Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 40: Đầm lầy
Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:47:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Kỳ bước thì bỗng cảm giác chân sụp xuống. Mảng rêu tưởng chừng chắc chắn bất ngờ sụp lở, bùn nhão tràn lên ngập đến tận đầu gối cô.
“Đừng giãy giụa!” Tinh Huyền vội quăng một sợi dây nước, quấn c.h.ặ.t quanh eo cô. “Càng cử động thì càng chìm nhanh hơn.”
Ngân Phi nhanh trí bẻ một cành cây dài, đưa tới: “Bám chắc !”
Vừa kéo Lăng Kỳ khỏi vũng bùn, cành cây trong tay họ đột nhiên một lực mạnh kéo tụt xuống. Dưới lớp nước đục, thoáng hiện lên một bóng đen to bằng cổ tay trườn qua.
“Rắn đầm lầy khổng lồ?” Lăng Kỳ cau mày, phủi bùn dính ống quần.
Tinh Huyền lắc đầu: “Không, rắn thì phát sáng.”
Như để chứng minh lời , trong lòng đầm bỗng lóe lên vài đốm sáng xanh kỳ dị. Những chấm sáng nhấp nháy như đang nhịp điệu, nhanh ch.óng tiến về phía bờ.
Đuôi Ngân Phi dựng , lông xù cả lên: “ ghét sâu bọ nhất đời đấy…”
Mặt nước đột ngột nổ tung. Sáu cánh tay dài phủ đầy gai lao lên, mỗi cái dài đến ba mét, đầu là những lưỡi xương bén ngót. Sinh vật đó trông như một thứ lai giữa nhện và bọ ngựa, lớp vỏ giáp phát sáng rực rỡ.
“Đầm lầy quang sinh.” Tinh Huyền giơ tay tạo lưỡi nước, giọng trầm xuống. “Loài chuyên ăn những sinh vật rơi bùn.”
Lăng Kỳ rút s.ú.n.g năng lượng : “Vậy hóa chúng là bữa ăn di động ?”
Con quái vật dẫn đầu chĩa mắt kép ba , phát âm thanh rung cao tần rợn gáy.
Trong nháy mắt, cả đầm lầy bừng sáng bởi vô đốm xanh. Họ bao vây .
“Lưng kề lưng!” Ngân Phi gầm nhẹ, lửa hồ quang nhảy múa quanh đầu ngón tay.
Con đầu tiên lao đến, lưỡi nước của Tinh Huyền c.h.é.m phăng chi của nó.
Lăng Kỳ nghiêng né, b.ắ.n liên tiếp ba phát. Tia laser xuyên qua mắt kép, để những hố đen cháy xém.
“Vỏ giáp dày quá!” Ngân Phi tránh cú quét ngang hét, “Bắn khớp nối !”
Lăng Kỳ điều chỉnh chế độ b.ắ.n, một viên năng lượng trúng khớp chân , lớp giáp lập tức nứt toác.
Con quái vật rú lên như tiếng trẻ con , chất nhờn phun tung tóe. ngay lập tức, nhiều con khác từ bùn trồi lên, bao vây tứ phía.
“Leo lên cây!” Tinh Huyền dùng nước nâng cả ba lên cây dương xỉ khổng lồ gần nhất.
Bên , đám quang sinh điên cuồng lao tới, vài con còn c.h.é.m mạnh cây bằng lưỡi xương. Cây rung bần bật, bào t.ử phát sáng rơi như tuyết.
“Cái thứ trụ bao lâu nữa?” Ngân Phi bám c.h.ặ.t cây, giọng run run.
Tinh Huyền bỗng bịt mũi, khẽ : “Bào t.ử độc.”
Lăng Kỳ lập tức lấy mặt nạ chống độc . Ngân Phi cũng vội đội lên, lửa hồ quang tay bùng mạnh, thiêu rụi ba con quang sinh liên tiếp.
càng ngày quái vật càng nhiều, như thể cả đầm lầy đều sống dậy.
“Phải tìm ổ của chúng.” Lăng Kỳ quét mắt khắp nơi. “Nhất định con điều khiển bầy .”
Ánh mắt cô dừng ở một gò đất cao, phát ánh sáng mạnh hơn xung quanh, bao quanh bởi hàng chục con quang sinh.
Tinh Huyền liếc theo: “, ổ .”
Ngân Phi đốt cháy một con bám lên cây: “Đi kiểu gì đây, bay chắc?”
Lăng Kỳ nhận các cành cây cao đan , tạo thành cầu tự nhiên giữa tán lá.
“Đi đó!”
Ba lao giữa những tán cây khổng lồ như những bóng Tarzan. Dưới chân, bầy quái vật gào thét dữ dội, nhưng thể vươn tới.
Khi gần đến ổ , cành cây Tinh Huyền bám gãy rắc một tiếng. Anh rơi xuống, vội quăng dây nước quấn cành khác, nhưng tiếng động khiến đám lính canh phát hiện.
Năm con khổng lồ lao thẳng về phía Lăng Kỳ và Ngân Phi.
“Chia hành động!” Ngân Phi quấn đuôi quanh eo Lăng Kỳ, hất cô sang cây bên cạnh để phân tán sự chú ý, còn thì lao hướng khác.
Lăng Kỳ nhờ quán tính, đáp xuống ngay phía ổ . Cô chuyển s.ú.n.g sang chế độ nổ, nhắm thẳng đỉnh ổ, b.ắ.n hai phát liền.
Tiếng nổ vang dội, cả đầm lầy chấn động.
“Trúng !” Cô thở gấp, nhưng kịp mừng thì ổ bỗng nổ tung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-40-dam-lay.html.]
Một con quái vật khổng lồ trồi , lớp vỏ giáp lưng hiện lên hoa văn như khuôn mặt .
Ngọn lửa hồ quang của Ngân Phi bùng lên đốt lưng nó, nhưng chẳng để vết tích nào.
“Cái thứ quái quỷ to đến mức nào chứ?”
Cánh của nó quét ngang, Ngân Phi luồng gió hất văng xa.
Lăng Kỳ lộn né, b.ắ.n trúng khe giáp, chỉ khiến vài mảnh giáp vỡ vụn.
Hệ thống vang lên: [Phát hiện điểm yếu ở vùng bụng.]
Lăng Kỳ băng đạn, trượt tránh mũi độc phun , ngắm chính xác phần bụng – nơi phồng lên như túi trứng – và b.ắ.n liền ba phát.
Túi trứng nổ tung, để lộ hàng trăm túi nhỏ, trong đó xác động vật tiêu hóa hết. Giữa đống đó, cô thấy một nửa cái đuôi trắng quen thuộc.
“Là của Thẩm Chu Bạch...” Tim Lăng Kỳ thắt .
Con quái vật gầm rít, phun chất độc tứ phía. Khiên nước của Tinh Huyền chặn phần lớn, nhưng vài giọt vẫn xuyên qua, b.ắ.n trúng vai Ngân Phi.
“Ngân Phi!” Lăng Kỳ hét lên, lao tới nhưng lưỡi xương chặn .
Tinh Huyền cắt rách lòng bàn tay, m.á.u hòa với nước, biến thành vô mũi kim băng lao thẳng bụng quái vật.
Tiếng rít t.h.ả.m thiết vang lên, cơ thể khổng lồ của nó co giật dữ dội chìm xuống bùn.
Mất , đàn con quang sinh hỗn loạn. Một lao c.ắ.n xé lẫn , khác chui xuống đầm lầy trốn thoát.
Lăng Kỳ nhanh ch.óng chạy tới, cho Ngân Phi uống t.h.u.ố.c giải độc.
“Đau c.h.ế.t mất...” Ngân Phi nghiến răng: “Về đến nhà sẽ đốt sạch cái đầm !”
Tinh Huyền cũng kiệt sức, vảy mất ánh sáng, sắc mặt tái nhợt.
Lăng Kỳ định lấy t.h.u.ố.c hồi phục thì tiếng nước ùm ùm ở xa. Ba con quang sinh còn sống đang kéo đồng loại thương rút lui – hướng về phía biên giới.
“Chúng đang về biên giới...” Cô mở bản đồ hệ thống: “Nếu theo đường , sáng mai sẽ đến rìa ngoài.”
“Có đuổi theo ?” Ngân Phi hỏi.
“Trước tiên nghỉ ngơi .” Tinh Huyền chỉ về vách đá phía Đông: “Bên đó khô ráo.”
Trong hốc đá phủ rêu, Ngân Phi cuộn đuôi thành gối, còn nước của Tinh Huyền ngăn ẩm.
Lăng Kỳ bên đống lửa, hai đàn ông mệt nhoài. Ánh lửa phản chiếu, cô thấy vết thương vai Ngân Phi phát sáng xanh, còn vảy Tinh Huyền xuất hiện những vết nứt li ti.
Hệ thống quét hiện lên: [Phát hiện độc tố cổ xưa còn sót .]
“Không loài quang sinh bình thường...” Cô khẽ thì thầm, vuốt mái tóc đỏ ướt mồ hôi của Ngân Phi: “Chúng con biến đổi.”
Gió đêm thổi qua, mang theo tiếng rên từ sâu trong đầm lầy.
Lăng Kỳ thêm củi lửa, ngọn lửa nhảy múa, lòng dậy lên dự cảm bất an.
Ngày mai, họ sẽ đến biên giới. điều gì đang đợi họ phía ?
Ánh bình minh xuyên qua màn sương, rọi lên cửa hốc đá những vệt sáng vàng nhạt.
Lăng Kỳ tỉnh dậy bởi mùi thơm phảng phất. Cô mở mắt, thấy Ngân Phi đang dùng đuôi quấn cành cây nướng cá.
“Dậy ?” Chú cáo hếch đầu khoe chiến lợi phẩm: “Anh bắt từ sáng đó.”
Tinh Huyền bước , mái tóc còn nhỏ giọt nước.
“Sương tan , chúng thể lên đường.”
Lăng Kỳ duỗi , nhận vết thương vai Ngân Phi liền da.
“Khỏi ?”
“Tinh Huyền nửa đêm bôi t.h.u.ố.c cho đó.” Ngân Phi chun mũi, càu nhàu: “Nhớp nháp đến nỗi lông rối hết cả lên.”
Tinh Huyền chẳng buồn đáp, ném cho họ vài quả dại:
“Ăn nhanh .”