Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 118

Cập nhật lúc: 2025-03-25 20:19:52
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ở trên xe.” Tạ Phong Trần nhanh chóng trả lời.

 

“Đưa tôi chìa khóa xe, tôi đi lấy thuốc cho anh.” Lâm Nhan lắc đầu thở dài, người này đúng là đại thiếu gia được người khác phục vụ quen rồi, thuốc của mình cũng không đem theo, vậy mà còn mặt mũi để la

 

lối kêu đau nữa.

 

Đau chết đi, đáng đời.

 

“Bảo Tần Nhược Phong mang đến rồi.” Ánh mắt Tạ Phong Trần bất giác đặt trên cần cổ nhỏ nhắn đẹp đẽ của Lâm Nhan, chắc là mới vừa tắm xong, cả người Lâm Nhan bị hơi nước ấm xông đến mức ửng lên làn da trắng trẻo mịn màng, gương mặt cô ửng đỏ nhẹ nhàng, hết sức động lòng người.

 

Có lẽ từ trước đến giờ người con gái này đều không biết mình hấp dẫn đến mức nào, anh làm sao có thể để dáng vẻ này bị người khác nhìn thấy được chứ.

 

Lâm Nhan không miễn cưỡng nữa, ngẩng đầu nhìn bầu trời bên ngoài qua một góc rèm cửa, trời vẫn còn sớm, cô bèn dứt khoát lấy một chiếc váy dài vào phòng tắm thay.

 

Lúc cô bước ra thì có tiếng gõ cửa phòng, nhìn thấy anh muốn ra mở cửa, Lâm Nhan bất mãn trừng mắt với anh một cái rồi đi ra mở cửa trước, chỉ thấy Tần Nhược Phong thở hổn hà hổn hển cầm theo bịch thuốc.

 

Lâm Nhan quay đầu nhìn người nào đó đang chiếm nơi ở của người khác rồi thảnh thơi ngồi trên giường mình, không kiềm được mà oán thầm, quả nhiên là nhà tư bản máu lạnh vô tình, ngay cả cháu ngoại của mình cũng sai bảo không khách khí.

 

“Từ từ, uống miếng nước đi.” Sau khi Lâm Nhan nhận thuốc, thuận tay lấy một bình nước khoáng cho cậu rồi đóng cửa tiễn khách.

 

Lâm Nhan nghĩ, một ông lớn như Tạ Phong Trần đây cũng tìm đến cửa để đòi nợ cô rồi, nếu cô mà còn mặc kệ không quan tâm thì chỉ sợ rằng chuyện này còn ầm ĩ hơn nữa.

 

Rất dứt khoát, cô thuận theo anh trước, đợi anh không có ý kiến gì nữa thì rời đi.

 

Lâm Nhan giúp anh dán thuốc dán, lại nấu nước nóng cho anh uống thuốc, sau đó kéo chặt rèm cửa lại rồi nói, “Buổi chiều vừa hay tôi phải xem kịch bản, anh ngủ đi!”

 

“Không gấp, anh có gọi người đem cơm đến, sắp tới rồi.” Tạ Phong Trần lãnh đạm, hoàn toàn không giống với bộ dạng con sâu đáng thương vừa mệt vừa đau, lại còn không cử động được như lúc nãy nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-118.html.]

Khóe miệng Lâm Nhan giật giật, “Không phải vừa nãy anh nói buồn ngủ hả?”

 

“Anh không ăn thì em cũng phải ăn, con gái lúc nào cũng không ăn gì, như vậy không tốt cho sức khỏe đâu.” Hỏi một đằng, Tạ Phong Trần lại trả lời một nẻo, bày ra dáng vẻ quan tâm lo lắng cho Lâm Nhan.

 

Lâm Nhan có chút chịu hết nổi, Tạ Phong Trần đột nhiên lại thay đổi thái độ 180 độ thế này khiến cô không thể chấp nhận được.

 

Có lẽ cô mang trong mình thể chất ‘bị ngược đãi’ thế nên quen với hình ảnh lúc trước khi Tạ Phong Trần không thèm nhìn thẳng mặt cô hơn.

 

Rất nhanh sau đó, có người giao đến một bữa trưa thịnh soạn, Lâm Nhan nhìn một bàn đầy những món cao lương mỹ vị ngon lành, thầm thở dài, có tiền thật tốt, một bữa cơm cũng có thể bằng với số tiền mà người bình thường ăn trong một tháng rồi.

 

Có bữa trưa miễn phí, Lâm Nhan đương nhiên không khách khí mà ăn no nê, sau bữa trưa, Tạ Phong Trần tắm rửa đơn giản một lượt rồi nằm trên giường Lâm Nhan ngủ một cách rất thoải mái.

 

Lâm Nhan căm hận nhìn nhan sắc đang say ngủ này, nghiến nghiến răng, rất muốn bóp chết anh cho xong.

 

Lâm Nhan ngồi xếp bằng trên sofa rồi sạc pin điện thoại, vừa mở điện thoại lên liền muốn nổ

 

tung bởi đủ thứ tin nhắn và cuộc gọi nhỡ, lần này người liên lạc với cô ngoài người đại diện Lục Miểu và bạn thân Tiêu Bạch thì còn xuất hiện rất nhiều số lạ.

 

Trong WeChat, Lâm Nhan có 99+ tin nhắn mới, phải một lúc lâu sau thế giới mới trở lại bình thường được.

 

Lâm Nhan mở tin nhắn xem trước của Tiêu Bạch và quản lý Lục Miểu ra, đều là một sự quan tâm rất bình thường, khiến người ta cảm thấy rất yên tâm, thế nhưng bên dưới những người liên hệ quan trọng ra thì người nhắn cho cô nhiều nhất lại là Lâm Sanh.

 

Lâm Nhan cười giễu cợt, nhấn mở cuộc trò chuyện.

 

Lâm Sanh: Nhan Nhan, có đó không? Em muốn nói chuyện với chị về việc lần trước.

 

Lâm Sanh: Nhan Nhan, em thay mặt fan hâm mộ của mình xin lỗi chị, em biết hôm nay Sanh phấn đã hiểu lầm chị, mong chị rộng lòng tha thứ cho bọn họ một lần, dù gì thì phần lớn bọn họ cũng vẫn là những đứa trẻ còn đang đi học. Chị nhất định sẽ không muốn hủy đi cuộc đời của một đám trẻ con đâu nhỉ?

 

Lâm Sanh: Nhan Nhan, nếu chị có yêu cầu gì đều có thể đề ra, em bảo đảm sẽ dốc hết sức mình để làm chị hài lòng.

Loading...