Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 4: Nốt ruồi đỏ

Cập nhật lúc: 2026-02-10 11:29:00
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngân Phi nở nụ nửa miệng, từng bước tiến gần, đầu ngón tay nâng cằm Lăng Kỳ lên:

“Tiểu giống cái xa lạ, dám xông vườn hoa riêng của ?”

 

Lăng Kỳ đang định bịa đại vài câu thì bất ngờ tiểu hồ ly kéo nhẹ vạt áo.

Ngân Diệu từ lúc nào ghé sát tai cô, khẽ :

“Đừng dối nhé, phấn hoa ở đây mà thấy lời dối là sẽ khiến chị hắt xì đấy.”

 

Như để chứng minh lời , mũi Lăng Kỳ đột nhiên ngứa ngáy

 

“Hắt xì!”

 

Ngay lập tức, chín chiếc đuôi của Ngân Phi đồng loạt dựng phồng lên.

 

Không gian trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt.

Sắc mặt tối sầm, toát vẻ nguy hiểm khiến ngay cả Ngân Diệu cũng thu nụ thường ngày.

 

Lăng Kỳ vẫn kịp hiểu chuyện gì xảy thì thấy hai cha con họ chằm chằm. Ngay đó, Ngân Diệu bất ngờ túm lấy cổ tay cô, hét lên:

“Chạy mau!”

 

kéo chạy thục mạng khỏi vườn hoa. Phía vang lên giọng pha lẫn giận dữ của Ngân Phi:

“Hay lắm, ngay cả con trai mà cô cũng dụ dỗ ?”

 

“Xong , tiêu !” Ngân Diệu chạy thở hổn hển: “Cha em ghét nhất là ai dám bắt chước động tác của phụ nữ đó!”

 

Lăng Kỳ suýt : [ bắt chước cái gì chứ?]

 

“Là động tác nhăn mũi ba cái khi hắt xì đó!” Cậu thiếu niên đáp , giọng điệu chính xác đến mức khiến cô lạnh sống lưng.

 

Lăng Kỳ nổi hết da gà:

[Đứa nhỏ suy nghĩ của ?]

 

Ngân Diệu bất ngờ nhe răng , chiếc răng nanh nhỏ lóe sáng ánh trăng.

thế, em hết đấy.”

 

[Hệ thống!]

 

Cô gào thét trong đầu.

[Rốt cuộc đây là ? Tại mấy đứa nhỏ ở đây đều suy nghĩ của ? Đừng là cả mấy ông Diêm Vương cũng nhé!]

 

[... Quyền hạn đủ, thể trả lời.]

 

Vô dụng thật!

 

Ngân Diệu kéo cô chạy xuyên qua khu rừng hoa phát sáng. Sau khi vén qua từng tầng dây leo, cảnh tượng mắt khiến cô sững sờ.

 

“Đây là căn cứ bí mật của em.” Tiểu Hồ Ly ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào: “Từ khi rời , cha em hoặc là phát điên trong sòng bạc, hoặc là thẫn thờ trong phòng chằm chằm bức họa của . Nên em tự tìm nơi .”

 

Lăng Kỳ khựng .

 

Ánh trăng len qua mái vòm pha lê, chiếu xuống căn hốc cây ẩn sâu giữa biển hoa.

Trên tường dán đầy những bức vẽ nguệch ngoạc của trẻ con, góc phòng chất đống đồ chơi lắp ghép phiên bản liên tinh, và nổi bật nhất là bức tranh gia đình méo mó.

Trong đó, Ngân Phi vẽ với chín chiếc đuôi trông như chín cây kẹo mút, còn Tiểu Hồ Ly bên cạnh thì giơ tấm bảng dòng chữ “Muốn ”.

 

[Nơi khác với vẻ xa hoa của sòng bạc cha nó.] Cô thầm nghĩ.

 

“Vì cha em bao giờ đến nơi .” Ngân Diệu khẽ , đôi tai cáo cụp xuống: “Từ khi , cha thú chẳng mấy khi ở bên em nữa.”

 

Trái tim Lăng Kỳ bất giác nhói lên.

 

xuống, bé:

“Còn em... À, chị là, em nhớ đúng ?”

 

“Nhớ chứ.” Ngân Diệu khẽ lục lọi lấy một chiếc hộp sắt cũ.

 

Vừa mở nắp, Lăng Kỳ lập tức hắt liền ba cái.

 

Bên trong là nửa gói kẹo bạc hà mốc meo.

Trên bao bì còn hình đầu cáo nguệch ngoạc.

 

“Đây là thứ duy nhất để cho em.” Ngân Diệu nhẹ nhàng vuốt tấm giấy gói bằng móng vuốt nhỏ.

 

Lăng Kỳ chằm chằm hình vẽ ngốc nghếch , trong đầu thoáng qua ý nghĩ: [Sao quen quen thế nhỉ.]

 

“Là chị vẽ đúng ?” Tiểu hồ ly ngẩng đầu, đôi mắt hổ phách sáng rực: “Cách chị hắt xì trông y hệt trong đoạn video mà cha lưu . Không giống đang giả chút nào.”

 

“Khoan !” Lăng Kỳ cuống quýt xua tay: “Chị hiểu em đang gì hết!”

 

“Dối trá.” Đuôi cáo của Ngân Diệu bất ngờ quấn lấy cổ tay cô: “Trong đầu chị rõ ràng nghĩ ‘hình vẽ quen quen’ mà!”

 

Lăng Kỳ hít sâu, nổi da gà. Cô suýt quên mất rằng đứa nhỏ thể suy nghĩ của .

 

“Thật ...” Tiểu hồ ly bỗng tiến gần, cái mũi ấm nóng khẽ cọ qua vành tai Lăng Kỳ, giọng nhỏ nhẹ như thở.

 

“Chị đầu tiên cha em bắt .”

 

“Gì cơ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-4-not-ruoi-do.html.]

 

“Vài hôm một giống cái giả , cha em nhốt cô trong l.ồ.ng pha lê.”

 

Đuôi của Ngân Diệu khẽ run lên.

“Sau đó mới phát hiện đó là máy do bọn chú Túy phái đến.”

 

Lăng Kỳ lập tức hiểu khi nãy Ngân Phi nổi giận đến thế.

[Ra là sang chấn tâm lý ...]

 

chị yên tâm!” Ngân Diệu vỗ n.g.ự.c đầy tự tin.

“Nơi kín lắm, cha em chắc chắn tìm !”

 

“Hắt xì!”

 

Bên ngoài hốc cây vang lên một tiếng hắt quen thuộc.

 

Đôi tai cáo của Ngân Diệu lập tức dựng .

 

Những dây leo quét tung, Ngân Phi xuất hiện ở cửa động, cả phủ đầy phấn hoa hồng. Chín chiếc đuôi xòe rộng như bông bồ công .

“Ngân... Diệu!”

 

Tiểu Hồ Ly lập tức chui tọt lưng Lăng Kỳ.

“Mẹ ơi cứu con với!”

 

“Ai là nhóc hả!” Lăng Kỳ luống cuống gỡ đuôi cáo đang quấn quanh eo .

“Anh trai , giải thích, thật chỉ là mất trí nhớ lạc qua đây thôi...”

 

Động tác của Ngân Phi bỗng khựng .

 

Ánh mắt dán c.h.ặ.t dáng vẻ Lăng Kỳ đang vô thức che chở Ngân Diệu phía . Tư thế , giống hệt với hình ảnh phụ nữ trong đoạn ghi hình từng liều mạng bảo vệ con.

 

“Thú vị đấy.” Ngân Phi bật khẽ, bàn tay vươn khẽ vuốt qua cổ Lăng Kỳ.

“Bị mất trí nhớ ...”

 

Ngay tại chỗ đầu ngón tay chạm tới, ẩn làn tóc, một nốt ruồi đỏ nhỏ xíu.

 

Một luồng lạnh toát chạy dọc sống lưng Lăng Kỳ. Cô thấy chỗ đó, nhưng hệ thống trong đầu lập tức phát cảnh báo ch.ói tai.

 

[Cảnh báo! Phát hiện mục tiêu chiến lược d.a.o động cảm xúc bất thường!]

 

Những chiếc đuôi cáo của Ngân Phi siết , giọng thấp và khàn bên tai cô, như tiếng ma quỷ thì thầm.

“Cô , A Huệ cũng một nốt ruồi ở đúng chỗ .”

 

Lăng Huệ, cái tên mà cô từng dùng trong xuyên thế giới đó. Hệ thống từng với cô như .

 

Đầu ngón tay Ngân Phi nghiến nhẹ lên nốt ruồi , khiến gáy Lăng Kỳ tê rần như nung bằng sắt đỏ.

 

[Xong , hồ ly quả nhiên thông minh nhất! Nốt ruồi là vết bớt bẩm sinh của mà!]

 

Ngân Diệu đột nhiên dựng tai, reo lên:

“Cha ơi, chị trong đầu là đó là vết bớt bẩm sinh đó!”

 

Đôi tai cáo của Ngân Phi lập tức dựng thẳng, chín cái đuôi xòe như quạt.

“Vết bớt bẩm sinh?” Giọng trầm xuống, nguy hiểm hơn bao giờ hết.

 

Lăng Kỳ xoay nhanh trong cơn nguy cấp, túm lấy cổ áo :

“Thật , chính là Lăng Huệ!”

 

Cô c.ắ.n răng tiếp:

“Chỉ là mất trí nhớ nên chẳng nhớ gì nữa thôi!”

 

Không gian đột nhiên lặng như tờ.

 

Đôi đồng t.ử của Ngân Phi trợn to:

“Thế còn t.h.i t.h.ể mà tận mắt thấy rơi xuống vực thì ?”

 

“Còn tại !” Lăng Kỳ lập tức nhập vai, đôi mắt đỏ hoe chỉ trong chớp mắt:

“Lúc em gặp nguy hiểm ? Chẳng hứa sẽ bảo vệ em ?”

Cô càng càng bi thương, tiếng nấc nghẹn nghào: “Em ngã xuống vực đau lắm đó... Hu hu...”

 

Đuôi của Ngân Diệu cứng đờ như thanh gỗ.

 

Mẹ lên đáng sợ quá...

 

ít nhất, màn diễn lừa Ngân Phi.

 

Vẻ mặt như sét đ.á.n.h, trong khoảnh khắc ôm chầm lấy Lăng Kỳ, chín cái đuôi quấn c.h.ặ.t lấy eo cô, siết buông.

 

“Anh xin .” Giọng con hồ ly vốn phong lưu hào hoa giờ khàn đặc, run rẩy: “Là vô dụng.”

 

Lăng Kỳ ngẩn . Cô chỉ định dối qua loa, ngờ Ngân Phi tin thật.

 

Ngón tay run rẩy của luồn mái tóc cô, thở nóng rực phả bên tai.

“Ba tháng qua, đêm nào cũng mơ thấy em rơi xuống vực.”

 

Ngân Diệu cũng òa , cả nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy chân cô:

“Mẹ đừng nhảy vực chơi nữa! Diệu Diệu mất ...”

Loading...