“Hữu Niên, sao rồi? Nhan Nhan đồng ý hòa giải không?” Lâm Sanh thấy Hàn Hữu Niên trầm tư, sợ rằng Lâm Nhan lại đưa ra yêu cầu gì quá đáng nên vội vàng hỏi.
Mắt Hàn Hữu Niên lóe lên, nhìn thần sắc tiều tụy lại gấp gáp của cô mà thể xác và tinh thần anh đều trở nên mệt mỏi, “Cô ấy không đồng ý.”
“Sao lại vậy được? Anh đích thân tìm đến sao chị ấy có thể không đồng ý?” Lâm Sanh có chút không ngờ tới, khi thấy mắt Hàn Hữu Niên hơi lạnh đi, cô lập tức ý thức được bản thân mình vừa rồi đã vô thức nói bậy rồi, liền giải thích, “Chỉ là em luôn tưởng rằng Nhan Nhan không thích em mà thôi, không ngờ ngay cả anh mà chị ấy cũng oán trách, Hữu Niên, có phải chúng ta thật sự không nên ở bên nhau không? Em…”
Lòng Lâm Sanh hoảng hốt, nói một chút thì viền mắt liền đỏ lên.
“Không được nói bậy, suy cho cùng thì trong chuyện này cô ấy mới là người bị hại, cô ấy không đồng ý hòa giải cũng là việc có thể bỏ qua.” Đây không phải là lần đầu tiên Hàn Hữu Niên nghe Lâm Sanh vì Lâm Nhan mà nói mấy câu như không nên ở bên nhau nữa rồi, trước giờ anh đều nhìn không quen dáng vẻ đáng thương, nhân nhượng người khác một cách miễn cưỡng này của cô, lần này anh vẫn xiêu lòng như vậy, chỉ là giọng điệu có hơi nặng, trong lòng vẫn không nhịn được mà nghĩ đến câu nói của Lâm Nhan lúc sáng---“Cô ta không hiền lành vô tội như anh nghĩ đâu”.
Lâm Sanh ngạc nhiên, trong ấn tượng của cô, đây là lần đầu tiên Hàn Hữu Niên nói chuyện với cô với gương mặt lạnh lùng như vậy, đã vậy còn tiện thể biện bạch cho Lâm Nhan nữa.
Mặt Lâm Sanh trắng đi, lòng có chút nguội lạnh, gạt đi nước mắt, khóe miệng gượng ép cong lên rồi nở một nụ cười, đưa tay kéo lấy cánh tay anh, ngẩng đầu, lời nói có vài phần như lấy lòng, “Là em quá gấp gáp rồi, nghĩ đến nhiều fan bị liên lụy quá, chỉ sợ fan chịu không nổi hậu quả mà không nghĩ đến cảm nhận của Nhan Nhan. Chị ấy làm sao vui là được! Về phía fan, em sẽ tìm cách khác để giúp đỡ.”
“Ừm.” Hàn Hữu Niên gật gật đầu, sắc mặt dịu lại, cất lời, “Sanh Sanh, chuyện bị lộ hình ảnh lúc trước, anh có hỏi Lâm Nhan, cô ấy nói không có, lại không giống như đang nói dối, em có manh mối gì không?”
Gương mặt đang hơi trắng của Lâm Sanh lại trắng thêm vài phần, cô ngẩn người, nụ cười hơi cứng lại, hỏi ngược lại anh, “Không phải Nhan Nhan là được rồi, em còn nghĩ chị ấy kêu người chụp mấy tấm hình đó. Vậy nên… Xem ra là em hiểu lầm rồi, em tưởng chị ấy vẫn bất mãn với chúng ta, sợ làm hại đến chị ấy nên không dám ra mặt thanh minh vụ tai tiếng trước đây, bây giờ thì tốt rồi, đợi chút nữa em cũng thay mặt chị ấy đứng ra thanh minh một chút, hiện giờ anh là bạn trai em, Nhan Nhan sẽ không giành anh với em đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-123.html.]
“Đã có người thanh minh giúp cô ấy rồi, em cứ coi như không có chuyện này đi, em không làm sai điều gì cả.” Hàn Hữu Niên buồn bực ngăn lại kế hoạch của Lâm Sanh, lúc này mà ra mặt thì không phải càng chuốc lấy mắng chửi sao?
Cư dân mạng không phải đồ ngốc, chắc chắn sẽ suy đoán vì sao chuyện xảy ra lâu như vậy rồi mà lúc đầu không lập tức ra mặt nói rõ sự thật.
Cách tốt nhất là ở yên một chỗ, thế này, nếu sau này có người hỏi đến, Lâm Nhan còn có thể nói cho qua, “Chuyện không có căn cứ sao phải đứng ra trả lời?”
Nhưng chuyện mà Hàn Hữu Niên không biết chính là, sau đó thì Lâm Sanh đã không cẩn thận mà lộ chuyện ra cho mẹ Lâm khi bà gọi điện hỏi thăm.
Trong điện thoại, mẹ Lâm nghe con gái nghẹn ngào nói mình không sao thì lòng đau như cắt, sau khi biết được Lâm Nhan tát đứa con gái mình đứt ruột sinh ra thì liền gọi điện thoại quan tâm, lại nghe chuyện Lâm Nhan muốn kiện fan của Lâm Sanh, bà lo lắng sẽ ảnh hưởng sự nghiệp của con gái mình, sau đó cũng không nói gì với Lâm Sanh mà cúp máy rồi đi tìm Lâm Nhan.
Lâm Nhan vừa đặt xiên nướng rồi uống rượu vang một mình trong phòng, lúc mẹ Lâm gọi đến lần đầu tiên, cô không nghĩ gì mà thẳng tay bấm tắt.
Thế nhưng đối phương cứ gọi đến không biết mệt mỏi, hình như cô không bắt thì sẽ không chịu để yên.
Lâm Nhan rót một ly rượu, bực dọc bắt máy mở loa ngoài, để điện thoại qua một bên rồi tiếp tục uống rượu ăn xiên nướng.
“Nhan Nhan, mẹ đã nghe chuyện của con với Sanh Sanh rồi, chị em con sao cứ như nước với lửa vậy? Con tát Sanh Sanh một bạt tai, fan của Sanh Sanh nhắm vào con thì đây cũng là chuyện không liên quan đến Sanh Sanh mà, con làm hòa với Sanh Sanh có được không? Mẹ xin con đó.” Giọng nói mẹ Lâm nghe rất đau lòng.
“Chắc trí nhớ Lâm phu nhân không tốt nhỉ! Tôi đã không còn quan hệ gì với nhà họ Lâm nữa rồi, tôi cũng không phải con gái bà.”