Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 21: Tình mới của cáo
Cập nhật lúc: 2026-02-10 12:32:10
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái ánh đó, tuyệt đối kiểu ánh mắt sâu sắc lãng mạn như trong phim .
Ánh mắt của Tinh Huyền cô, y hệt một đầu bếp cao tay đang quan sát đĩa sashimi cá ngừ vây xanh dọn , chăm chú, tinh tế, và vẻ đang cân nhắc nên “cắt” miếng nào .
“Ờ... Cảm ơn?” Lăng Kỳ lúng túng đáp, lén lút dịch sang một bên: “Anh thích màu tím ?”
“Ừ, thích chứ.” Tinh Huyền mỉm , ngón tay lướt nhẹ qua gò mày cô, giọng dịu dàng đến mức khiến lạnh sống lưng: “Đặc biệt là những thứ hiếm, còn thể đổi màu theo ánh sáng nữa.”
Khóe miệng Lăng Kỳ giật một cái.
“Thứ hiếm”? Ý là đôi mắt của cô đang ví cô như một viên ngọc quý thể đem định giá đây?
lúc đó, chiếc giường vỏ sò cô phát tiếng “cạch” nhẹ. Một lớp chất nhầy trơn bóng thấm dần , khiến váy cô ướt sũng, dính bết chân.
Cô cau mày, khó chịu phẩy tay gạt bàn tay của Tinh Huyền.
“Giường của cần dính nước miếng như thế ?”
“Chỉ là nó quá phấn khích thôi.” Anh cúi xuống gần, giọng lẫn trong thở mằn mặn của biển sâu: “Dù cô cũng là ‘con cái’ đầu tiên mà mang về.”
Câu mập mờ khiến da đầu Lăng Kỳ tê dại.
Cô còn kịp phản ứng thì ở góc phòng, mặt nước trong hồ bơi nhỏ bỗng nổi lên bong bóng “bụp bụp”.
“Cha thú!”
Một cái đầu nhỏ ướt sũng nhô lên khỏi mặt nước, tóc dính vảy óng ánh.
Cô bé tiên cá dùng cả tay lẫn chân leo lên bờ; khi đuôi chạm đất, nó liền hóa thành đôi chân nhỏ xinh.
Trên tay cô bé là một quả cầu nước trong suốt, bên trong là Ngân Diệu, đang cuộn tròn ngủ say.
“Tinh Nguyệt.” Tinh Huyền chẳng buồn đầu, chỉ lạnh giọng : “Cha bảo, đừng phiền cha.”
“ con cáo nhỏ gặp ác mộng mà!” Tinh Nguyệt nhảy nhót gần, nước văng tung tóe, : “Cậu cứ gọi ‘cha thú’ suốt, con ngủ !”
“Đưa Ngân Diệu cho !” Lăng Kỳ vội vàng , đưa tay .
Tinh Nguyệt nhanh nhẹn nép lưng Tinh Huyền, lè lưỡi trêu:
“Không đưa ! Cậu c.ắ.n nát ba quả bong bóng của em !”
Cô bé lắc lắc quả cầu, khiến Ngân Diệu bên trong xoay vòng vòng, vẫn ngủ ngon lành như chuyện gì.
... Ngủ say thế , ác mộng chỗ nào chứ.
“Cha thú.” Tinh Nguyệt bỗng kéo tay áo Tinh Huyền, tỉnh bơ, “Cô cha là đồ biến thái.”
Lăng Kỳ hít sâu một .
Xong . Con bé đúng là “truyền cảm ứng tâm linh” kiểu gì cũng chuẩn trăm phần trăm.
“Ồ?”
Tinh Huyền nhướng mày, ánh mắt lập tức sáng lên đầy hứng thú.
“Cô còn ...” Tinh Nguyệt nghiêng đầu, cố thuật những gì trong đầu Lăng Kỳ: “Trước đây thấy tiên cá ngoan lắm, giờ như thế ?”
Không khí lập tức đông cứng.
Biểu cảm của Tinh Huyền từ hờ hững chuyển sang ngạc nhiên, dừng ở ánh dò xét nguy hiểm.
“Trước đây?” Anh cúi , bàn tay nâng cằm cô: “Chúng từng quen ?”
Bản năng sinh tồn của Lăng Kỳ lập tức hú còi báo động!
Nếu là Ngân Phi, cô còn dám gật đầu.
cái mặt ... Một khi thật, khi cô thành tiêu bản mất!
“À... Ý là...” Cô nhanh trí chữa cháy: “Người cá các vốn nổi tiếng ngoan ngoãn mà, trong truyện cổ tích nào cũng thế còn gì…”
“Chị dối.” Tinh Nguyệt phì .
“Tinh Nguyệt!” Lăng Kỳ trừng mắt: “Chị sẽ nướng cá cho em ăn!”
“ em vốn là cá mà.”
“Ai tiên cá ăn cá hả?” Lăng Kỳ cố kéo chủ đề sang hướng khác, trong lòng thầm thở phào.
Tinh Huyền bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, đầu ngón tay chạm lên mắt cô.
Nếu đặt bàn thí nghiệm, chắc chắn đôi mắt sẽ tỏa sáng tuyệt ...
Anh nghĩ thế, ánh mắt thoáng lộ vẻ say mê.
“Anh chạm mắt khác là cực kỳ bất lịch sự ?” Lăng Kỳ gạt tay , bực dọc .
“Không . là cá mà.” Anh trả lời tỉnh bơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-21-tinh-moi-cua-cao.html.]
Tinh Nguyệt bên cạnh còn gật gù đồng tình: “ đấy, cá bọn em thấy thứ thích thì lấy luôn.”
Cái lý luận cướp trắng trợn gì thế ! Lăng Kỳ còn kịp phản bác thì Ngân Diệu trong quả cầu nước khẽ cử động.
Cáo con mở mắt, lờ mờ thấy Tinh Huyền liền xù lông, giọng cảnh giác:
“Người cá ! Tránh xa con !”
“Mẹ?” Tinh Huyền nhấn nhá từng chữ, ánh mắt như nước biển sâu khẽ nheo : “Đứa con của Ngân Phi gọi cô là ?”
Lưng Lăng Kỳ lạnh toát.
C.h.ế.t thật . Lần tiêu .
“Ngân Diệu!” Cô vội bịt miệng cáo nhỏ : “Trẻ con lung tung!”
Tinh Huyền bật khẽ, ngón tay chạm nhẹ lên huyệt thái dương.
Lăng Kỳ lập tức hiểu , đang kiểm tra hợp đồng huyết mạch.
Mỗi trong họ đều một khế ước m.á.u với cô, trừ khi c.h.ế.t mới cắt đứt .
cảm nhận thấy gì.
Tinh Huyền hạ tay, ánh lóe lên sự thích thú nguy hiểm.
“Không thấy phản ứng hợp đồng, xem cô là ‘cô ’.”
Lăng Kỳ thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
May mà lúc đó hệ thống cho cô tấm ngụy trang hảo.
“Vậy ...” Tinh Huyền nghiêng , lọn tóc xanh lướt qua má cô, giọng khẽ trầm xuống: “Cô là tình mới của Ngân Phi ? Bao lâu ? Thị hiếu của con cáo đó ngày càng tệ thật.”
...
Cái quái gì thế !
Tinh Nguyệt trong bong bóng trôi gần, gương mặt nhăn nhó.
“Cha thú, chị đang mắng cha điên đấy.”
“Còn cha là...” Cô bé đột ngột bịt miệng, mắt đảo lia lịa: “Phần bẩn quá, con !”
Lăng Kỳ nhắm c.h.ặ.t mắt, tuyệt vọng.
Bộ ba tiên cá tâm đúng là khắc tinh của cô!
“Người mà Ngân Phi chọn...” Tinh Huyền nâng cằm cô, buộc ánh mắt cô giao với ánh mắt : “Không mặt , cô chịu bao lâu mới đây?”
“Trước hết, tình mới của Ngân Phi. Thứ hai...” Cô phẩy tay đẩy : “Anh thể đừng lúc nào cũng kè sát thế ? Người cá các khái niệm cách xã hội ?”
“Không .” Anh đáp thản nhiên.
Tinh Nguyệt ở bên cạnh gật đầu lia lịa như tán thành.
Tinh Huyền b.úng ngón tay, góc phòng hồ bơi lập tức sôi lên. Vài xúc tu mềm nhấc lên một chiếc hộp vỏ sò tinh xảo.
“Phải , cô là của Ngân Phi.” Anh thong thả, mở hộp , để lộ một đôi khuyên tai ánh tím kỳ lạ: “Sao giúp một việc nhỏ?”
Lăng Kỳ cảnh giác đôi khuyên.
“Việc gì?”
“Rất đơn giản thôi.” Tinh Huyền khẽ nhếch môi, nụ nửa như đùa nửa như thật: “Đeo nó khi cô gặp .”
Dưới ánh sáng, đôi khuyên tỏa thứ ánh tím ma mị, rõ ràng trang sức bình thường.
Bản năng của Lăng Kỳ lập tức cảnh báo: thứ chắc chắn vấn đề!
“ từ chối.”
“Cô từ chối?” Tinh Huyền bật , đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô: “Con mồi nhỏ, cô quên , bây giờ cô là tù binh của , quyền ‘’ .”
Lăng Kỳ nổi da gà.
Cái cách gọi “con mồi nhỏ” khiến cô chỉ đạp bay cho xong.
“Điên thật .” Cô nghiến răng.
Tinh Huyền giận, thậm chí còn sâu hơn:
“Vậy cô kẻ điên thích gì nhất ?”
Anh cúi xuống, thở nóng hổi lướt qua cổ cô, giọng trầm thấp như nước biển sâu:
“Thích nhất là t.r.a t.ấ.n khác.”