Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 39: Gặp nguy hiểm

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:47:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Rất hợp với em.” Ánh mắt Tinh Huyền ánh lên ngọn lửa rực rỡ, nhưng giọng dịu dàng đến lạ.

 

Lăng Kỳ cúi đầu, chiếc váy lụa mềm khẽ lay trong ánh đèn, phản chiếu sắc sáng dịu nhẹ khiến làn da cô càng thêm trắng mịn như tuyết.

 

Ngón tay Tinh Huyền lướt dọc cánh tay cô, cuối cùng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn .

 

“Giờ thì...” Anh cúi xuống, đầu mũi khẽ chạm mũi cô, giọng trầm thấp: “Đã đến lúc trả nợ .”

 

Lăng Kỳ ngẩng đầu, bắt gặp ánh như thiêu đốt của . Nụ hôn của Tinh Huyền cuối cùng cũng rơi xuống, dịu dàng mãnh liệt, mang theo cảm giác chiếm hữu thể khước từ. Cánh tay vòng qua eo cô, giữ cô c.h.ặ.t trong lòng.

 

Hơi nước mờ ảo trong phòng tắm khiến tấm gương phủ sương, nhưng chẳng thể che bóng dáng hai đang quấn lấy . Nụ hôn của Tinh Huyền dần trượt xuống cổ cô, để từng vệt hồng nhạt làn da trắng mịn.

 

“Tinh Huyền...” Lăng Kỳ thở gấp, ngón tay vô thức luồn mái tóc ướt của .

 

“Ừm?” Anh khẽ đáp, môi vẫn mải mê dừng .

 

Cô bỗng đẩy nhẹ , thở vẫn gấp gáp: “Cửa... Chưa đóng.”

 

Tinh Huyền bật khẽ, b.úng tay một cái. Lập tức, một tấm màn nước hiện , che kín khe cửa phòng tắm.

 

“Giờ thì...” Anh khẽ kéo cô gần, giọng trầm khàn: “Sẽ ai phiền chúng nữa.”

 

Nụ hôn nối tiếp, gấp gáp và sâu hơn, đầu lưỡi khẽ mở đôi môi cô, mang theo hương vị mát lành đặc trưng của cá, quyến rũ mê hoặc.

 

Lưng Lăng Kỳ áp tường gạch lạnh, phía lạnh, phía là cơ thể nóng bỏng của . Bàn tay trượt dọc eo cô, đầu ngón tay vuốt nhẹ, khiến cô như tê dại.

 

Cô khẽ rên khẽ, ngón tay siết c.h.ặ.t, vô thức kéo tóc .

 

“Ư...” Tinh Huyền khẽ bật tiếng, nhưng rời . Anh khàn, thì thầm bên tai cô: “Sao vội thế?”

 

Tai Lăng Kỳ đỏ bừng, định phản bác thì vòng tay ôm eo cô, nhấc bổng lên, áp cô lên tường.

 

Cô hoảng hốt ôm lấy cổ , đôi chân vòng quanh eo , Tinh Huyền cúi xuống, hôn lên nốt ruồi nhỏ nơi cổ cô.

 

“Tinh Huyền... Đợi ...” Giọng cô mềm nhũn, tay chống lên vai , nhưng chẳng còn chút sức.

 

“Đợi gì chứ?” Anh ngẩng lên, ánh mắt xanh biển tràn đầy d.ụ.c vọng, ngón tay khẽ cạ nhẹ nơi eo cô: “Rõ ràng em cũng thích mà.”

 

Lăng Kỳ c.ắ.n môi, kịp đáp thì tiếng gõ cửa vang lên:

 

“Cốc, cốc!”

 

“Mẹ ơi!” Giọng Tinh Nguyệt con trong trẻo vang qua màn nước: “Mẹ ở trong đó ạ? Mẹ kể chuyện cho con ?”

 

Động tác của Tinh Huyền lập tức khựng . Trán tựa lên vai cô, khẽ hít sâu một , cố kìm .

 

Lăng Kỳ nhịn bật , ngón tay chọc nhẹ vai : “Có đến phiền kìa.”

 

Tinh Huyền nhắm mắt, mở , ánh vẫn cháy bỏng nhưng thêm chút bất lực.

 

Anh xua tay, tan màn nước, giọng dịu mà nghiêm: “Tinh Nguyệt, con tìm Ngân Diệu, để kể cho con nhé.”

 

Ngân Diệu đang ngủ, Thẩm Nha phiền ...” Giọng bé con ỉu xìu.

 

Lăng Kỳ bật , đẩy nhẹ Tinh Huyền: “Được , ngoài .”

 

Tinh Huyền cô vài giây, bất ngờ cúi xuống c.ắ.n khẽ môi cô, giọng khàn đặc: “... Lần tính tiếp.”

 

Tim Lăng Kỳ khẽ hụt một nhịp. Trước khi kịp phản ứng, mở cửa phòng tắm, tiện tay quấn khăn quanh cô, còn khoác vội chiếc sơ mi rộng, cổ áo hé mở, nước từ tóc chảy xuống cơ n.g.ự.c rắn chắc.

 

Sáng hôm , Lăng Kỳ tỉnh dậy bởi tiếng gõ lách cách bên giường.

 

Một cái đầu nhỏ áp sát mép giường, Tinh Nguyệt đang dùng vỏ sò gõ nhẹ bàn đầu giường:

 

“Mẹ ơi, ơi, mặt trời chiếu đuôi kìa!”

 

“Cho ngủ thêm năm phút thôi...” Lăng Kỳ úp mặt gối, nhưng mùi khét lẹt khiến cô bật dậy ngay.

 

“Mùi gì thế ?”

 

“Ngân Diệu bữa sáng cho .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-39-gap-nguy-hiem.html.]

 

thì tỉnh hẳn, chạy thẳng bếp.

 

Quả nhiên, Ngân Diệu đang loay hoay với chiếc chảo, đuôi cuộn quanh cán chảo, trứng bếp cháy đen thui, tai bé cụp xuống vì sợ.

 

“Con... Con theo cách cha nấu hôm ...”

 

“Con trai, việc đó để khi nào lớn hơn hãy học nhé?” Lăng Kỳ tắt bếp, đĩa trứng cháy mà chỉ thở dài.

 

Quay , cô ngạc nhiên thấy bàn bày sẵn bữa sáng hảo. Trứng chiên vàng giòn, bánh mì nướng đều, ly sữa và dâu tươi, đúng món cô vô tình nhắc hôm qua.

 

“Cha để con nấu...” Ngân Diệu lắc đuôi, tai cụp xuống: “Nên con tranh thủ lúc cha ngoài, lén nấu cho .”

 

Lăng Kỳ nhíu mày: “Cha con ?”

 

“Đi sòng bạc !” Cậu bé đáp, giọng đầy phấn khích.

 

cửa sổ, thở dài khẽ: “Sòng bạc của lúc nào cũng bận rộn thế ...”

 

Tất cả cũng chỉ vì Tuỳ mà .

 

Giờ Gia Nạp và Thẩm Chu Bạch đều đang ở biên giới, còn Tinh Huyền trở thành “đồng minh tạm thời” gần gũi nhất.

 

Vài ngày .

 

Giữa đêm, Lăng Kỳ giật tỉnh giấc vì một cơn ác mộng.

 

[Ký chủ, phát hiện mục tiêu tấn công: Gia Nạp và Thẩm Chu Bạch đang gặp nguy hiểm tính mạng.]

 

[Cái gì cơ?] Cô bật dậy.

 

Hai thú nhân cấp cao mà vẫn thương nặng, kẻ tấn công hẳn mạnh.

 

Cô khoác vội áo choàng, chạy ngoài, suýt va Ngân Phi đang chơi với Thẩm Nha ngoài hành lang.

 

Đuôi đỏ rực của khẽ động: “A Kỳ? Có chuyện gì thế...”

 

“Gia Nạp và Thẩm Chu Bạch gặp nạn .”

 

Đôi mắt Ngân Phi lập tức nheo . Thẩm Nha trong tay dựng tai lên, lo lắng: “Mẹ ơi, cha thú gặp chuyện ạ?”

 

Từ nhà vang lên tiếng nước róc rách. Tinh Huyền bước từ bếp, tay còn cầm khay đồ ăn sáng, tóc ướt đẫm.

 

“Năng lượng vùng Nam biên d.a.o động mạnh, định...”

 

“Họ đang gặp nguy hiểm ở biên giới.” Lăng Kỳ cắt lời, bước nhanh xuống cầu thang.

 

“Phải ngay.”

 

Cô quyết định dẫn theo Tinh Huyền và Ngân Phi, để Thẩm Nha ở nhà.

 

Ba giữa phòng khách, Lăng Kỳ lấy bùa dịch chuyển tức thời. Ngân Phi quấn đuôi quanh eo cô, giọng trầm: “Bám chắc nhé, A Kỳ.”

 

Không gian xoắn , cảm giác choáng váng lập tức ập tới.

 

Một mùi ẩm mốc nồng nặc xộc mũi.

 

Khi mở mắt, Lăng Kỳ nhận họ đang ở giữa khu rừng dương xỉ khổng lồ, tán lá xanh thẫm phủ đầy sợi nấm phát sáng.

 

Đây biên giới, mà là...

 

“Giữa lòng đầm lầy độc.” Tinh Huyền , tóc xanh ánh nước khẽ lay: “Lệch ít nhất ba cây .”

 

Hệ thống trục trặc ? Họ dịch chuyển đến vùng hoang vu hẻo lánh.

 

Đuôi Ngân Phi dính đầy bào t.ử phát quang, khó chịu quất mạnh xuống đất: “Chỗ c.h.ế.t tiệt đến cái biển báo cũng …”

 

Tai khẽ giật, giọng trầm hẳn: “Phía Đông Bắc thứ gì đó đang di chuyển.”

 

 

 

Loading...