“...”
Lăng Kỳ khẽ huýt một tiếng, đáp hệ thống cho xong chuyện.
Cô tính toán trong lòng, xem thuyết phục Ngân Phi đưa .
Con cáo đó dạo chẳng buồn khỏi nhà, suốt ngày chỉ loanh quanh trong nhà, khi thì chải đuôi, lúc bày món ăn mới, chẳng vẻ gì là tham dự buổi tiệc liên bang sắp tới cả.
Đang mải suy nghĩ, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa “cộp cộp”.
“Vợ ơi, dậy ?”
Là giọng của Tinh Huyền, còn pha chút hờn dỗi.
Đêm qua định chờ cô khỏi phòng Ngân Phi để thực hiện “kế hoạch nhỏ”, ai ngờ con cáo giữ cô suốt cả đêm.
“Thức .”
Cửa lập tức bật mở. Tinh Huyền bước nhanh , mái tóc xanh ngọc còn đọng nước, rõ ràng tắm xong.
Không rằng, lao thẳng lên giường, đầu ướt nhẹp chui lòng cô.
“Vợ ơi, cả đêm qua em ở bên .”
Anh ngẩng lên, đôi mắt xanh biếc ánh nước tràn đầy vẻ tủi : “Tối qua còn chăm hai đứa nhỏ giúp em nữa cơ mà...”
Ừm? Chẳng cũng là con của ?
Lăng Kỳ khẽ vuốt tóc , chợt nảy một ý:
“Tinh Huyền, giúp em một việc nhé?”
“Việc gì?” Anh lập tức dựng tai, cảnh giác như thể âm mưu.
“Nghe sắp buổi tiệc rượu của liên bang, thể xin cho em một tấm thư mời ?”
Đôi mắt Tinh Huyền híp .
Tất nhiên thể, kênh ngầm ở chợ đen đầy đấy.
điều khiến khó chịu là, tại Lăng Kỳ đột nhiên dự tiệc?
“Tại em ?” Anh cúi , ngón tay quấn lấy một lọn tóc của cô, giọng khẽ trầm: “Có vì Thẩm Chu Bạch và Gia Nạp cũng sẽ mặt ?”
“Em chỉ ngoài hít thở thôi.” Cô , chọc nhẹ má : “Tiệc rượu chắc chắn nhiều món ngon lắm, thử trứng cá sâu đặc biệt ?”
Rồi cô ghé sát tai , hạ giọng nhỏ:
“Với , xem biểu cảm của Ngân Phi khi thấy chúng cùng xuất hiện bất ngờ ?”
Câu đ.á.n.h trúng tim .
Tinh Huyền khẽ bật , như ảo thuật, lấy một tấm thư mời dát vàng.
“Chuẩn sẵn .”
Lăng Kỳ nhận lấy, thấy mặt dòng chữ: [Được phép mang theo một cùng].
Ngón tay Tinh Huyền gõ nhẹ lên dòng chữ đó: “Giờ là bạn trai của em nhé.”
“Những ngày tới về biển lấy chút đồ.” Anh buông tay, giọng pha chút luyến tiếc: “Nhớ đấy.”
Khi Tinh Huyền rời , Lăng Kỳ thở phào nhẹ nhõm.
Cô bước phòng khách. Ngân Phi nhà, chỉ còn hai nhóc đang quậy tung trời.
“Mẹ ơi!”
Ngân Diệu thấy cô liền nhào tới, tai còn lấm tấm vảy sáng lấp lánh, chắc “quyết đấu” với Tinh Nguyệt xong.
Lăng Kỳ xuống, véo nhẹ má bé: “Lại bắt nạt Tinh Nguyệt ?”
“Không !” Ngân Diệu dựng lông phản đối: “Cậu đuôi con như cái chổi mà!”
Tinh Nguyệt dựa bể cá, đuôi khẽ vẫy, giọng nhỏ nhẹ: “ còn gì, rụng lông đầy nhà luôn.”
Cô bé còn cố tình lắc vảy cho chúng sáng hơn.
Lăng Kỳ hai nhóc cãi mà nhịn bật .
Cô bế Ngân Diệu lên, bé liền lè lưỡi trêu Tinh Nguyệt.
“Mẹ thiên vị!” Tinh Nguyệt phồng má, vảy chuyển sang màu hồng.
“Mẹ .” Lăng Kỳ rảnh tay vuốt đầu cô bé: “Thế Ngân Phi ?”
“Cha hôm nay việc ở sòng bạc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-32-buoi-tiec-ruou.html.]
“Vậy .” Cô đặt Ngân Diệu xuống.
“Hôm nay ba con chơi gì đây?”
Ngân Diệu lập tức giơ tay: “Con ăn bánh !”
“Không , Ngân Diệu sẽ phá bếp mất.” Tinh Nguyệt nghiêm túc lắc đầu. “Đi đào kho báu trong vườn !”
Cuối cùng, hai đứa thống nhất: bánh , vườn tìm kho báu.
Trong bếp, Lăng Kỳ đổ bột bàn. Ngân Diệu háo hức nhảy lên, để mấy dấu chân nhỏ xíu.
“Bánh hình trái tim nha!” Cậu reo lên.
Tinh Nguyệt bĩu môi: “Con hình nàng tiên cá.”
Lăng Kỳ chỉ lắc đầu , tay vẫn nhào bột thật khéo.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, hắt xuống bàn, khiến bột trắng bay lên lấp lánh như tuyết.
“Mẹ ơi.” Ngân Diệu bỗng ghé gần, giọng bí mật: “Con chuyện kể.”
“Chuyện gì thế?”
“Cha cáo mỗi đêm đều lén ngủ.” Cậu thì thầm, tai nhỏ rung rung: “Còn sờ mặt nữa cơ.”
Lăng Kỳ khựng , tai đỏ bừng.
“Có gì mà ghê.” Tinh Nguyệt chịu thua: “Cha tớ còn khắc tên lên viên ngọc mỗi ngày đấy!”
Thấy hai nhóc sắp cãi, cô vội chuyển chủ đề:
“Được , đem bánh vườn chơi thôi!”
Ngoài nắng vàng rực rỡ, ấm trong.
Ngân Diệu cúi rạp lục tìm kho báu trong bụi cỏ, Tinh Nguyệt ngâm trong đài phun nước, đếm ngọc trai lấp lánh.
Lăng Kỳ xích đu, hai đứa nô đùa, lòng dâng lên một cảm giác bình yên lạ thường.
“Mẹ ơi!” Ngân Diệu chạy , giơ một viên đá sáng lấp lánh, : “Tặng nè!”
Viên đá mài nhẵn, ánh lên màu nắng ấm.
Trên đó khắc nguệch ngoạc mấy chữ: “Người tuyệt nhất.”
“Con tự mài đó!” Cậu bé ưỡn n.g.ự.c tự hào: “Mài lâu lắm luôn!”
Tinh Nguyệt cũng lon ton chạy tới, đưa một viên ngọc trai:
“Của con hơn, còn đổi màu nè!”
Viên ngọc tỏa ánh cầu vồng dịu dàng, bên trong thấp thoáng hình trái tim nhỏ.
Lăng Kỳ thấy mắt cay cay.
Cô ôm cả hai đứa lòng, hít hà mùi nắng, mùi cỏ và chút gió biển.
“Mẹ thương hai con nhất đời.”
...
Hai ngày , khi Tinh Huyền trở về từ Nam cảnh, hai nhóc vẫn đang chạy nhảy ngoài vườn.
Anh bí mật kéo Lăng Kỳ phòng, tiện tay khóa cửa.
“Đưa hai đứa nhóc rời đúng là gian nan.” Anh , từ phía rút một hộp quà tinh xảo.
Lăng Kỳ đỡ lấy, thấy khá nặng tay.
“Mở .” Anh giục, ngón tay vô thức quấn mép áo.
Khi nắp hộp bật mở, ánh sáng trắng óng ánh tràn .
Cô khẽ thốt lên: “Wow...”
Đó là một chiếc váy lễ phục dệt từ lụa ánh trăng, chân váy đính đầy ngọc trai nhỏ, lấp lánh như sóng nước.
Phần eo váy thêu bằng sợi san hô đổi màu, tạo hình nàng tiên cá mềm mại, sống động như đang bơi.
“Anh tự đấy.” Tinh Huyền , đôi tai rung khẽ. “Anh lặn suốt hai ngày biển mới tìm đủ ngọc sâu .”
Lăng Kỳ khẽ vuốt lên lớp vải mịn màng như mặt nước, ánh mắt dừng nơi cổ tay vài vết xước nhỏ.
“Anh...”
“Không , chỉ xước nhẹ thôi.” Anh vội giấu tay, nở nụ cong cong:
“Ngày tiệc rượu, mặc nó nhé? Anh còn chuẩn cả trang sức kèm nữa.”