thôi thầy Giang! Chút nữa mà đến trễ thì đạo diễn lại mắng cho.”

 

Giang Vân Chu bất lực nhìn Tạ Phong Trần một cái, “Được.”

 

Tạ Phong Trần không cam lòng bị bỏ lại phía sau, đột nhiên mở miệng nói, “Cảm ơn Giang tiên sinh đã chiếu cố Lâm Nhan trong đoàn nhé.”

 

Giang Vân Chu: “...”

 

Hơ, câu nói này của đại lão tràn đầy thái độ thù địch, lại còn mang một vẻ mập mờ.

 

Sao anh lại có cảm giác như đang tuyên bố chủ quyền vậy nhỉ?

 

Giang Vân Chu len lén đảo mắt trên gương mặt xinh đẹp của Lâm Nhan, chỉ thấy cô bực mình xoay người trừng mắt với Tạ Phong Trần một cái, giọng điệu không tốt lành gì, “Anh là ai chứ! Tới lượt anh cảm ơn sao?”

 

Trong phút chốc, không khí như đông lại, áp suất thấp đến cực điểm, Tiểu Hoà không cẩn thận liếc nhìn sắc mặt u ám của ông chủ lớn rồi run lên trong vô thức, mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống lưng, muốn quỳ với Lâm Nhan luôn.

 

Nữ thần Nhan Nhan ơi, cô không thể dịu dàng với nhà đầu tư một chút sao?

 

Dù cho diễn có lố một chút nhưng sau này có một chỗ dựa lưng trong showbiz thì cũng dễ thở hơn nhiều lắm đó!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-130.html.]

Đáng tiếc là, nữ thần được định mệnh sắp đặt phải ở trên trời, không nghe thấy tiếng lòng của kẻ phàm phu tục tử như cô.

 

Mắt thường có thể nhìn thấy được rõ ràng nét hờ hững phong tình trên gương mặt Tạ Phong Trần dần biến mất, ngay lúc mọi người đang nín thở tưởng rằng anh sẽ nổi trận lôi đình thì lại thấy anh thu lại sự lạnh lẽo trên mặt, nhàn nhạt cất giọng, “Là ông chủ của em, tôi cảm ơn đồng nghiệp trong đoàn phim đã chiếu cố cấp dưới của mình thì có gì là không được?”

 

Lâm Nhan thầm mắng trong lòng, còn Giang Vân Chu thì được một phen kinh hãi, mới sáng sớm mà đã có dưa ăn no bụng.

 

Ông chủ đứng sau công ty của Lâm Nhan lại là tổng giám đốc tập đoàn Tạ thị?

 

Thảo nào?

 

Hai người này đang giấu giấu giếm giếm điều gì đó.

 

Lâm Nhan bị chọc điên đến cạn lời, thang máy đi xuống tầng một rất nhanh, vừa mới ra khỏi cửa thì một chiếc xe dã ngoại sang xịn mịn đột nhiên dừng lại trước mặt mấy người họ, cửa xe tự động trượt ra.

 

Lâm Nhan vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy trợ lí Trần ngồi trên ghế lái đang cười hihi gọi cô, “Tạ tổng, Lâm tiểu thư, lên xe đi!”

 

Lâm Nhan đứng trước xe ngập ngừng không bước tiếp, tiến không được mà lùi cũng không xong, Giang Vân Chu ngượng ngùng cúi đầu, cười nhẹ nói, “Tạ tổng, vậy hôm nay tôi xin hưởng ké Lâm Nhan đi quá giang chút nha.”

 

Tạ Phong Trần thấy anh ta cũng biết điều, gật nhẹ đầu, “Đừng khách sáo.”

 

Giang Vân Chu lập tức lên xe ngồi xuống, còn thúc giục Lâm Nhan, “Lâm Nhan, nhanh lên xe đi, đi trễ là đạo diễn mắng cho đó.”

 

Lâm Nhan không biết vì sao mà tự dưng bốc hỏa, thằng cha Giang Vân Chu này, phản đồng đội ngay thời khắc mấu chốt, lại còn lấy câu của cô để nói ngược lại cô, quá đáng.

 

Lúc này cô cũng không muốn tiếp tục giằng co nữa, bèn thở dài một cái rồi lên xe.

 

Ngay sau đó Tạ Phong Trần lên ngồi theo, Tiểu Hòa cũng lên xe.

 

Cửa xe đang chuẩn bị đóng thì bỗng nhiên có một giọng nam quen thuộc truyền đến, giọng nói pha lẫn hơi thở thiếu niên, “Lâm Nhan, nếu tiện thì cũng cho tụi em đi nhờ xe nha?”

Loading...