Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 80: Thoát ra

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:26:43
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đuôi rắn khẽ run lên, cảm nhận áp lực đang dần lỏng .

Gần như cùng lúc, Tuỳ co cơ đuôi kẹp, những vảy rắn dựng , lợi dụng khe hở nhỏ tạo, dồn hết sức kéo phần đuôi thương thoát khỏi đống đổ nát.

 

Khi đuôi rắn rút , nó mềm oặt rũ xuống nền đá lạnh, đau buốt và tê rần từng đợt.

Tuỳ nghiến c.h.ặ.t răng, mồ hôi lạnh rịn trán. Anh dựa lưng bức tường đổ, hít sâu, đôi mắt dị sắc cảnh giác quét khắp xung quanh.

 

Tiếng ồn ào của đội tuần tra và âm thanh “tít tít” từ máy quét đang tiến gần.

Anh thử cử động cánh tay trái — cơn đau xé thịt khiến lập tức dừng .

Dồn sức cánh tay , phối hợp cùng đuôi rắn, chậm rãi và lặng lẽ dịch chuyển giữa đống hỗn độn.

 

Mỗi bước kéo theo hàng loạt vết thương rỉ m.á.u, nhưng tìm nơi ẩn nấp kín đáo hơn, ít nhất là chờ cho nhiễu năng lượng giảm bớt, mới khôi phục phần nào sức mạnh.

Ánh mắt dừng ở một trống nhỏ cách đó vài bước — nửa sập, che bởi một đường ống kim loại lớn, thể chặn phần lớn tia quét và tầm .

 

Việc di chuyển vô cùng gian nan, từng mảnh đá vụn rơi lộp bộp từ cao xuống.

Một , ánh đèn pin mạnh của đội tuần tra quét sát vị trí rời , khiến tim thắt .

 

Cuối cùng, khi gần như kiệt sức, cũng chui hẹp đó.

Lưng tựa ống kim loại lạnh buốt, Tuỳ cảm nhận một chút an mong manh.

Anh cuộn , đuôi rắn quấn n.g.ự.c che cánh tay trái gãy, thở nặng nhọc nhưng đều đặn hơn.

 

Trong bóng tối, đôi mắt dị sắc dần thích nghi, tai nhạy bén từng âm thanh khẽ nhất.

Nhiễu năng lượng dần lắng xuống, cơn đau rát cũng dịu đôi chút, nhưng năng lực gian vẫn như khoá c.h.ặ.t, thể sử dụng.

 

Tuỳ tựa lưng đường ống lạnh, mỗi thở phả khói mờ. Đuôi rắn thương run nhẹ theo bản năng.

Cái lạnh và cơn đau cứ phiên xâm chiếm ý thức, song vẫn rời mắt khỏi bầu trời ngoài — nơi ánh sáng ban sớm đang dần le lói.

 

Tiếng ồn đội tuần tra xa hơn, vẻ đang tập trung khu vực khác.

Chính là lúc .

 

Anh chần chừ nữa, ép bộ cơn đau xuống, dồn ý chí lõi năng lượng gian đang dần phục hồi.

Lần , định mạnh bạo xé gian, mà điều khiển thật tinh tế — như thợ dò tìm một mũi chỉ mảnh trong tấm vải phẳng.

 

Ngay phía chỗ ẩn nấp, vụ nổ tạo một “nếp gấp” gian nhỏ, méo mó và bất .

Thường thì nó vô dụng, nhưng giờ, khi nhiễu giảm, đó là điểm tựa duy nhất.

 

Anh nâng tay run run, đầu ngón tay tụ ánh bạc mờ, truyền từng đợt năng lượng nếp gấp .

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cơn đau từ da thịt và xương cốt dồn lên dữ dội, nhưng dừng .

 

Nếp gấp gian từ từ giãn , mở thành một lối méo mó — đủ để một lọt qua.

Phía bên , cảnh vật rung động mờ ảo, tràn làn sóng năng lượng nguy hiểm.

 

Tuỳ hít sâu, dồn lực đuôi rắn và tay , đẩy bộ cơ thể lao qua khe nứt đang chao đảo.

 

Khoảnh khắc biến mất, lối phía sụp đổ, nổ tung như dây đàn đứt, biến mất dấu vết.

 

Trong con hẻm tối, khí xoắn như sóng nước, hình bóng Tuỳ loạng choạng ngã , va mạnh bức tường lạnh mới giữ thăng bằng.

Anh quỳ một gối, tay chống đất, thở dốc liên hồi, mỗi thở như x.é to.ạc l.ồ.ng n.g.ự.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-80-thoat-ra.html.]

 

Vết thương đuôi rắn rỉ m.á.u, cánh tay trái mềm oặt.

Nhiễu năng lượng tan biến — lập tức xác định phương hướng, do dự nữa.

 

Không gian bao lấy cơ thể , tuy chậm chạp nhưng đủ để di chuyển trong ngắn.

Chỉ một thoáng , Tuỳ cánh cửa quen thuộc.

 

Ánh sáng lạnh buổi sớm khẽ chiếu lên , phác dáng vẻ tả tơi, lấm lem bụi đất và khói t.h.u.ố.c.

Anh dừng , cánh cửa khép c.h.ặ.t, dùng năng lực gian mà chỉ giơ tay gõ nhẹ.

 

Bên trong lập tức vang lên tiếng bước chân vội vã.

Cửa bật mở — Lăng Kỳ hiện , khuôn mặt mệt mỏi và lo lắng. Khi thấy cửa, cô khựng , hít một lạnh.

 

“Tuỳ?”

 

Cô theo phản xạ định đưa tay đỡ , nhưng chạm khí thế cảnh giác “ lạ đừng gần”, thấy vết thương chằng chịt , liền khựng .

Anh trải qua chuyện gì, mà thành thế

 

Trong phòng khách, ánh đều hướng về phía Tuỳ.

Thẩm Chu Bạch quét nhanh qua các vết thương, cau mày, bước tới:

“Đã xảy chuyện gì?”

 

Bóng Gia Nạp từ góc tối trượt , ánh mắt lạnh lẽo dừng ở cánh tay trái rũ rượi và đuôi rắn cháy sém của .

 

Năm đứa trẻ tụ gần, cảnh tượng mà sợ hãi.

Tinh Nguyệt mím môi, mắt hoe đỏ; Ngân Diệu dựng cứng đuôi; Lăng Dịch nắm c.h.ặ.t gấu áo , cố kìm nước mắt.

Chúng đau lòng nhưng dám , chỉ lao tới bên cha.

 

Ánh mắt Tuỳ lướt qua từng , dừng ở Lăng Kỳ, giọng khàn khàn và mệt mỏi:

“Không chuyện xong .”

 

Anh cố bước , nhưng đuôi rắn đau khiến cử động trở nên chậm chạp.

Lăng Kỳ còn bận tâm khí chất lạnh lùng của nữa, lập tức tiến lên đỡ lấy tay :

“Vào trong !”

 

Cô dìu nhà, cảm nhận cơ thể nặng trĩu tựa lên , tim chợt siết .

Thẩm Chu Bạch bảo vệ phía , hiệu cho lũ trẻ tránh đường.

Gia Nạp lặng lẽ đưa tới một chiếc chăn, ánh mắt dừng ở cánh tay trái gãy:

“Cần cố định ngay.”

 

Lăng Kỳ giúp Tuỳ xuống ghế sofa, đuôi rắn quấn cẩn thận n.g.ự.c.

Cô đắp chăn lên , tay khẽ run khi chạm làn da lạnh như băng.

Vết thương nặng đến … mà vẫn im lặng ”.

 

Thẩm Chu Bạch đặt hộp y tế lên bàn, bình tĩnh nhận định:

“Cánh tay trái gãy, đuôi rắn nhiều vết rách và bỏng, khả năng nội tạng cũng tổn thương.”

Anh Lăng Kỳ:

“Trước tiên xử lý vết thương ngoài, cố định tay. Gia Nạp, phụ sạch vết thương ở đuôi.”

Loading...