Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 83: Phiền phức
Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:30:09
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trái tim Lăng Kỳ khẽ lỡ một nhịp, cô vô thức lùi nửa bước.
Tìm cô ? Chẳng lẽ là của Hắc Nguyên?
Giọng vang lên, Thẩm Chu Bạch lập tức hạ thấp trọng tâm. Không khí quanh xoáy động, vang lên tiếng gió trầm và nặng nề.
Phía , bóng tối sôi trào, Gia Nạp gần như hòa hẳn trong đó, chỉ còn đôi mắt lạnh lẽo sáng lên giữa màu đen.
Ngay cả Tuỳ, dù chữa trị, cũng lập tức căng cảnh giác. Đuôi rắn cuộn tròn, cánh tay trái thương bảo vệ bằng tay , ánh mắt bám c.h.ặ.t lấy đầu hẻm.
“Xem …” Lăng Kỳ cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng vẫn giấu nổi sự lạnh lẽo trong lời , “Mấy con ch.ó của Hắc Nguyên, mũi thính thật đấy.”
Đầu hẻm vang lên vài tiếng khàn. Người dẫn đầu bước , ánh sáng mờ hắt lên nửa khuôn mặt, nổi rõ vết sẹo gớm ghiếc chạy dài từ trán xuống cằm.
“Vương mời cô, Lăng tiểu thư, về khách. Phiền các vị…” Anh nhếch mép, “Nhường một chút ?”
Chưa kịp dứt lời, Thẩm Chu Bạch tay.
Không báo , cũng cần lời.
Một cơn gió bén như d.a.o x.é to.ạc khí, lao thẳng tới, sượt qua sát tai gã mặt sẹo cắm sâu bức tường phía .
Một nhúm tóc cắt lìa, rơi chậm rãi xuống đất.
Nụ môi cứng . Lời định nghẹn nơi cổ họng, mồ hôi lạnh lấm tấm rịn bên thái dương.
“Cút.” Thẩm Chu Bạch chỉ một chữ, nhưng giọng điệu chứa đầy sát khí, quyền uy của kẻ từng bước qua vô chiến trường tràn khắp con hẻm hẹp.
Cùng lúc đó, Lăng Kỳ cảm nhận đôi chân kéo nhẹ, bóng tối quấn lấy bắp chân cô, đưa cô lùi về , rời khỏi vị trí dễ tấn công nhất.
Tuỳ cũng giăng đuôi rắn men theo bức tường, chặn kín các ngóc ngách hai bên, ánh mắt dị sắc lóe lên ánh sáng lạnh như d.a.o.
Ba đàn ông – ba luồng khí thế khác – cùng bung , đan thành một tấm lưới vô hình nhưng ngột ngạt, bao trùm bộ con hẻm.
Đám Hắc Nguyên biến sắc. Nụ tan biến, bằng sự sợ hãi và do dự.
Rõ ràng chúng ngờ đối phương mạnh đến thế, hợp tác ăn ý, mang khí thế đáng sợ như những kẻ từng bước từ chiến trường.
Gã mặt sẹo l.i.ế.m môi, nuốt khan một ngụm, mắt láo liên như đang tính toán thiệt hơn. Đám đàn em phía lùi nửa bước.
Được Gia Nạp che chắn lưng, Lăng Kỳ ba bóng đang chặn mặt . Ba tấm lưng khác về hình dáng, nhưng cùng tỏa sức mạnh khiến lòng cô bỗng dịu .
Dù rắc rối thật… nhưng ít , cô còn thấy sợ nữa.
Khoảnh khắc giằng co chỉ kéo dài vài giây.
Gã mặt sẹo dường như nhận lệnh, hoặc tự hiểu nhiệm vụ thể thành. Anh liếc Lăng Kỳ một cái, ánh như khắc ghi gương mặt cô, vung tay lệnh:
“Rút lui!”
Đám Hắc Nguyên biến mất nhanh như khi xuất hiện, tan bóng tối cuối hẻm.
Áp lực nặng nề trong khí dần tan biến.
Gió quanh Thẩm Chu Bạch chậm rãi lắng xuống.
Bóng tối của Gia Nạp rút khỏi chân Lăng Kỳ.
Đuôi rắn của Tuỳ cũng thu về, chỉ khiến khẽ nhíu mày vì động đến vết thương.
Con hẻm trở yên tĩnh, chỉ còn tiếng ồn xa xa của phố xá và thở dồn dập kịp định của bốn .
Lăng Kỳ quanh, giọng khẽ run:
“Mọi … chứ?”
Thẩm Chu Bạch , ánh mắt dừng nơi khuôn mặt cô, xác nhận cô bình an gật nhẹ:
“Không . Đi thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-83-phien-phuc.html.]
Gia Nạp lặng lẽ dẫn đường.
Tuỳ , chỉ khẽ hiệu bằng ánh mắt, bảo cô theo.
Lăng Kỳ hít sâu, đè nén dòng cảm xúc cuộn trào trong lòng, nhanh chân bước theo .
Tinh Huyền lơ lửng trong khoang điều khiển trung tâm. Trước mặt , màn hình hiện đầy hình ảnh giám sát và sơ đồ năng lượng phức tạp. Tất cả đều tập trung chiếc chiến hạm tư nhân của Hắc Nguyên.
Đôi mắt xanh biếc của mất vẻ hờ hững thường ngày, chỉ còn sự lạnh lùng tính toán và một chút căng thẳng nén c.h.ặ.t.
“Cùng một sai lầm, sẽ để lặp thứ hai , Hắc Nguyên…”
Anh chạm ngón tay lên màn hình, hiển thị mạng lưới tuần tra và các điểm năng lượng chiến hạm.
“Nếu thể hạ gục trực tiếp… thì khuấy cho mặt nước đục lên.”
Anh chọn tấn công thẳng, mà chiếm quyền điều khiển của một đoàn thương thuyền gần đó, giả mạo tín hiệu cầu cứu từ cướp , đồng thời ngụy trang nguồn phát tín hiệu.
Ngay lập tức, lực lượng tuần tra quanh khu vực cùng các thế lực hiếu kỳ khác thu hút, tạo nên thế đối đầu hỗn loạn.
Chiến hạm của Hắc Nguyên buộc phân tán sức lực để ứng phó với “rắc rối” bất ngờ từ bên ngoài.
Lợi dụng khoảnh khắc đó, Tinh Huyền kích hoạt đường xâm nhập bí mật chuẩn từ , đưa chiến hạm một loại t.h.u.ố.c gây nhiễu thần kinh đặc biệt — màu, mùi, chỉ khiến hít chậm phản ứng và thấy khó chịu mơ hồ.
Với một đội quân vốn dựa kỷ luật và phối hợp tuyệt đối, chỉ một chút chậm trễ thôi cũng đủ khiến thứ rối loạn.
Trên màn hình, đội tuần tra bên trong chiến hạm bắt đầu hỗn loạn thật sự.
Tinh Huyền cần xuất hiện trực tiếp, điều khiển hàng chục robot mini ẩn trong lớp vỏ ngoài của chiến hạm. Chúng len qua ống dẫn và khe kỹ thuật như đàn cá nhỏ, mang theo sương thôi miên cực mạnh, lặng lẽ thâm nhập bên trong.
Trong buồng giam, Ngân Phi tựa bức tường lạnh, đuôi lửa đỏ gần như lụi tắt.
Sau nhiều giờ tra hỏi, sắc mặt mệt mỏi, nhưng ánh mắt cáo vẫn cảnh giác, lắng từng tiếng bước chân bên ngoài.
Có điều, hôm nay bọn vệ binh chậm hơn thường lệ, và tiếng cãi cọ cũng nhiều bất thường.
Bất ngờ, tiếng nổ trầm vang lên từ hai đầu hành lang.
Không vụ nổ thật, mà là năng lượng kích hoạt.
Ngay đó, sương mù trắng dày đặc trào từ ống thông gió, nhanh ch.óng lan khắp hành lang.
“Địch tấn công!”
“Khụ… là sương thôi miên!”
“Giữ lối— khò… khò…”
Tiếng hô sương nuốt trọn, rơi hỗn loạn. Còi báo động vang lên đứt quãng, méo mó.
Ngân Phi cố vững, tim đập dồn dập. Đây là cơ hội.
Ổ khóa điện t.ử cửa phòng tra hỏi phát tiếng “cạch”, mở hé một khe.
Không do dự, bùng lên ánh lửa đỏ, nín thở lao thẳng làn sương dày.
Tiếng ho khù khụ, tiếng ngã rầm rầm phía nhưng tất cả màn sương che khuất.
Trên màn hình điều khiển, Tinh Huyền khẽ nhếch môi:
“Rẽ trái… đến ngã ba thứ ba thì rẽ , tránh tuyến tuần tra… đúng , Ngân Phi, chạy nhanh lên…”
Anh lẩm bẩm, như một kẻ điều khiển vô hình, qua hệ thống xâm nhập, mở đường cho Ngân Phi thoát , đồng thời dựng chướng ngại để ngăn quân truy đuổi.