Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 23: Một lực lượng khác
Cập nhật lúc: 2026-02-10 12:37:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Kỳ khẽ xoa đầu hai đứa nhỏ, giọng kiên định:
“Chị nhất định sẽ cứu cha em.”
Tinh Nguyệt và Ngân Diệu , kỳ lạ là họ thấy bất kỳ tiếng lòng nào khác từ Lăng Kỳ.
Điều đó nghĩa là cô thực sự nghiêm túc, đang cố tỏ mạnh mẽ mà là cô thật sự thể cứu Tinh Huyền.
“Được ...” Tinh Nguyệt giơ tay nhỏ, bong bóng nước nứt một khe hở: “ chị cẩn thận đấy nhé!”
Ngân Diệu vội nhảy cẫng lên:
“Con cũng cùng !”
“Không .” Lăng Kỳ đẩy bé trở bong bóng, dịu dàng vuốt đôi tai lông xù của :
“Con và Tinh Nguyệt ngoan ngoãn ở đây. Trước khi , tuyệt đối ngoài, ?”
Đôi mắt Ngân Diệu ngân ngấn nước, nhưng vẫn c.ắ.n môi chịu đựng, .
Lăng Kỳ con, lòng mềm nhũn, khẽ thêm:
“Mẹ sẽ thôi, con đừng lo.”
Cô lách qua khe cửa sổ, dòng nước vốn dữ dội giờ lặng yên, dịu dàng như con thú hoang thuần hóa.
Không gian im ắng lạ thường, như thể một thế lực khủng khiếp nào đó phong ấn .
Lăng Kỳ nuốt viên tránh nước, lao thẳng về phía tòa tháp cộng hưởng tỏa ánh sáng xanh.
Bên trong tháp lạnh buốt đến rợn .
Cô bước dọc cầu thang xoắn ốc, mỗi bước vang vọng nhịp tim trong mênh m.ô.n.g.
Đến đỉnh tháp, cảnh tượng mắt khiến cô nghẹt thở.
Tinh Huyền xích giam giữa trung tâm, mái tóc xanh ngọc xõa dài mặt băng, bất động như c.h.ế.t.
“Không thể nào...” Ý nghĩ lóe lên trong đầu nhưng ngay lập tức cô dập tắt.
Cô vội quỳ xuống, áp tay lên mũi .
Một thở yếu ớt, ấm áp lướt qua đầu ngón tay.
“Phù...” Lăng Kỳ thở phào, mới nhận lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
[Ký chủ! Viên giải độc thể tạm thời định tình trạng của .]
Tiếng hệ thống vang lên bất ngờ khiến cô giật suýt đập đầu mặt Tinh Huyền.
[Cậu suýt c.h.ế.t tim đấy!] Cô quát thầm trong đầu: [Thời gian qua ? Chẳng lẽ sức mạnh của Tinh Huyền chặn mất ?]
[Ký chủ, tấn công bởi một luồng năng lượng lạ, buộc ngủ tạm thời.]
Giọng hệ thống hiếm khi vẻ gấp gáp:
[Sau khi tỉnh , phát hiện trong thế giới tồn tại một hệ thống khác!]
Lăng Kỳ sững : [Cái gì? Một hệ thống khác?]
[ thế! Rất thể đó là hệ thống đối địch...] Giọng hệ thống đột nhiên cao lên.
[Ký chủ! Nó chắc chắn đến để cướp nhiệm vụ của chúng ! Cô nỗ lực hơn nữa đấy!]
[Khoan , ý là ngoài còn xuyên khác ?]
[Về lý thuyết là .] Quả cầu sáng nhỏ vai cô xoay liên hồi, lo lắng phát sáng nhấp nháy: [ đối phương hề ý !]
Cô còn kịp hỏi tiếp thì bắt gặp mi mắt của Tinh Huyền khẽ run.
Lăng Kỳ lập tức lấy viên giải độc từ gian, mở miệng , nhanh ch.óng đút .
[Trước mắt tạm gác chuyện xuyên .] Cô thì thầm, [Tinh Huyền, rốt cuộc ?]
[Giai đoạn nhạy cảm kết hợp sức mạnh lời nguyền bùng phát cùng lúc.]
[Sức mạnh lời nguyền? Là gì thế?] Cô cau mày.
[Ký chủ cũng . Lần từng phát tác, bất ngờ.]
[Hơn nữa, “lời nguyền” là bí mật của tộc cá, quyền truy cập.]
Cô còn kịp hỏi tiếp thì cổ tay siết c.h.ặ.t.
Tinh Huyền — hôn mê — từ lúc nào mở mắt, đôi con ngươi xanh lam giờ đỏ rực.
“Cô ở đây?”
Lăng Kỳ tức giận giật tay .
Đồ ngốc! Cô liều mạng đến cứu, tỉnh dậy hỏi câu đó? Cô thật sự nên để c.h.ế.t luôn cho !
“Đương nhiên là đến cứu chứ còn nữa!” Cô trừng mắt: “Chẳng lẽ đến đây để ngắm xác ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-23-mot-luc-luong-khac.html.]
Tinh Huyền nhếch môi khẩy, gương mặt xanh tái thoáng vẻ mỉa mai:
“Cô cứu ? Nói dối mà cũng chịu chuẩn kỹ.”
Anh cố dậy, nhưng xích kéo khiến loạng choạng, mới nhận vẫn trói.
“ .” Anh , giọng hạ xuống: “Cô về .”
Lăng Kỳ phủi váy, dậy thẳng:
“Được thôi, cứ ở đó từ từ mở xích nhé. về đây.”
...
Khi cung điện, Tinh Nguyệt và Ngân Diệu vẫn ngoan ngoãn chờ trong bong bóng nước.
Thấy cô, Ngân Diệu mừng rỡ cào bong bóng:
“Mẹ! Mẹ về ạ!”
“Tinh Huyền nữa, hai đứa đây nào~.”
Tinh Nguyệt lập tức giải trừ rào chắn, Ngân Diệu lao ngay tới, Lăng Kỳ vui vẻ đón lấy, ôm thật c.h.ặ.t.
Tinh Nguyệt im, c.ắ.n môi, ánh mắt thoáng chút ghen tị.
Cô bé nhớ , cũng ôm như thế.
Nhận điều đó, Lăng Kỳ mỉm , dang tay trái ôm Ngân Diệu, tay kéo Tinh Nguyệt lòng.
“Sao thế ? Công chúa nhỏ Tinh Nguyệt giận chị ?”
Hai đứa nhỏ cùng lúc nép cô.
Ngân Diệu cọ cọ cổ cô đầy thỏa mãn, còn Tinh Nguyệt thì cứng ngắc, dám động đậy cho đến khi thấy tiếng lòng cô vang lên:
“Trời ơi, hai đứa đáng yêu c.h.ế.t mất thôi!”
Đôi vây tai của Tinh Nguyệt lập tức ửng hồng.
“Mẹ thơm quá!” Ngân Diệu hãnh diện khoe: “Ngày nào con cũng ôm hết đó!”
Mặt Tinh Nguyệt liền sụp xuống như bong bóng xì .
Lăng Kỳ vội hôn hai bên má — bên trái Ngân Diệu, bên Tinh Nguyệt — cho công bằng.
Cân bằng một bát nước!
Cô ôm cả hai bước , chẳng hề nhận một bóng dài trong hành lang đang lặng lẽ dõi theo.
Tinh Huyền cảnh , lòng khẽ nhói lên một cảm giác tên.
...
Sau đó, Tinh Nguyệt gọi , chỉ còn cô và Ngân Diệu.
Cậu bé cáo nhỏ cuộn tròn bên cô, đuôi khẽ đập lên giường theo nhịp, mỗi tiếng như gõ tim Lăng Kỳ.
Cô , Ngân Diệu đang nhớ Ngân Phi.
Cô vuốt nhẹ đôi tai mềm mại, giọng khẽ:
“Đừng lo, sẽ tìm cha con thôi.”
Hai ba ngày ở Nam Cảnh, cô chẳng thấy tung tích Ngân Phi, còn con cá điên Tinh Huyền giữ c.h.ặ.t ở đây.
Thật là thương vụ t.h.ả.m bại.
“Không .” Cô nắm tay con, ánh mắt lóe lên tinh quái, ngón tay chạm chiếc khuyên lạnh bên cổ, thì thầm:
“Nếu mục đích riêng thì cũng chẳng ngại hét giá cao một chút.”
Cô đặt Ngân Diệu đang ngủ chăn, nhẹ nhàng bước cửa.
Tai áp cánh cửa, thấy tiếng nước khẽ động bên ngoài...
Có ai đó đang lén.
“Tinh Huyền đại nhân.” Cô bất ngờ mở cửa, nhoẻn miệng : “Đêm khuya ghé qua, việc gì ạ?”
Bên ngoài, Tinh Huyền giật thẳng, tay cầm đĩa bánh cá phát sáng.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm , ánh thoáng chút ngượng ngùng.
“ chỉ mang chút đồ ăn khuya thôi.” Anh mặt, giọng trầm thấp hơn bình thường.
Lăng Kỳ đĩa bánh, khóe môi cong lên:
“Vừa , cũng chuyện với .”