Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 88: Tiếp ứng
Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:33:12
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một con thuyền cá nhân trông như tạo nên từ những làn sóng nước lấp lánh lướt trong im lặng, lập tức tăng tốc và biến mất trong biển mênh m.ô.n.g.
Tinh Huyền thản nhiên dựa ghế điều khiển, mái tóc xanh ngọc óng ánh ánh sáng dịu dàng.
Trước mặt , màn hình hiển thị tuyến đường dẫn tới lưu lạc, trong khi nhiều màn hình khác phản chiếu tình hình thực tại Đế đô tinh và các khu vực lân cận.
Ngón tay khẽ gõ lên tay vịn, phát những tiếng lách tách nhẹ nhàng.
“Tin tức phát ?” Anh hỏi, giọng điệu thản nhiên như mấy bận tâm.
Một giọng tổng hợp điện t.ử đầy kính cẩn đáp từ bảng điều khiển: “Theo chỉ thị của ngài, thông tin phát qua mười bảy kênh khác .”
“Nội dung chủ yếu gồm: những tội kéo dài nhiều năm của Hắc Nguyên, các cảnh cảnh phơi bày tay Ngân Phi, cùng với tuyên bố rằng Ngân Phi, với dòng m.á.u hoàng tộc, sắp trở Đế đô tinh dẹp loạn chỉnh đốn; hiện dư luận đang dần lên men.”
“Tốt lắm.” Tinh Huyền mỉm mãn nguyện. “Cho đội của chúng bắt đầu dọn dẹp , trọng điểm là những kẻ cứng đầu trung thành với Hắc Nguyên và những ai quá nhiều bí mật; sạch sẽ, đừng để sơ hở.”
“Hiểu, mệnh lệnh truyền đạt.”
Trên màn hình, bản đồ phân bố lực lượng tại Đế đô tinh bắt đầu những đổi tinh vi; vài điểm sáng đỏ lặng lẽ tắt dần.
Ánh mắt Tinh Huyền hướng sang một màn hình khác, hiển thị khu vực xung quanh Nam Cảnh.
Ngón tay điểm qua vài vị trí chiến lược quan trọng và các hành tinh tài nguyên.
“Nhân lúc quyền lực ở Đế đô tinh đang trống, hãy đẩy tuyến phòng thủ Nam Cảnh về đây, tới đây, và cả đây nữa.” Anh chỉ vài khu vực. “Hành động nhẹ nhàng thôi, là hỗ trợ theo yêu cầu từ các hệ lân cận, giúp duy trì trật tự, ngăn chặn tàn dư Hắc Nguyên chạy trốn.”
“Đã ghi nhận, bắt đầu di chuyển tới các khu vực chỉ định.”
Hoàn tất việc, Tinh Huyền mới thật sự thở phào, dựa lưng ghế, ngắm cảnh vật ngoài thuyền lướt qua.
Thuyền bay với hiệu suất cực cao, nhanh ch.óng tiến lưu lạc.
Anh chỉnh tư thế, vuốt gọn “áo” tồn tại, bật giao tiếp gọi Lăng Kỳ.
Màn hình sáng lên, hiện khuôn mặt mệt mỏi nhưng khó giấu sự lo lắng của Lăng Kỳ. Phía cô, vài cái đầu nhỏ tò mò ngó nghiêng.
“Tinh Huyền?” Lăng Kỳ ngạc nhiên, “Sao …”
“Đến đón về nhà.” Giọng vui vẻ. “Mọi chuyện với Ngân Phi xong, em cần lo nữa. Anh tới đón em, mắt về Nam Cảnh nghỉ ngơi một thời gian, ? Nơi đó yên tĩnh, , các nhóc chắc chắn sẽ thích.”
Anh tuyệt đối nhắc tới kế hoạch chi tiết của Ngân Phi những cơn bão quyền lực tại Đế đô tinh, chỉ phơi bày mặt an và hấp dẫn nhất.
“…Về Nam Cảnh?” Lăng Kỳ do dự, ánh mắt liếc xung quanh như xin ý kiến những bên cạnh.
Trên màn hình cảnh, sự do dự của cô chỉ kéo dài trong chốc lát.
Cô nhanh ch.óng trao đổi ánh mắt với những phía , gật đầu.
“Được.” Giọng Lăng Kỳ nhẹ nhõm, mệt mỏi nhưng dứt khoát. “Vậy Nam Cảnh, khi nào xuất phát?”
“Thuyền đang bay ngay đầu các em, sẵn sàng đưa bất cứ lúc nào. Có cần giúp thu dọn ?”
“Không cần, đồ ít, sẽ xong nhanh thôi.” Lăng Kỳ lắc đầu.
Cuộc gọi kết thúc.
Tinh Huyền ung dung chờ đợi, ngón tay khẽ gõ lên bảng điều khiển.
Chẳng bao lâu, cánh cửa căn phòng bên mở , cả đoàn bước .
Lăng Kỳ đầu, bên cạnh là năm đứa nhóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-88-tiep-ung.html.]
Thẩm Nha nắm tay Lăng Dịch, khuôn mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt đầy tò mò; Ngân Diệu và Nạp Tây ngước con thuyền lơ lửng cao; Tinh Nguyệt e dè kéo áo Lăng Kỳ.
Thuyền hạ chùm ánh sáng kéo, những tia sáng mềm mại bao phủ , từ từ đưa họ lên thuyền.
Cửa khoang bên trong trượt mở, Tinh Huyền sẵn đó, chờ đón họ.
Ánh mắt dừng tiên Lăng Kỳ và lũ nhóc.
“Cuối cùng cũng gặp .” Giọng dịu hơn bình thường, mang sức mạnh an ủi, trấn tĩnh lòng . “Ở đây ?” Anh bước tới, quan sát kỹ Lăng Kỳ , đảm bảo cô an , khẽ cúi lũ nhóc.
Tinh Nguyệt là đứa đầu tiên lao tới, cái đầu nhỏ xíu chui thẳng lòng , lúng túng gọi: “Cha thú!”
Tinh Huyền mỉm , vuốt tóc cô bé, đó lượt chạm đầu bốn đứa nhóc còn . Cử chỉ thành thục và tự nhiên, rõ ràng thường xuyên ở bên bọn trẻ.
Lúc , ánh mắt mới chuyển sang ba Lăng Kỳ.
Thẩm Chu Bạch, Gia Nạp, và Tuỳ — dù gương mặt Tuỳ vẫn tái nhợt nhưng thở định.
Nụ mặt Tinh Huyền đổi, khẽ gật đầu với họ: “Vất vả .”
Thẩm Chu Bạch bình tĩnh đáp , gật nhẹ.
Gia Nạp chỉ khẽ gật, gần như đáng kể, khí tức trầm lặng.
Tuỳ dựa cửa sổ, ánh mắt dị sắc thoáng liếc Tinh Huyền, cũng gật đầu, thêm.
Ba phản ứng khác , nhưng rõ ràng đều bất ngờ sự xuất hiện của Tinh Huyền và chấp nhận sắp xếp hiện tại.
“Ngân Phi …” Lăng Kỳ vẫn yên tâm hỏi.
“Cậu , chỉ là bận thôi.” Tinh Huyền tiếp lời, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, ánh mắt thẳng với Lăng Kỳ. “Đang xử lý một đống việc ở Đế đô tinh, thể rời. Hơn nữa, lo lũ nhóc ở Lưu Lãng Tinh an , nên mới vội đến đón về Nam Cảnh tạm trú.”
Anh dừng một chút, thêm: “Cậu em và bọn nhóc chịu thêm rủi ro nào nữa.”
Lăng Kỳ cuối cùng thở phào, nét mệt mỏi hiện lên mặt, nhưng tinh thần rõ ràng nhẹ nhõm hơn.
“Đi thôi, chuẩn đồ ăn và nơi nghỉ ngơi, các em chắc cũng mệt .” Tinh Huyền nghiêng dẫn đường, dáng vẻ ung dung.
Cả đoàn theo qua hành lang, tới căn phòng ấm cúng, thoải mái.
Quả nhiên, đồ ăn nhẹ và đồ chơi phù hợp với lũ nhóc.
Bọn trẻ nhanh ch.óng môi trường mới lôi cuốn, còn Lăng Kỳ xuống sofa, xoa nhẹ trán.
Tinh Huyền bên cạnh cô, đưa một cốc nước ấm và hạ giọng: “Đừng lo nữa, chuyện sắp kết thúc. Về Nam Cảnh yên tâm nghỉ ngơi, nơi đó an , cũng là nhà của em.”
Trong lời của , sự quan tâm và cảm giác thuộc về rõ ràng, thể nhầm lẫn.
Thẩm Chu Bạch chọn một vị trí thể bao quát cảnh để , nhắm mắt .
Gia Nạp lặng lẽ hòa bóng tối góc phòng, Tuỳ dựa cửa sổ cảnh vật trôi ngoài , đôi mắt sâu thẳm rõ đang nghĩ gì.
Tinh Huyền quan sát tất cả, nhưng bận tâm.
Mục tiêu chính của là đảm bảo Lăng Kỳ và lũ nhóc an , thoải mái đến Nam Cảnh.
Còn ba … miễn là họ cản trở và cô, sẵn lòng tạo điều kiện.