Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 71: Địa lao
Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:20:14
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi giường, Lăng Kỳ phát hiện chiếc gối vốn thuộc về biến mất.
Cô theo hành lang tìm, cuối cùng dừng cửa phòng của Gia Nạp — chiếc gối đang chễm chệ giường , bên cạnh còn một con cáo bông lông xù mềm mại.
Gia Nạp dựa đầu giường, ánh mắt đen sâu thẳm trong bóng đêm sáng rực như mực:
“Đêm nay em thể đếm rõ gọi tên ai chứ?”
Lăng Kỳ tức giận ôm gối ném qua, nhưng nhanh ch.óng kéo cả cô lẫn cái gối trong lòng.
Mùi tuyết tùng quen thuộc lập tức bao phủ. Ngoài cửa sổ, vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất, tiếp theo là tiếng Tuỳ khẽ tặc lưỡi đầy bực bội.
“Ngủ .” Gia Nạp đặt tay lên mắt cô, giọng trầm thấp, ấm áp: “Có bọn ở đây .”
Lăng Kỳ khẽ gật đầu trong vòng tay , lòng dần bình yên, .
Cùng lúc đó, tại Đế Đô Tinh, mấy ngày âm thầm dò xét, Tinh Huyền cuối cùng cũng vạch xong kế hoạch.
Trước khi , Lăng Kỳ đặc biệt dặn cẩn trọng với Kim Nguyệt. Dù thì Kim Nguyệt cũng hệ thống hỗ trợ, còn chỉ vài món đạo cụ mà Lăng Kỳ để . Vì , đề phòng cô .
Anh nghĩ, nếu Kim Nguyệt nguy hiểm, thì sẽ khống chế cô .
Từ khi Kim Nguyệt dùng đạo cụ giúp Hắc Nguyên khôi phục cánh tay , từng tìm cô nữa.
Cô giam lỏng trong phòng, cửa ngoài lúc nào cũng canh giữ. Trong suốt thời gian , Kim Nguyệt chỉ cặm cụi các nhiệm vụ nhỏ mà hệ thống giao để trả nợ điểm.
Cô thầm nghĩ, đợi khi trả hết, nhất định rời khỏi nơi và tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Hắc Nguyên!
Lúc , Tinh Huyền kích hoạt bùa ẩn , lặng lẽ lẻn phòng.
Ngay khi bước chân , hệ thống trong đầu Kim Nguyệt vang lên cảnh báo:
[Ký chủ, dùng bùa ẩn xâm nhập.]
[Là ai?] Cô hỏi thầm.
[Tinh Huyền.]
Ánh mắt Kim Nguyệt lóe lên tia xảo quyệt. Cô nảy ý định lợi dụng Tinh Huyền để trốn thoát. Dù cũng là nam chính của phó bản, thực lực cấp S tối thượng, Hắc Nguyên thể là đối thủ của ?
Trên bàn trang điểm, ngọn nến bỗng “xèo” một tiếng, b.ắ.n tia lửa.
Ngón tay Kim Nguyệt khựng giữa mái tóc, trong gương phản chiếu đôi mắt hoảng loạn của cô.
Cảnh báo của hệ thống còn văng vẳng trong đầu, thì gáy lan đến cảm giác lạnh buốt, từng giọt nước từ rơi xuống, lăn dài dọc sống lưng.
Giọng của Tinh Huyền vang sát bên tai:
“Dám nhúc nhích thử xem. sẽ cho cô cảm giác c.h.ế.t đuối là thế nào.”
Hơi thở của Kim Nguyệt như ngưng . Cô cảm nhận nước trong khí tụ , hóa thành vô mũi kim nước li ti, đồng loạt chĩa về các huyệt đạo cô .
Bề mặt gương trang điểm nhanh ch.óng phủ đầy băng giá, phản chiếu đôi mắt xanh biếc của cá phía cô .
“Ngân Phi ở ?”
Theo câu hỏi của Tinh Huyền, miệng Kim Nguyệt đột nhiên cứng đờ tự động mở . Dòng nước tràn cổ họng khiến cô phát tiếng “ọc ọc” nghẹn ngào. Đó là thủy phược thuật đặc trưng của tộc cá.
“Địa… lao…” Cô gắng gượng thốt lên hai chữ, trong khi ngón tay giấu trong tay áo khẽ co .
Ngay lập tức, bộ nước trong phòng bùng nổ dữ dội. Các chai lọ bàn trang điểm đồng loạt vỡ tung, chất lỏng bên trong cuộn trào lên trung, kết thành những con mãng xà nước trói c.h.ặ.t tứ chi Kim Nguyệt.
Ngón tay Tinh Huyền phát sáng xanh lam, các dòng nước như hòa thể , tùy ý uốn lượn theo động tác.
“Cô dối.”
Ngón tay khẽ siết, Kim Nguyệt lập tức cong đau đớn, nước xâm nhập phổi cô bắt đầu đóng băng.
[Kích hoạt phòng ngự khẩn cấp.] Giọng hệ thống vang lên lạnh lẽo.
Đôi mắt Kim Nguyệt bừng sáng ánh vàng, mạnh mẽ phá vỡ thủy phược thuật:
“Anh tưởng chỉ dị năng ?!”
Cô đập mạnh xuống bàn, những cây kim bạc giấu trong đó lập tức bốc lên màn sương đen, như mưa bão lao về phía Tinh Huyền.
Tấm gương trang điểm nổ tung thành mảnh vụn. Trước mặt Tinh Huyền xuất hiện một tấm khiên nước, bộ kim bạc chạm liền tan chảy dấu vết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-71-dia-lao.html.]
Anh bước trong lớp nước ngập đến mắt cá, mỗi bước tiến lên, mực nước dâng cao dữ dội.
“Trò mèo của cái hệ thống nhà cô ?” Tinh Huyền giơ tay, lập tức cuộn xoáy nước dâng lên, cuốn Kim Nguyệt giữa trung.
“Đáng tiếc, nước khắc chế thứ.”
Tiếng hét của Kim Nguyệt nuốt chửng trong cơn sóng cuộn trào. Hệ thống của cô liên tục nhấp nháy cảnh báo điên cuồng, nhưng chẳng thể ngăn dòng nước lạnh lẽo đang ồ ạt tràn bảy khiếu.
Ngay khoảnh khắc cô sắp nghẹt thở, cửa phòng đạp tung. Tiếng kêu kinh hãi của lính gác vang lên, còn Tinh Huyền chỉ khẽ nhếch môi lạnh.
Anh vung nhẹ ngón tay, bộ nước trong phòng lập tức đóng băng, đông cứng tất cả lính gác xông .
Kim Nguyệt ném mạnh xuống mặt băng, thể co giật, nôn m.á.u lẫn những mảnh băng vụn.
“ hỏi cuối.” Tinh Huyền lạnh lùng dẫm lên cổ tay cô đang run rẩy: “Ngân Phi ở ?”
Ánh mắt Kim Nguyệt bắt đầu mờ dần, nhưng khóe môi cô cong lên, nở nụ méo mó. Ngón tay nhuốm m.á.u của cô đ.â.m mạnh n.g.ự.c :
“G.i.ế.c sẽ vĩnh viễn bao giờ tìm !”
Mắt Tinh Huyền hẹp . lúc , hệ thống Kim Nguyệt đột nhiên phát luồng sáng đỏ ch.ói mắt, một đợt sóng năng lượng bùng nổ, thổi tan bộ băng giá trong phòng.
Cú chấn động khiến Tinh Huyền lùi ba bước. Khi ngẩng đầu lên, Kim Nguyệt biến mất, chỉ còn vương sàn lớp băng vỡ loang lổ lẫn m.á.u.
[Phát hiện sinh mệnh chủ thể gặp nguy hiểm.]
[Kích hoạt chế độ né tránh khẩn cấp.] Âm thanh của hệ thống vang lên chập chờn giữa trung.
Tinh Huyền ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng đỏ lóe lên trong màn mưa dày đặc, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo và sát khí.
Anh hứng lấy vài giọt mưa rơi xuống, để chúng ngưng tụ trong lòng bàn tay, hóa thành mũi tên nước, nhắm thẳng về phía tây hoàng cung.
Cơn mưa nặng hạt vẫn trút xuống. Anh giữa căn phòng trống trơn, mái tóc ướt đẫm, nước nhỏ từng giọt xuống sàn.
Hơi thở của Kim Nguyệt biến mất cùng với cái hệ thống c.h.ế.t tiệt .
Anh hứng lấy một giọt mưa khác, để nó xoay tròn tay, nhưng chẳng còn cảm nhận dấu vết nào của cô.
Cả căn phòng giờ chỉ còn mùi tanh của m.á.u và ẩm lạnh buốt.
Vây mang tai Tinh Huyền khẽ rung lên. Mưa đang với rằng Kim Nguyệt thật sự rời khỏi hoàng cung, ít nhất là ngoài tầm cảm nhận của .
Anh ngẩng đầu cửa sổ, bóng hoàng cung mờ ảo trong màn mưa như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say.
Lối địa lao… rốt cuộc ẩn phiến gạch nào?
“Khụ… khụ…”
Tiếng rên yếu ớt vang lên từ góc tường. Tinh Huyền đầu, thấy một tên lính gác đóng băng nửa đang dần tan chảy.
Anh bước tới, luồng nước mảnh như dây lụa quấn quanh cổ .
“Lối địa lao ở ?” Giọng lạnh hơn băng: “Không , thì khỏi cả đời.”
Con ngươi của tên lính co rút dữ dội, thể run lẩy bẩy, cuối cùng lắp bắp thốt :
“Ở… ở giả sơn trong vườn tây… nhưng thánh chỉ của hoàng đế…”
Tinh Huyền buông tay, gã lính gục xuống như đống bùn nhão. Những giọt nước nhỏ xuống từ ngón tay , rơi sàn tạo thành vô vòng xoáy nhỏ, mỗi vòng xoáy hướng về một phương khác .
Cấu trúc lòng đất của hoàng cung phức tạp hơn tưởng nhiều.
“Ngân Phi…” Tinh Huyền siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tất cả giọt nước đồng loạt nổ tung trong khí. Anh hành động thật nhanh.
Anh lấy thêm một lá bùa ẩn . Sau giả sơn ở vườn tây là một lối hẹp, ẩm ướt, bậc đá phủ đầy rêu, trơn trượt như nuốt lấy bước chân .
Tinh Huyền kết tụ một lớp màng nước mỏng nơi đầu ngón tay, áp nhẹ lên vách đá. Dòng nước men theo khe hở chảy xuống, khẽ vẽ nên hình dạng của cơ quan ẩn giấu.
“Cạch.”
Mặt đất sụt xuống nửa tấc. Tinh Huyền nhanh ch.óng lùi . Ba mũi tên sắt lóe sáng từ trong bóng tối b.ắ.n , cắm phập vị trí . Chất lỏng đầu mũi tên ánh xanh lục mờ, độc tính đậm đặc đến đáng sợ.