Nam Chính Cua Lại Tôi - Chương 103

Cập nhật lúc: 2025-03-23 10:27:55
Lượt xem: 20

Lâm Nhan: Quào, thì ra ở đây có một cao thủ IT ẩn náu, cảm ơn, bữa nào mời cậu ăn cơm.

 

Tống Thanh Hà: /thẹn thùng/ Không cần khách sáo!

 

Lâm Nhan cười, trực tiếp nhắn tin riêng cho Tống Thanh Hà: Có thể giúp chị tra thử địa chỉ IP của blogger "Thiên Sứ Địa Ngục V" này không?

 

Tống Thanh Hà trả lời rất nhanh: Chị chờ em chút.

 

Khoảng chừng mười phút sau, Tống Thanh Hà đã đưa IP và vị trí cụ thể cho cô, thậm chí còn xác định vị trí chính xác của tiểu khu, đó là một tiểu khu cũ kỹ có tên Tinh Mộng Hoa Viên, vừa khéo nó cũng ở quận Tây Thành, thành phố Nam Giang.

 

Lâm Nhan nói lời cảm ơn, Tống Thanh Hà hỏi cô dự định làm gì?

 

Lâm Nhan: Đúng lúc cũng ở Nam Giang, chị muốn đến gặp người gọi là "Thiên Sứ Địa Ngục" kia một lần, việc cắt câu lấy nghĩa trong hình ảnh tối hôm qua vốn không phải là vấn đề nhưng phía dưới còn hai tấm hình chưa từng bị lộ ra ngoài, chị muốn biết đối phương lấy được tấm hình kia bằng cách nào.

 

Tống Thanh Hà lập tức trả lời: Em đi cùng chị.

 

Lâm Nhan muốn đi một mình nhưng may rủi khó lường nên không từ chối.

 

Lâm Nhan nhìn đồng hồ, tám giờ năm mươi phút, người luôn luôn thích diễn vai người tốt trước mặt cô - Lâm Sanh không hề có một chút tin tức nào, có lẽ là không giả trang người tốt nổi nữa.

 

Nhưng mà Lâm Nhan không thèm để ý, phía ngoài khách sạn có không ít chó săn chực chờ, Lâm Nhan đành phải hóa trang từ đầu đến chân rồi trốn ra từ cửa sau, ai ngờ vừa mới ra đã thấy một chiếc Bentley màu đen cao cấp và sang trọng đậu trước mặt cô. Cửa kính xe kéo xuống, cô thấy bốn Thiếu Niên Rực Rỡ như ánh mặt trời, trong lòng Lâm Nhan lập tức dâng lên một dòng nước ấm, bốn tên nhóc này, ngày thường đều không đáng tin nhưng trong thời điểm mấu chốt luôn khiến người ta cảm động.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-chinh-cua-lai-toi/chuong-103.html.]

"Lên xe." Tần Nhược Phong ngồi trên ghế lái nghiêng người đẩy cửa xe ghế lái phụ ra.

 

Lâm Nhan ngồi lên xe, cười chào hỏi với mấy người ghế sau, tò mò hỏi, "Xe này là của ai?"

 

"Nhân viên ở chi nhánh công ty cậu em đưa tới cho em mượn dùng một chút." Tần Nhược Phong có vẻ đăm chiêu liếc mắt nhìn Lâm Nhan một cái, nhếch môi nói.

 

Lâm Nhan lập tức cảm thấy đau đầu cũng cảm thấy hối hận khi hỏi vấn đề này, nghe ý trong lời nói của Tần Nhược Phong, chẳng lẽ Tạ Phong Trần cũng biết chuyện này sao!

 

Nhưng mà cô đã ly hôn với Tạ Phong Trần, có biết hay không cũng không liên quan đến Tạ cẩu.

 

Tần Nhược Phong cố ý nhắc tới cậu nhỏ nhà mình vì muốn xem thử phản ứng của Lâm Nhan, nhưng không thể trách cậu giở trò được, cậu bị bà ngoại bên kia theo dõi sát sao, nói cậu nếu không trông chừng mợ nhỏ cho tốt thì bà sẽ không nhận đứa cháu ngoại như cậu.

 

Bà còn nói tấm lòng của cậu nhỏ thật lớn, drama của vợ đã bay đầy trời, vậy mà cậu nhỏ vẫn còn bình tĩnh đi gặp đối tác.

 

Hèn gì lần đầu tiên cậu gặp Lâm Nhan là lúc Lâm Nhan muốn mua vui ở bên ngoài nha!

 

Lâm Nhan không đáp lời cậu, Triệu Minh Dục ngồi phía sau bỗng nhiên mở miệng nói, "Nói đến cậu của Phong, em cảm thấy đám chó săn mắt mù hết mẹ rồi, tình cảm giữa Hàn Hữu Niên và Lâm Sanh ngọt ngào như mật thế mà còn hất nước bẩn lên người chị Nhan, dựa vào mắt thẩm mỹ của chị Nhan sao có thể nhìn trúng loại đàn ông không coi ai ra gì như anh ta, em thấy cậu của Phong còn tốt hơn Hàn Hữu Niên nhiều."

 

Khóe miệng Lâm Nhan giật giật, tâm trạng có hơi phức tạp nhìn về phía Triệu Minh Dục ngồi phía sau: Nhóc con, lợi hại thật! Thế mà đã nhìn ra chân tướng rồi!

 

Tần Nhược Phong nhịn không được mà bật cười, hài hước nhìn Lâm Nhan, "Thành thật mà nói, tuy cậu em lạnh lùng hơn cả băng đá nhưng điều kiện bề ngoài hoàn toàn không thua Hàn Hữu Niên, chị có muốn suy xét một chút không? Em giới thiệu hai người với nhau nha?"

 

Lâm Nhan mỉm cười, uyển chuyển từ chối: "Suy xét gì chứ! Ngược lại chị rất muốn làm mợ em, nhưng cửa của cậu em cao quá! Chị chỉ là một diễn viên quèn làm sao trèo cao được đây."

Loading...