Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 124

Cập nhật lúc: 2025-03-26 18:52:01
Lượt xem: 14

Lâm Nhan không phải là nguyên chủ, cô chỉ là một người ngoài cuộc đang chiếm dụng lấy cơ thể của nguyên chủ và biết trước được hướng phát triển của các tình tiết trong truyện, từ sau khi mẹ Lâm tìm được con gái ruột Lâm Sanh, bà dần dần đã không còn dành sự quan tâm chăm sóc cho Lâm Nhan nữa, Lâm Nhan đối với mẹ Lâm đương nhiên cũng có sự tôn trọng dành cho bậc làm bề trên, cô thấy rõ ràng, trước mặt con gái ruột của mình thì trong suy nghĩ của bà Lâm Nhan chính là một vật thế thân đang chiếm lấy vị trí của người khác.

 

Vậy nên sau khi Lâm Nhan xuyên sách thì liền cắt đứt quan hệ qua lại với nhà họ Lâm, mẹ Lâm vẫn cứ không đối xử bình đẳng giữa con nuôi và con ruột, đã vậy còn muốn dùng cái mác tình thân để yêu cầu Lâm Nhan thỏa hiệp.

 

Lâm Nhan ghét cay ghét đắng kiểu quan hệ giả dối thế này nên nói chuyện dường như cũng rất lạnh lùng.

 

“Nhan Nhan, mẹ biết sau khi Sanh Sanh trở về mẹ đã không quan tâm đến con, thế nhưng con…” Giọng mẹ Lâm nghe rất đau lòng, dường như vẫn còn muốn cố gắng hết sức để níu giữ lại hình tượng một bà mẹ tốt trước mặt đứa con gái nuôi này.

 

Lâm Nhan bực dọc, không còn kiên nhẫn để diễn tiếp nữa, “Lâm phu nhân, chuyện của Lâm Sanh tôi muốn giúp mà cũng chẳng giúp được gì, nhưng tôi sẽ ghi nhớ ơn nuôi dưỡng của bà, sau này nếu có khó khăn gì trong cuộc sống thì tôi sẽ không lạnh lùng đứng nhìn, còn về phương diện tình cảm, tôi nghĩ bà tìm Lâm Sanh thì thích hợp hơn, tôi cúp đây.”

 

Lâm Nhan nói xong định cúp máy không chút do dự.

 

“Đừng, đợi, đợi một chút.” Mẹ Lâm gấp gáp lên tiếng.

 

Lâm Nhan trợn mắt nhìn trời, “Còn chuyện gì nữa?”

 

“Nhan Nhan, nể tình bố và mẹ thương yêu con bao nhiêu năm nay mà bỏ qua cho Sanh Sanh lần này đi được không? Nó đã chịu rất nhiều cực khổ từ nhỏ đến lớn rồi, khó khăn lắm mới đứng vững chân trong làng giải trí, mẹ không muốn nỗ lực của nó bị hủy hoại.” Mẹ Lâm thật lòng suy nghĩ cho con gái ruột của mình.

 

Trong lòng Lâm Nhan bỗng vô duyên vô cớ mà nổi điên lên, hỏi ngược lại, “Vậy tôi thì sao? Nỗ lực của Lâm Sanh không thể bị hủy hoại, nỗ lực của tôi bị hủy hoại thì không quan trọng hả? Lâm phu nhân, thứ máu mủ ruột thịt này đúng là không ai có thể kháng cự, mà thôi, nếu đây là yêu cầu các người muốn tôi làm để trả lại ơn nghĩa dưỡng dục thì tôi cũng không từ chối được, không phải sao? Tôi hi vọng bà nhớ kỹ, từ nay về sau, tôi không còn nợ nhà họ Lâm thứ gì nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-124.html.]

 

Lâm Nhan cúp điện thoại, trực tiếp xóa, chặn hết tất cả mọi phương thức liên lạc với Lâm phu nhân.

 

Cô không muốn có bất kì quan hệ nào với nhà họ Lâm nữa, nếu có thể, cô cũng không hi vọng mình họ Lâm.

 

Lâm Nhan thấy lòng mình lạnh đi, uống liên tục ly rượu này đến ly rượu khác, thế mà lại hoàn toàn không thể nào làm sự bực tức đang ứ đọng trong lòng mình dịu đi.

 

Cô và nguyên chủ đều chỉ là những người đáng thương mà thôi, nguyên chủ thất bại trên trận chiến của huyết thống, mà cô khi còn ở thực tại thì sau khi mẹ mất, bố cô hết sức cưng chiều con gái của mẹ kế nhưng lại luôn vạch lá tìm sâu với đứa con gái ruột như cô, nghĩ đến đây, sự đồng cảm làm Lâm Nhan hơi buồn, mũi cay xè, có chút không khống chế được nước mắt.

 

Lúc cửa phòng bị gõ thì hai bình rượu của Lâm Nhan đã hết sạch, cả người say đến mức mơ hồ, cô loạng choạng đi mở cửa, nhìn thấy gương mặt quen thuộc ngoài cửa thì nỗi căm hận đè nén trong lòng liền nổ tung, cất giọng lạnh nhạt, “Anh có biết phiền không vậy? Đi rồi còn quay lại làm gì?”

 

Tạ Phong Trần nhìn người phụ nữ gần như đứng không vững, người lại nồng nặc mùi rượu đang đứng trước mặt mình, trên người vẫn mặc bộ váy như lúc anh rời đi, day day mi tâm, “Em uống rượu à?”

 

Cả người Lâm Nhan như đang lơ lửng trên mây, suýt chút nữa đã vấp phải chân của mình mà té, khó khăn lắm mới vịn chặt lấy được khung cửa, cười hihi ngốc nghếch, “Sao? Anh là cảnh sát Thái Bình Dương hả? Tôi uống rượu liên quan đếch gì đến anh!”

 

Tạ Phong Trần nhìn đôi mắt đang say mèm của cô, rõ ràng đã uống không ít, lúc anh rời đi cô vẫn còn bình thường, lúc này mắt lại có chút đỏ, chắc là đã khóc, ai bắt nạt cô rồi?

 

Nghĩ đến đây, mắt Tạ Phong Trần lạnh đi, trong lòng không kềm được mà bốc hỏa, đưa tay dìu lấy cô, muốn lách cơ thể cao lớn của mình vào trong khe cửa nhỏ, “Vào nhà rồi nói.”

 

Lâm Nhan không nhường đường mà đứng cứng ngắc ở cửa, gương mặt nhỏ xinh đẹp tỏ ý cự tuyệt, “Không được, anh thế này là đột nhập bất hợp pháp.”

Loading...