Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 35: Vậy, tại sao không đến tìm anh trước đi?
Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:14:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vật phẩm khả năng kháng loại năng lực đặc biệt chắc chắn thuộc về thế giới .
Lăng Kỳ chợt nhớ đến lời cảnh báo đây của hệ thống, một xuyên khác.
lúc , điện khôi phục, ánh đèn trắng sáng rực rỡ bật lên.
Dưới luồng sáng , gương mặt đến bảy phần giống Lăng Huệ khiến Ngân Phi sững sờ kém Tinh Huyền.
“Cái gì thế ?” Giọng Ngân Phi nghẹn nơi cổ họng.
Tinh Huyền yếu ớt dựa bồn rửa tay, ánh mắt lướt qua Kim Nguyệt Lăng Kỳ, đôi mày nhíu c.h.ặ.t hơn.
Lăng Kỳ thầm bĩu môi:
[Giả vờ bắt chước ? Trò lộ liễu quá đấy.]
[ , ký chủ, cô mô phỏng dựa dữ liệu cơ thể của cô .]
[Vậy cô định lợi dụng sự giống để tiếp cận các nam chính?] Lăng Kỳ khẽ nheo mắt.
[Xác nhận mục tiêu trùng khớp!] Giọng hệ thống đầy hứng khởi vang lên, [ ký chủ yên tâm, quyền hạn của cao hơn cô hai cấp!]
Nghe , Lăng Kỳ thở phào, thậm chí còn hứng thú xem Kim Nguyệt sẽ diễn trò gì.
Kim Nguyệt nhận ánh của Ngân Phi, môi đỏ khẽ cong, khẽ:
“Ngân Phi đại nhân, hân hạnh đầu gặp mặt.”
Đôi tai cáo của Ngân Phi lập tức dựng thẳng lên, giọng cảnh giác:
“Chúng quen ?”
“Rồi sẽ thôi.” Kim Nguyệt bước đến gần, ngón tay xoắn nhẹ một lọn tóc dài.
“ khá tò mò về sòng bạc của đấy.”
Lăng Kỳ khẽ nhướng mày. Người phụ nữ hề bắt chước một cách ngốc nghếch, ngược còn chọn hướng riêng.
Bất ngờ, Tinh Huyền ho dữ dội. Hệ thống của cô dường như đang rối loạn.
Lăng Kỳ liếc nhanh: [Hệ thống, việc .]
[Đã nhận!]
Ngay lập tức, gương mặt Kim Nguyệt thoáng cứng , ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Cô cảm nhận rõ năng lượng hệ thống của đang triệt tiêu. Người đối diện thể buộc hệ thống của cô tạm ngừng hoạt động.
Rõ ràng, hệ thống của Lăng Kỳ mạnh hơn hẳn.
“Lần đầu gặp mà nhiệt tình với thú phu của như thế ?” Lăng Kỳ nhạt, bước đến gần: “Không nhé.”
Cái đuôi của Ngân Phi khẽ ve vẩy, rõ ràng hài lòng với cách gọi “thú phu của ”.
Nhận thấy tình hình bất lợi, Kim Nguyệt nghiến răng, rút một lá bùa dịch chuyển từ gian hệ thống. Một luồng sáng trắng lóe lên, cô biến mất trong nháy mắt.
“Chạy nhanh thật.” Lăng Kỳ cong môi, lấy trong hệ thống một lọ giải d.ư.ợ.c đưa cho Tinh Huyền: “Anh mau uống .”
Tinh Huyền đón lấy, tay run, ánh mắt lảng tránh dám cô. Vị đắng của t.h.u.ố.c lan nơi đầu lưỡi, nhưng vẫn bằng nỗi cay đắng trong lòng.
“Anh...” Anh định , khẽ c.ắ.n môi. Người cá vốn kiêu hãnh, hôm nay để lộ bộ dạng t.h.ả.m hại thế mặt họ, thậm chí còn cô gái đáng ghét chạm ...
Nghĩ đến đó, móng tay Tinh Huyền vô thức nhọn , in lên lòng bàn tay vài vết đỏ.
Thấy , Lăng Kỳ cố ý trêu:
“Sao thế, cá nhỏ của chúng ngại ?”
“Không !” Tinh Huyền phản bác ngay, nhưng tai vây đỏ bừng lên rõ rệt.
lúc , Thẩm Chu Bạch bước . Ánh mắt vàng kim quét qua , cuối cùng dừng Lăng Kỳ.
“Chơi đủ ?” Giọng trầm thấp, bình tĩnh, nhưng Lăng Kỳ nhanh ch.óng nhận vạt áo một vết rách mới, hẳn là giao chiến với ai đó.
Cô chợt nhớ tới điều quan trọng:
Hệ thống từng báo rằng chỉ hắc hóa của Thẩm Chu Bạch đang tăng nhanh. Cô vốn định tìm , nhưng hàng loạt sự cố khiến kế hoạch phá vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-35-vay-tai-sao-khong-den-tim-anh-truoc-di.html.]
“Thẩm Thượng tướng.” Cô nở nụ nhẹ: “Vừa , việc nhờ ngài...”
“Vậy thì ở chỗ chỉ hai .”
Ngân Phi lập tức chắn mặt cô, giọng gay gắt:
“Có chuyện gì thể ở đây ?”
Tinh Huyền dù còn yếu cũng gắng thẳng dậy, ánh mắt cảnh giác.
Lăng Kỳ thở dài trong lòng. Hai , đúng là chỉ giỏi gây rối.
Nếu cứ thế thì chẳng gì cả. Cô chỉ mong nhanh ch.óng thành nhiệm vụ về nhà nghỉ ngơi.
Cô giơ tay ngăn họ :
“Ở đây chờ em.”
Nói xong, cô bước theo Thẩm Chu Bạch rời .
Hành lang hắt thứ ánh sáng nhạt nhòa. Anh đẩy cửa một phòng nghỉ, hiệu cho cô .
Phòng nhỏ nhưng gọn gàng. Vừa định mở lời, cô tiếng cửa khép lưng, giọng vang lên trầm thấp:
“Em định giấu đến bao giờ?”
Cô sững , câu là ý gì? Chẳng lẽ ?
Thấy cô ngẩn , Thẩm Chu Bạch bất ngờ đưa tay gáy cô, kéo gần. Khoảng cách gần đến mức cô thể rõ từng sợi mi cong và ngửi thấy mùi gỗ thông nhè nhẹ .
Ngay từ đầu gặp, nghi ngờ. Cộng thêm những tin tức mà cài trong chỗ Tuỳ gửi về, cùng cảnh tượng hôm nay...
Bản năng mách bảo rằng, mặt chính là thê chủ của .
“Vậy thì...” Giọng nhẹ, nhưng ẩn chứa áp lực khiến khác khó thở: “Tại em đến tìm ?”
Quả nhiên, hết.
Lăng Kỳ thầm nghĩ, hổ là hệ thống đ.á.n.h giá là thông minh và sắc bén nhất.
Thẩm Chu Bạch nâng cằm cô, buộc cô ngẩng đầu lên.
Đôi mắt vàng kim của hóa thành con ngươi dọc như thú dữ, thở nóng hừng hực phả lên mặt cô.
“Em đúng là ngoan.” Giọng khàn, chất chứa sự kìm nén điên cuồng: “Rõ ràng em nên đến tìm đầu tiên mới .”
Lưng cô ép c.h.ặ.t tường lạnh, cảm nhận rõ luồng khí nguy hiểm lan tỏa từ đàn ông mặt.
Chiếc áo khoác quân phục của cởi từ khi nào, chỉ còn lớp sơ mi trắng ôm sát, phác họa những đường cơ rắn chắc ánh đèn vàng mờ.
“Em...” Cô định thì môi bịt kín bằng một nụ hôn nóng bỏng.
Nụ hôn mang theo cả giận dữ lẫn trừng phạt. Anh hề nương tay, cho đến khi vị m.á.u tanh lan , mới chịu buông lỏng.
“Ba tháng nay, đêm nào cũng mơ thấy cảnh trừng phạt em như thế .” Ngón tay khẽ lướt qua vết thương nơi môi cô, giọng mang theo sự ám ảnh khiến rùng .
Tim Lăng Kỳ khẽ hẫng một nhịp, chỉ hắc hóa của lên đến mức ?
“Em ...” Bàn tay trượt xuống, siết nhẹ eo cô: “... Mỗi khi thấy em cạnh họ, chỉ ...”
Anh cúi sát, giọng thì thầm: “... Nhốt em , để đôi mắt chỉ thể về phía .”
“Thẩm Chu Bạch, bình tĩnh .” Lăng Kỳ cố vùng , nhưng dễ dàng ép cô trở tường.
“Anh bình tĩnh.” Anh cúi đầu, hít nhẹ hương tóc cô, giọng khàn thấp: “Từ khi em biến mất, từng tỉnh táo đến .”
Ngón tay khẽ lướt qua cổ cô, để những dấu đỏ mờ mịt.
“Yên tâm, chuẩn một nơi thật thoải mái cho em .” Anh thì thầm bên tai, thở nóng rực.
“Anh thể .” Cô dịu giọng: “Ở nhà còn Ngân Diệu và Tinh Nguyệt nữa!”
“Đừng bận tâm đến họ.” Anh cắt ngang, ngón tay vẽ theo đường viền môi cô: “Giờ em chỉ cần ngoan ngoãn theo .”
Ánh mắt lóe lên tia chiếm hữu điên cuồng khiến Lăng Kỳ lạnh sống lưng.
Người đàn ông từng điềm đạm, lý trí nhất, giờ ám ảnh nuốt chửng.
“Lần ...” Anh cúi xuống, khẽ hôn giọt lệ nơi khóe mắt cô, giọng trầm ấm nhưng rợn : “... Em sẽ trốn thoát nữa .”