Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 84: Thiết phục

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:30:10
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không gian trong con tàu tiếp ứng nhỏ hẹp, tràn ngập mùi kim loại lạnh và những đợt sóng năng lượng nhấp nhô.

Ngân Phi dựa thành tàu, thở gấp gáp, ánh lửa cáo cơ thể dần lụi tắt, để lộ gương mặt tái nhợt.

Cảm giác nhẹ nhõm khi thoát hiểm còn kịp lan khắp thì màn hình liên lạc duy nhất tàu bỗng sáng lên.

 

Gương mặt quá mức tuấn mỹ của Tinh Huyền hiện , đôi môi cong lên thành nụ nửa trêu nửa thật — kiểu mà Ngân Phi thấy là đ.á.n.h.

 

“Ê~,” giọng vang lên qua loa, lười nhác mà rõ ràng phần khoái chí, “ông vua sòng bạc oai phong lẫm liệt cũng ngày nhờ cứu hả?”

 

Đuôi Ngân Phi lập tức dựng , ánh mắt hẹp . Chút cảm kích chớm lóe lên dập tắt .

“Quả nhiên là con cá thích gây rối đây mà!” Anh hừ một tiếng, vô thức đưa tay chỉnh tóc tai, nhưng nhận chẳng gì để sửa. “Bớt mát ! Cậu tìm bằng cách nào?”

 

“Muốn tìm thì sẽ tìm thôi.” Tinh Huyền nháy mắt, giọng điệu mập mờ khó chịu. “Chỉ là ngờ ngài để Hắc Nguyên bắt, đúng là bọn mất mặt ghê.”

 

Bọn nào với chứ!

Ngân Phi nghiến răng, gân xanh hằn lên thái dương: “Đừng đá đểu! Hắn là đồ quỷ quyệt, giỏi thì mà đ.á.n.h tay đôi xem?”

 

Tinh Huyền khẽ. Anh từng thử , và đúng là “quỷ quyệt” chẳng sai.

hứng thú ~,” kéo dài giọng, vẻ chán ghét hiện rõ. “Đánh , c.h.é.m g.i.ế.c chi cho bẩn tay. hợp với mưu kế hơn. Thấy , vẫn là cứu đó thôi.”

 

Cái giọng tự mãn khiến Ngân Phi chỉ tắt luôn màn hình, nhưng đành im lặng. Dù thừa nhận, quả thật là “cá” cứu.

Anh nghiêng đầu, cố giữ vẻ kiêu ngạo: “...Cảm ơn. Món nợ sẽ trả .”

 

“Sau á?” Tinh Huyền nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên, ánh mắt xanh biếc lóe tia ranh mãnh. “Khỏi đợi , việc nhỏ nhờ luôn đây.”

 

Ngân Phi lập tức cảnh giác, đuôi đưa lên che : “Việc gì?”

 

Cá mà chủ động nhờ thì chẳng bao giờ là chuyện lành.

“Không gì nghiêm trọng .” Tinh Huyền khoát tay. “Hệ thống phòng thủ phía Nam đang gặp chút trục trặc. cần một con cáo am hiểu hàng rào năng lượng và đường hầm ngầm kiểm tra, tối ưu một chút.”

 

Ngân Phi nhướng mày, hiểu ngay dụng ý: “...Ra là thế.”

Hắn rõ Hắc Nguyên giỏi giăng bẫy và điều khiển năng lượng, còn sòng bạc của thì nổi tiếng nhờ các cơ chế phòng thủ tinh vi. Tinh Huyền đúng là khôn ngoan — giúp , lôi họ về việc cho .

 

Anh định đáp bằng một câu móc mỉa, nhưng nghĩ tới món nợ cứu mạng thì thôi.

Cuối cùng chỉ gãi đầu, giọng bực dọc: “Được , xử lý xong việc ở đây sẽ qua.”

 

“Vậy là giữ lời nhé.”

Màn hình tắt phụt.

 

Ngân Phi chằm chằm trống đen thui, gầm gừ, đành thở dài bất lực.

Trong khi đó, ở cung điện phía Nam, Tinh Huyền khẽ xoay trong làn nước, đuôi cá lấp lánh ánh sáng, tâm trạng vui vẻ thấy rõ.

 

Tàu tiếp ứng xuyên qua tầng năng lượng, bay vùng trời xanh biếc.

Ngân Phi bước khỏi cửa tàu, đuôi lửa đỏ quét nhẹ, xua lớp bụi vô hình. Gương mặt vẫn còn nhợt nhạt, nhưng trong đôi mắt hổ phách bùng lên ngọn lửa giận dữ và sát khí, như một ngọn núi lửa đang chực phun trào.

 

Tinh Huyền đợi bên hồ nước, nửa ngâm trong làn nước trong suốt, mái tóc ngọc bích ướt sũng bám trán.

Thấy Ngân Phi, thu nụ trêu chọc, ánh mắt trở nên nghiêm túc hiếm thấy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-84-thiet-phuc.html.]

“Bị thương nặng ?”

 

Ngân Phi lắc đầu, động tác khiến vết thương nhói lên, song vẫn cứng:

“Không . Hắc Nguyên… nhất định c.h.ế.t.”

Ánh mắt sắc bén, giọng trầm thấp nhưng kiên quyết: “Hắn quá nhiều. Giữ mạng , chỉ thêm hiểm họa cho Lăng Kỳ và bọn trẻ.”

 

Tinh Huyền nhảy nhẹ lên bệ đá, đuôi cá tan biến thành đôi chân, nước tự cuộn quanh , hóa thành lớp áo lụa mỏng.

Anh gật đầu, giọng nặng nề: “ . Khi bắt, cũng cho tấn công Lăng Kỳ và bọn nhỏ ở Lưu Lãng Tinh. Dùng thủ đoạn độc ác, khiến Tuỳ trọng thương.”

 

Nghe đến đó, Ngân Phi sững , ngọn lửa quanh bùng lên:

“Cái gì! Bọn họ giờ ?”

 

“Tạm . Gia Nạp và Thẩm Chu Bạch đang bảo vệ.” Tinh Huyền giơ tay hiệu bình tĩnh, nhưng trong mắt ánh lên cơn giận lạnh lẽo: “Bàn tay của Hắc Nguyên vươn quá xa . Món nợ , thể bỏ qua.”

 

Hai lặng , cần thêm lời, chỉ còn sự đồng lòng dữ dội trong ánh mắt.

Tất cả những câu đùa cợt thường ngày đều tan biến — giờ chỉ còn mối thù chung, riêng và m.á.u trả bằng m.á.u.

 

“Cậu tính gì tiếp?” Tinh Huyền hỏi, giọng bình thản như thể đang bàn công việc: “Đột kích thẳng thì , bảo vệ bên nghiêm ngặt lắm.”

 

vài điểm năng lượng bí mật của , với thời gian ca của vệ sĩ.” Ngân Phi đáp nhanh, rõ ràng trong lúc giam vẫn hề nhàn rỗi. “ còn một kẻ chuyên dùng độc, phiền. Mà thì hồi phục.”

 

Tinh Huyền trầm ngâm, ngón tay khuấy nhẹ mặt nước:

“Đánh trực diện tổn thất nhiều. Có lẽ… thể khiến tự mò tới.”

 

Ánh mắt Ngân Phi sắc như lưỡi d.a.o: “Ý ?”

 

“Hắc Nguyên đang điên cuồng tìm một loại tinh thạch hiếm, thứ cực kỳ quan trọng với .” Tinh Huyền mỉm , môi cong như ẩn giấu mưu mô: “Trùng hợp , chính xác mỏ nguyên thạch lớn nhất . Hơn nữa, nơi đó môi trường đặc biệt, kẻ dùng độc cùng sẽ hạn chế.”

 

Ngân Phi lập tức hiểu : “Muốn gài bẫy ?”

 

.” Tinh Huyền gật đầu. “Chỉ cần rò rỉ tin qua kênh tin tưởng nhất, chắc chắn sẽ đích dẫn quân tới. Chúng chỉ cần chờ sẵn.”

 

Ngân Phi im lặng vài giây, đuôi chậm rãi quét qua nền nước: “Nguồn tin thật đáng tin, để nghi ngờ.”

 

“Yên tâm,” Tinh Huyền khẽ, ánh mắt lóe sáng, “ cách khiến tin tuyệt đối. Còn địa điểm gài bẫy… chính là sân nhà của .”

Anh ngẩng đầu, giọng nhẹ hơn: “Giờ cần nghỉ ngơi. sẽ chuẩn t.h.u.ố.c hồi phục.”

 

Lần , Ngân Phi cãi, chỉ gật đầu dứt khoát: “Được.”

Ánh hướng về xa, lửa trong mắt âm ỉ cháy.

 

Tinh Huyền khẽ thở dài, giọng trầm xuống: “Chữa thương . G.i.ế.c cần vội.”

Anh chỉ tay về một hướng: “Phòng y tế bên , theo .”

 

Ngân Phi bước theo.

Hai sóng vai dọc hành lang nước lấp lánh, còn tiếng cãi vã, chỉ còn sự tĩnh lặng nặng nề và cùng một ý chí — một kẻ c.h.ế.t.

 

 

Loading...