Tinh Nguyệt bật khúc khích, còn Ngân Diệu thì vội đưa tay che miệng, nhưng đôi tai khẽ rung vẫn vô tình tố cáo .
Ngân Phi và Tinh Huyền cùng lúc cất tiếng:
“Là !”
“Rõ ràng là mà!”
Chỉ cần một ánh của Lăng Kỳ, cả hai lập tức im thin thít.
“Bây giờ nhà là em ở.” Cô khoanh tay n.g.ự.c, giọng nghiêm nhưng vẫn mềm mại: “Vậy nên, quy tắc do em đặt.”
Đuôi của Ngân Phi khẽ nhúc nhích, coi như chấp nhận.
Tinh Huyền thì bĩu môi, song cũng chẳng cãi thêm lời nào.
Thế là, Tinh Huyền chính thức chuyển đến ở cùng.
Dù trong lòng Ngân Phi đầy bất mãn, nhưng vì Lăng Kỳ khó xử, đành nhịn.
Đêm đó, Ngân Phi lặng một ngoài ban công, ngước bầu trời đầy .
Đuôi khẽ quẫy qua quẫy , móng tay vô thức để những vết xước lan can.
Phải khiến cô nhớ ...
Cùng lúc , Tinh Huyền lén lút tiến về phòng Lăng Kỳ, trong tay cầm một viên Nguyệt Châu Ban Đêm — báu vật cá chỉ trao cho yêu.
Ở góc phòng khách, Ngân Diệu và Tinh Nguyệt núp trong bóng tối, đôi mắt tròn xoe lấp lánh.
“Có nên cho ?” Ngân Diệu khẽ hỏi.
Tinh Nguyệt chống cằm suy nghĩ, giọng ranh mãnh:
“Khoan , xem kịch .”
Ánh trăng len qua rèm, chiếu lên phòng Lăng Kỳ tắt đèn. Cửa khẽ mở.
Tinh Huyền bước , tay nâng viên ngọc phát sáng dịu dàng màu xanh lam. Đôi mắt trong bóng tối sáng lên như mặt biển.
“Vợ ơi, Nguyệt Châu Ban Đêm của cá thể giúp an thần.”
Giọng nhẹ, mang theo ma lực khiến khó mà từ chối.
Trước khi Lăng Kỳ kịp phản ứng, Tinh Huyền đặt viên ngọc xuống gối cô.
Ánh sáng xanh nhạt lan tỏa, cả căn phòng như chìm trong làn nước biển êm đềm.
“Cái là gì ?” Cô hỏi nhỏ.
“Suỵt.” Anh đặt ngón tay lên môi cô, khẽ : “Nhắm mắt .”
Âm thanh ngân nga vang bên tai, như tiếng hát vọng về từ đại dương xa xăm khiến cô dần .
Khi mở mắt, Lăng Kỳ thấy đang giữa rạn san hô rực rỡ.
Nước biển trong xanh, đàn cá đầy màu sắc bơi quanh.
Xa xa, cô thấy một dáng quen thuộc, là chính cô của một năm , đang cúi xuống băng bó cho một trai thương.
Chàng trai ngẩng đầu, nụ yếu ớt, vây cá sứt mẻ loang m.á.u:
“Tại cô cứu ?”
Khung cảnh đổi. Cô đang ở trong cung điện biển, Tinh Huyền nắm tay cô qua rèm ngọc trai, hăng hái chỉ những báu vật lấp lánh.
“Thích gì, , đều tặng hết!”
Ký ức ùa về như thủy triều. Cô thấy chính , véo má , thấy lén giấu viên san hô xanh quý nhất hành lý của cô, thấy ánh mắt ướt át của khi chia ly...
“Ưm...”
Lăng Kỳ từ từ tỉnh , nhận Tinh Huyền đang cúi sát bên , gần đến mức thể cảm nhận thở.
“Nhớ ?” Anh khẽ hỏi, ngón tay vuốt nhẹ lên má cô.
Cô định đáp thì ngoài cửa vang lên tiếng cộp.
Mặt Tinh Huyền lập tức biến sắc, mở cửa thì thấy Ngân Phi sõng soài đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-30-chuyen-vao-o.html.]
Ánh mắt Ngân Phi đầy tức giận:
“Cậu dùng ảo cảnh với cô ?”
“Thì ?” Tinh Huyền nhướng mày, chẳng né tránh.
“Cậu rõ phép đó tiêu hao thể lực của cô còn cố tình !” Anh túm lấy cổ áo Tinh Huyền, gằn giọng.
Lăng Kỳ vội bước xuống giường định can, nhưng đuôi Ngân Phi quấn quanh eo kéo :
“Đừng chạm ! Hắn đang hại em đấy!”
Tinh Huyền bật : “Ít còn giúp cô nhớ , còn ? Ngoài việc lén thì gì?”
“Đánh ! Đánh !”
Tinh Nguyệt xuất hiện ở hành lang, reo lên thích thú.
Lăng Kỳ chỉ đập đầu tường. Cơn choáng từ ảo cảnh còn dứt mà hai ầm ĩ.
“Im hết cho em!”
Cô hít sâu, nghiêm giọng:
“Tinh Huyền, ảo cảnh là cuối cùng. Đừng dùng nữa.”
Vây cá của Tinh Huyền cụp xuống, cúi đầu, ngón tay xoắn lấy vạt áo, trông như đứa trẻ mắng.
“Vợ ơi...” Anh nhỏ giọng, mang theo chút tủi .
Lăng Kỳ giả vờ , sang Ngân Phi.
Tai cáo của lập tức dựng lên, nhưng đuôi vẫn quấn c.h.ặ.t quanh eo cô, lông mềm mượt khiến da cô ngứa.
“Đừng cứ động tay động chân như thế.” Cô nhéo nhẹ trán .
Ngân Phi híp mắt, khẽ hừ một tiếng hài lòng, song cuối cùng vẫn buông .
“Được , ngoài . Em ngủ.”
Cô ngáp dài, vẫy tay xua.
Hai chẳng ai nhúc nhích.
Cô nhướng mày, dứt khoát mỗi tay đẩy một cửa.
“Ra ngoài!”
Cửa đóng “bộp” một tiếng, kèm tiếng khóa “tách”. Cô thở phào, rơi xuống giường như trút gánh nặng.
Bên ngoài, Tinh Huyền và Ngân Phi .
Con cáo ranh đúng là phá đám!
Nếu nó, hôm nay thành công !
“Có vẻ ai đó nghiện lén nhỉ?” Tinh Huyền nhạt, chỉnh tay áo, giọng lười biếng nhưng khiêu khích.
Ngay đó, tiếng hét khẽ vang lên:
“Ngân Phi! Cậu...”
“Xin , tay trượt.” Giọng Ngân Phi thản nhiên, lưng về phòng, chẳng để đối phương kịp phản ứng.
Tinh Huyền đó, cánh cửa khép , tay siết c.h.ặ.t buông, cuối cùng đành hậm hực bỏ .
...
Những ngày , tối nào Lăng Kỳ cũng ôm Tinh Nguyệt và Ngân Diệu về phòng, viện cớ:
“Giường chật lắm, ngủ .”
Cô xong liền đóng cửa cái rầm, để hai đứa nhỏ kịp phản đối.
Tinh Huyền cánh cửa, tức đến nghiến răng.
Anh thậm chí còn tính đổi giường lớn hơn, xem cô còn viện cớ gì nữa!
Thật , Lăng Kỳ cũng cố tình tránh né.
Ngân Phi thì chừng mực, dù đôi khi quấn .
Còn Tinh Huyền thì khác hẳn, chỉ cần chiếm chút lợi thế, thể quấn lấy cô cả đêm rời, còn nghiêm túc :
“Thân nhiệt cá thấp lắm, sưởi ấm mới ngủ .”