“Khách sáo gì chứ, phía cô có cần tôi sắp xếp cho hai vệ sĩ không?” Lâm Nhan rất lịch sự, Lục Miểu đương nhiên cũng chu đáo mọi mặt.
“Không cần, không có lố vậy đâu.” Lâm Nhan từ chối, cô chỉ là một sao nhỏ, ra đường còn mang theo vệ sĩ thì không bị đám đông mắng mỏ mới lạ đó!
“Vậy cô yên tâm quay phim đi, chúng ta không đi kiếm chuyện nhưng cũng tuyệt đối không sợ ai, trước đây con nhỏ Phương Đình Đình lúc nào cũng đối đầu với cô trong đoàn phim, lần này cô ta bị lộ ra chuyện dan díu trong bóng tối, cũng coi như tự làm tự chịu, vừa hay trong tay tôi có không ít tài liệu bí mật của cô ta, lần này công bố ra hết một lượt, tôi báo thù cho cô. Ngoài ra thì tôi đang nhận một gameshow cho cô, đón thời gian đóng máy phía bên kia của cô vừa đúng lúc, đến lúc đó ra ngoài dạo một chút cho khuây khỏa.” Nói mấy lời kiểu ‘thấy người gặp nguy, thừa cơ hãm hại’ một cách thẳng thừng không quan tâm ai thế này, không phải Lục Miểu thì còn ai vào đây được nữa.
Có điều Lâm Nhan thật sự cảm thấy được quan tâm mà vừa mừng vừa lo, Lục Miểu đúng là rất hợp với cô, nếu có thể hợp tác dài hạn thì cô cũng chưa chắc sẽ muốn kết thúc hợp đồng để sang công ty của Tiêu Bạch!
“Cảm ơn.” Ngoài câu cảm ơn ra thì Lâm Nhan cũng không biết nói gì nữa.
Bên này điện thoại vừa tắt thì Tiêu Bạch lại gọi đến, Lâm Nhan bắt máy, còn chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã truyền sang lời oán trách: “Bà cô của tôi ơi, cô nấu cháo điện thoại với ai mà lâu dữ vậy? Không biết ông đây đây sắp lo lắng chết mất rồi hả?”
Lâm Nhan nghĩ đến Lục Miểu, cười nói, “Anh còn có mặt mũi nói nữa, bây giờ anh còn quan tâm em không bằng ‘kẻ thù không đội trời chung’ của anh nữa, có thể trách ai đây?”
“Kẻ thù không đội trời chung của anh? Ai vậy? Hổ mẹ hả?” Tiêu Bạch hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-120.html.]
Lâm Nhan càng cười lớn hơn, Tiêu Bạch bị Lục Miểu mắng không ít lần nên lén lút gọi Lục Miểu là hổ mẹ, Lâm Nhan trêu đùa, “Dù gì người ta cũng là tiền bối của anh, bây giờ chị Miểu là người đại diện mới của em đó, anh không sợ em đi mách lại sao?”
“Lâm Nhan, cô đúng là hố cha người ta đó, lúc đầu ông đây gây thù kết oán với cô ta là vì ai? Nếu cô mà phản bội anh thì cô chết chắc.” Tiêu Bạch lập tức dựng hết lông chồn lên, nghĩ đến lúc bị gương mặt lạnh lẽo của Lục Miểu mắng nhiếc thì Tiêu Bạch cảm thấy mình như muốn bốc hỏa nổ tung.
“Xem anh kích động kìa, em là loại người như vậy hả? Có điều anh sợ chị Miểu như vậy, em ngược lại lại cảm thấy hai người có chút xứng đôi đó!” Lâm Nhan trêu chọc.
“Không thể nào, người khiêm tốn lại tao nhã lịch sự như ông đây mà xứng mịa gì với con hổ mẹ đó, mắt cô đúng là mù rồi.” Tiêu Bạch kích động phản bác ngay, lại nói, “Bây giờ cô còn có tâm trạng đùa giỡn nữa, xem ra không sao rồi, tôi đi nói mấy chuyện tài nguyên với bốn bạn nhỏ đây, cúp nha.”
Giấc ngủ này của Lâm Nhan vô cùng thoải mái, cả người đều ấm áp thư thái, hệt như đang tắm gội dưới nắng ấm của mùa xuân, lúc Lâm Nhan tỉnh dậy thì trời đã tối, mà cô cũng không biết mình đã lên giường ngủ từ lúc nào, điều làm cô càng sụp đổ hơn nữa là, cô dùng tư thế ‘banh càng’ của mình để ôm lấy Tạ Phong Trần, hình như anh đã sớm tỉnh rồi, dựa vào đầu giường mở đèn ngủ, cười nhẹ một cái, cực kì chói mắt, “Dậy rồi hả? Ngủ ngon không?”
Gương mặt Lâm Nhan không biết là do ngủ lâu hay là do ngượng ngùng mà nóng bỏng tay, sau đó nuốt nước bọt rồi leo từ trên người anh xuống, may là quần áo trên cơ thể hai người vẫn còn nguyên vẹn, Lâm Nhan thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu có chút không dễ chịu, “Sao tôi lại ngủ trên giường?”
“Anh thấy em ngủ trên sofa không thoải mái, lật người một cái liền rớt xuống đất nên anh bế em lên giường ngủ, giường này đủ lớn, hai người nằm vẫn còn dư sức.” Tạ Phong Trần ngủ một giấc, có thể thấy được tinh thần đã tràn trề, cộng thêm ánh mắt dịu dàng như gió khiến người ta không dám nhìn thẳng, giọng điệu tự nhiên đến mức hệt như hai người chỉ là đang ngồi ghế cạnh nhau trên xe thôi vậy.
Lâm Nhan hơi có cảm giác mọi thứ đang sụp đổ, là vấn đề giường lớn hay nhỏ thôi hả trời?
Mẹ nó chứ, bọn họ không phải là mối quan hệ có thể ngủ chung một giường đâu nha?