Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 104: Kết cục cuối cùng
Cập nhật lúc: 2026-02-23 07:52:19
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau hai ngày nghỉ ngơi trong phòng, những vết thương ngoài da của Lăng Kỳ gần như lành hẳn, chỉ còn sự mệt mỏi tinh thần vẫn thể xua .
Phần lớn thời gian, cô đều yên trong phòng, lặng lẽ ngoài khung cửa sổ, dõi theo những sinh vật phát sáng đang bơi lượn. Ánh sáng mờ ảo len lỏi qua làn nước, phản chiếu lên tường, tựa như những đốm mộng mị, nhưng chẳng thể lòng cô yên.
Chiều hôm đó, khi cô vẫn còn thất thần bên ngoài, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Vẫn là hầu , nghiêm ngoài cửa:
“Lăng Kỳ tiểu thư, ngài Tang Minh mời cô đến gặp.”
Tim cô khẽ nhói. Cô chỉnh y phục, bước theo hầu khỏi phòng. Lần , con đường dẫn về khu tĩnh điện hẻo lánh như , mà hướng thẳng sâu nhất của cung điện.
Đến một cánh cửa lớn, hầu dừng , cúi đầu :
“Ngài Tang Minh và điện hạ đang đợi bên trong. Xin tiểu thư tự .”
Điện hạ? Tim Lăng Kỳ như lỡ một nhịp.
Cô đẩy cánh cửa nặng nề . Trong đại điện, khí thoang thoảng mùi hương thanh tĩnh, dịu dàng như xoa dịu tâm trí. Tang Minh đang giữa điện, lưng về phía cửa, ánh mắt hướng gian trong. Nghe tiếng cửa mở, ông xoay .
thứ lập tức thu hút ánh của Lăng Kỳ, là bóng nửa nửa chiếc giường bên trong. Tinh Huyền tỉnh.
Mái tóc dài màu ngọc biếc xõa nhẹ vai, làn da trắng mờ như tờ giấy mỏng. Đôi mắt xanh sâu thẳm vốn luôn phủ một lớp sương mờ, giờ mở , tuy còn vương nét mệt mỏi, yếu ớt nhưng vẫn trong sáng, rõ ràng. Ngay khi thấy cô, ánh mắt bỗng sáng rực lên.
Ánh giao trong thoáng chốc, cả thế giới như lặng .
Giọng Tang Minh cất lên, phá tan bầu im lặng:
“Lăng Kỳ tiểu thư, cô đến . Điện hạ tỉnh, thể vẫn còn yếu. khi chính cô là mang d.ư.ợ.c dẫn trở về, ngài nhất quyết gặp.”
Đôi môi Tinh Huyền khẽ động. Anh Tang Minh, ánh mắt chỉ dừng nơi Lăng Kỳ:
“Em... Em đến .”
Giọng khàn nhẹ, mang theo chút ủy khuất, pha lẫn niềm nhẹ nhõm như thoát khỏi cơn ác mộng.
Lăng Kỳ lấy hết bình tĩnh, bước tới gần, cố giữ nét mặt bình thường:
“Anh tỉnh , cảm thấy thế nào?”
Tinh Huyền chớp mắt, hàng mi dài rung nhẹ như cánh bướm, giọng khẽ, kèm theo một tiếng ho nhỏ:
“Đau khắp ... Anh tưởng sẽ còn gặp em nữa...”
Ánh mắt khẽ dừng những vết thương lành nhưng vẫn còn hằn mờ nơi cổ tay, vai và cổ cô, sắc xanh trong mắt chợt sâu thêm mấy phần.
“Em thương ? Là vì ?”
Lăng Kỳ chỉ đáp qua loa, ánh cứng :
“Không gì nghiêm trọng, giờ .”
Tang Minh ở bên cạnh lên tiếng, giọng trầm mà nghiêm:
“Điện hạ, Lăng Kỳ tiểu thư một tiến khe nứt để mang d.ư.ợ.c dẫn về, trải qua vô vàn nguy hiểm, quả thật là chín phần c.h.ế.t, một phần sống.”
Ánh mắt Tinh Huyền càng thêm phức tạp. Trong đôi mắt xanh biếc hiện lên sự kinh hoàng, sợ hãi và một thứ cảm xúc khó gọi tên, dâng tràn mãnh liệt. Anh hiểu rõ khe nứt khủng khiếp đến mức nào.
“Khe nứt...” Anh thì thầm, ngẩng cô, giọng khàn : “Em dám đến nơi đó! Quá nguy hiểm , lỡ như...”
Chưa dứt lời, cơn xúc động khiến ho dữ dội, khuôn mặt tái nhợt thoáng ửng đỏ.
Lăng Kỳ theo phản xạ định bước tới, nhưng khựng . Tang Minh vội khuyên:
“Điện hạ, xin ngài bớt kích động, giữ sức khỏe quan trọng hơn.”
Tinh Huyền hít sâu, dần lấy , ánh mắt vẫn rời cô. Trong cái yếu ớt ẩn chứa sự cố chấp dịu dàng khiến nỡ tránh :
“Em... Lần đừng liều mạng như thế nữa. Anh sẽ sợ đấy.”
Lăng Kỳ chỉ gượng , đáp khẽ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-104-ket-cuc-cuoi-cung.html.]
“Ừ... Em .”
Dù , chuyện cũng qua.
Một lúc , Tinh Huyền dường như gom thêm chút sức lực, ánh mắt hướng sang Tang Minh:
“Tang Minh... riêng với cô vài câu.”
Tang Minh hai , ánh mắt lặng giây lát gật đầu:
“Vâng, điện hạ. xin ngài nhớ, tỉnh , đừng quá hao tâm.”
Nói xong, ông cúi đầu, lặng lẽ lui ngoài điện, khép cửa , chỉ còn gian hai . Ông khẽ gật đầu với Lăng Kỳ, rời , nhẹ tay khép cửa điện lưng.
Cánh cửa khép, khí trong điện lập tức đổi. Vẻ yếu ớt, đáng thương gương mặt Tinh Huyền dần tan biến. Anh im lặng cô mấy giây, khẽ cất tiếng:
“Em sợ ? Đừng vì mà những chuyện nguy hiểm như thế nữa. Nếu em xảy chuyện khi lấy d.ư.ợ.c dẫn, cả đời sẽ thể tha thứ cho .”
Thân thể Tinh Huyền hồi phục với tốc độ đáng kinh ngạc của tộc cá. Dù bình phục, chuyến dài còn là vấn đề. Dù Tang Minh vẫn lo lắng cho hoàng t.ử, sự kiên quyết của và công lao của Lăng Kỳ khi đem d.ư.ợ.c dẫn về, họ vẫn sắp xếp phi thuyền nhanh và định nhất, đồng thời cử đội cận vệ hoàng gia tháp tùng bảo vệ.
Ngày khởi hành, Tinh Huyền ngoài phi thuyền, đầu vùng biển sâu thẳm — nơi từng liều mạng bỏ trốn, vì cô mà về. Trong mắt ánh lên những tầng cảm xúc phức tạp, cuối cùng hóa thành nét bình thản.
Anh nghiêng đầu Lăng Kỳ, giọng nhẹ như nước:
“Đi thôi.”
Tim Lăng Kỳ đập nhanh hơn khi quãng đường về nhà mỗi lúc gần hơn. Cuối cùng, cũng sắp trở về. Không bên đó giờ loạn đến mức nào.
Sau mấy ngày hành trình, phi thuyền chậm rãi tiến vùng Nam Cảnh. Vừa bước xuống, cảnh tượng mắt khiến cô sững : Một khung cảnh “náo nhiệt” đến mức gà bay ch.ó chạy!
Đập mắt cô đầu tiên là bóng dáng đỏ rực, Tinh Huyền. Anh lao thẳng về phía phi thuyền, cái đuôi dựng xù hết lông. Vừa thấy Lăng Kỳ, hét lên:
“A Kỳ! Cuối cùng em cũng về !”
Thẩm Chu Bạch từ khi nào, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Tinh Huyền, cuối cùng dừng nơi Lăng Kỳ. Sau khi xác nhận cô bình an, gương mặt căng cứng mới dịu đôi chút.
Bên chân , Thẩm Nha bám c.h.ặ.t ống quần, đôi mắt vàng lấp lánh cô chớp. Phía bên , bóng tối khẽ chuyển động, Gia Nạp với mái tóc tím sẫm, khóe môi nhếch nhẹ, nụ mơ hồ, đôi mắt đen sâu thẳm lặng lẽ Lăng Kỳ, gửi cô ánh an tâm.
Xa hơn, bên cột hành lang, Tuỳ tựa , đôi mắt hai màu lộ cảm xúc, chỉ lặng lẽ dõi theo Lăng Kỳ, hiện diện mạnh mẽ đến mức ai bỏ qua .
Cảnh tượng mắt khiến Lăng Kỳ chỉ ôm đầu thở dài. vẫn hết.
“Mẹ ơi!”
“Mẹ ơi!”
Những giọng trẻ con vang lên, tất cả đều mặt.
Ngân Diệu với đôi tai cáo nhỏ xinh, chạy nhanh nhất, ôm chầm lấy chân cô, cái đuôi lông mượt đung đưa ngừng:
“Mẹ ơi! Cuối cùng cũng về ! Diệu Diệu nhớ lắm đó!”
Thẩm Nha điềm tĩnh hơn, nhưng đôi mắt vàng rực tràn niềm vui, nhỏ giọng gọi: “Mẹ.”
Nạp Tây ôm lấy chân còn của cô, quyết buông. Lăng Dịch xa hơn, cùng Tuỳ yên lặng cô.
Tinh Nguyệt chạy đến bên Tinh Huyền, gọi một tiếng: “Cha ơi.” Giọng cô bé non nớt đầy tò mò.
Lăng Kỳ chỉ cảm thấy đầu như nổ tung, nhưng tận sâu trong lòng, một dòng ấm áp lan tỏa, xua hết mệt mỏi và lo lắng.
là chẳng bao giờ yên .
Cô thầm than, nhưng khóe môi khẽ cong. Những ngày sắp tới chắc chắn còn đầy rẫy rối ren, phiền phức. đó chính là lựa chọn của cô và cũng là nơi cô thuộc về.
(Hoàn chính văn.)
Cảm ơn các bạn đồng hành và đến tận cuối truyện!
Sau khi “cày” xong bộ , các nhớ ghé qua xem những bộ truyện khác mà thành nhé~. Hiện tại 9/43 truyện ngôn NP, mong nhận sự ủng hộ từ các ! He he~.