Năm Bé Con Biết Đọc Tâm, Tra Nữ Bị Thú Phu Nắm Thóp - Chương 1: Phó bản bản Pro Max

Cập nhật lúc: 2026-02-10 11:27:21
Lượt xem: 2

Lăng Kỳ lười biếng vùi chiếc sofa trong căn hộ ven biển, ôm nửa quả dưa hấu, tay lướt điện thoại, trong khi điều hòa bật lạnh đến 16 độ.

 

Ngôi nhà mới cô sửa sang bằng cả đống tiền, hệ thống nhà thông minh đời mới nhất phát nhạc nhẹ nhàng, êm dịu khắp gian.

 

[Đinh... Tài khoản đuôi 9788 nhận 50 triệu nhân dân tệ.]

 

Âm thanh thông báo ngân hàng vang lên, đôi mắt Lăng Kỳ híp đầy thỏa mãn. Cô tiện tay chụp một tấm hình chiếc túi Hermès mới mua và đăng ngay lên vòng bạn bè:

 

[Đồ cưng mới. Cảm ơn các yêu cũ tài trợ.]

 

cho chính xác thì năm đó cũng chẳng thể gọi là “ cũ”. Suy cho cùng, họ căn bản cùng thế giới với cô.

 

Năm ngày , cô “c.h.ế.t giả” thoát từ một phó bản tên: [Sau khi trêu chọc mấy đại lão liên tinh, bỏ trốn].

 

Đó là một thế giới khoa học kỹ thuật siêu hiện đại, nhưng tồn tại vô tộc thú nhân. Cô với phận là một Trái Đất bình thường hệ thống khốn nạn xúi công lược năm nhân vật cực kỳ nguy hiểm.

 

Quá trình thì cực kỳ kích thích, kết cục hảo tuyệt đối! Cô chỉ chinh phục thành công, mà còn “tiện tay” để cho mỗi một đứa con, cuối cùng dàn dựng màn rơi xuống vực đầy kịch tính để giả c.h.ế.t trốn thoát.

 

Phần thưởng: 1 tỷ nhân dân tệ, trả góp theo kỳ hạn.

 

“Tiền kiếm dễ ...” Cô xúc một thìa dưa hấu híp mắt, mở app ngân hàng: “Đợi ba tháng nữa nhận nốt tiền, mua biệt thự luôn, ha ha ha...”

 

[Ký chủ!]

 

Một tiếng gào t.h.ả.m thiết điện t.ử vang lên đột ngột. Lăng Kỳ giật , tay run một cái, quả dưa hấu rơi phịch xuống tấm t.h.ả.m len mịn còn mới tinh.

 

Một bảng hệ thống trong suốt bật chiếm trọn màn hình điện thoại. Con mèo điện t.ử quen thuộc lăn lộn điên cuồng giao diện.

 

[Khẩn cấp! Phó bản sắp sụp !]

 

[Cái gì?] Lăng Kỳ cau mày: [Không năm ngày c.h.ế.t giả xong ?]

 

Hệ thống lập tức mở năm màn hình giám sát:

 

[Thẩm Chu Bạch bóp nát cả chiếc bàn hợp kim trong phòng họp, lạnh lùng gầm lên:

“Tiếp tục tìm! Có lật tung cả dải ngân hà cũng lôi cô !”]

 

[Gia Nạp, sở hữu dị năng Bóng Tối, mất kiểm soát, nuốt chửng cả nhà giam quân sự. Đôi mắt đỏ rực, chằm chằm camera:

“Tìm , bằng , các ngươi sẽ vĩnh viễn chìm trong bóng tối.”]

 

[Tinh Huyên nở nụ tươi, đẩy con robot bản hình dáng Lăng Kỳ 15 buồng phân giải. Chiếc đuôi cá khổng lồ vỗ dung dịch nuôi dưỡng:

“Lần màu mắt vẫn đúng...”]

 

[Ngân Phi chín chiếc đuôi hồ ly dựng thẳng, lông dựng ngược. Trên bàn cược chất đầy giấy chứng nhận quyền sở hữu mười hành tinh:

cược cô c.h.ế.t! Ai dám theo ?”]

 

[Túy, con ngươi rắn dựng thành một vệt mảnh, phía lơ lửng hình ảnh giải phẫu 3D của Lăng Kỳ:

“Ai cung cấp manh mối chính xác, thể tùy chọn một hành tinh tài nguyên tên .”]

 

[Khoan !] Lăng Kỳ trố mắt: [ rõ ràng diễn hảo mà! Cả xác cũng để cho họ cơ mà!]

 

Hệ thống co rụt cổ, giọng yếu ớt: [Chuyện là cái váy cô mặc lúc ngã xuống vực là hàng giới hạn Ngân Phi tặng. Tụy dùng AI hắc mạng phân tích sợi vải...]

 

[Rồi nữa?]

 

[Kết quả cho thấy sợi vải khớp với xác.]

 

Lăng Kỳ: [...]

 

[Còn nữa!] Hệ thống hấp tấp chen lời: [Tinh Huyên phát hiện thành phần sơn móng xác khác hẳn loại cô thường dùng.]

 

Lăng Kỳ cúi đầu bộ móng mới .

 

[Quan trọng nhất!] Hệ thống ròng: [Năm đại lão phát hiện các món kỷ vật mà họ giữ, ghép một bộ DNA chỉnh.]

 

[Kỷ vật? Kỷ vật gì cơ?]

 

[Thẩm Chu Bạch giữ một lọn tóc của cô, Gia Nạp giữ đôi bông tai, Tinh Huyên giữ bàn chải đ.á.n.h răng, Ngân Huy giấu thỏi son, còn Túy...] Hệ thống ngập ngừng: [Anh trộm đôi đũa cô từng dùng.]

 

Lăng Kỳ nổi da gà: [Trong phó bản , nam chính ai cũng biến thái hả?]

 

[Hiện tại tình hình vô cùng khẩn cấp!]

 

Khung cảnh báo đỏ rực bật mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-be-con-biet-doc-tam-tra-nu-bi-thu-phu-nam-thop/chuong-1-pho-ban-ban-pro-max.html.]

[Do các nam chính đồng loạt bạo loạn, thế giới phó bản sắp sụp đổ! Theo điều 73 của hợp đồng, nếu thi hành vận hành sai dẫn đến phó bản bất thường, bên A quyền thu hồi bộ thù lao!]

 

Lăng Kỳ bật dậy: [Cái gì? Tiền của ?]

 

Điện thoại cô bỗng tắt ngúm, app ngân hàng tự động mở , dư tài khoản đang giảm vèo vèo đến mức mắt thường cũng thấy.

 

[Khoan! Khoan ! Đừng trừ tiền mà!] Cô vội túm lấy cái đuôi mèo ảo của hệ thống, la oang oang: [ ! ngay! Lập tức luôn cho mấy !]

 

Mười phút , cô c.h.ử.i thề buồng xuyên : [Nói , trả thêm tiền đấy nhé! Đây là phó bản Pro Max còn gì!]

 

[Không thành vấn đề!] Hệ thống gật gù nịnh nọt: [Chỉ một vấn đề nhỏ. Thân thể công lược của cô ... Ờm... Phân mảnh cất giữ , nên chỉ thể dùng chân của cô để xuyên thôi.]

 

Lăng Kỳ: [...]

 

Khoảnh khắc buồng xuyên khởi động, bộ gian rung lắc dữ dội.

 

[Cảnh báo! Phát hiện nồng độ oán niệm siêu cao!]

 

Âm thanh hệ thống méo mó, đứt quãng vang lên trong đầu cô: [Bộ phận ký ức... Bị... Tổn hại...]

 

Ầm!

 

Lăng Kỳ mặt cắm thẳng xuống một bãi cỏ mềm mịn. Cô choáng váng bò dậy, chợt bắt gặp một đôi mắt xanh biếc tròn xoe .

 

Trên đầu thằng bé mọc hai chiếc sừng rồng bạc nhỏ xíu, lưng vẫy qua vẫy một cái đuôi, hiếu kỳ nghiêng đầu cô.

 

“Cô là ai ?” Thằng bé hỏi bằng giọng non nớt, cái đuôi quấn lấy một chiếc lá, lắc qua lắc .

 

Lăng Kỳ vô thức đưa tay sờ mặt, may quá, rơi biến dạng.

 

...” Cô định trả lời thì đột ngột khựng .

 

Khoan , tại ở đây?

 

[Ký chủ!]

 

Giọng hệ thống yếu ớt vang lên trong đầu cô.

 

[Quá trình xuyên gặp sự cố... Bây giờ cô đang ở phó bản “Sau khi trêu chọc mấy đại lão liên tinh, bỏ trốn”, thời gian hiện tại là ba tháng ...]

 

[Ba tháng ?] Lăng Kỳ tròn mắt: [Không mới đồng ý với là sẽ ?]

 

[Thật xin ký chủ, tốc độ dòng thời gian lệch... Hơn nữa, do năng lượng ảnh hưởng, trí nhớ của cô thể tổn hại.]

 

Hệ thống lí nhí: [Tóm , bây giờ cô công lược năm nam chính, ngăn chặn thế giới phó bản sụp đổ, nếu một tỷ tiền thù lao sẽ thu hồi hết.]

 

[Khoan , mất trí nhớ thì công lược kiểu gì?]

 

[Tự cầu phúc nhé!]

 

Nói xong, hệ thống im bặt. Mặc cho Lăng Kỳ gào rú trong đầu, chẳng tiếng đáp .

 

“Này!” Thằng bé dùng ch.óp đuôi chọc tay cô: “Cô còn trả lời cháu đấy!”

 

Lăng Kỳ hồn, cái bé rồng con đáng yêu , bản năng nghề nghiệp khiến cô nở nụ dịu dàng: “ tên là Lăng Kỳ, còn cháu tên gì?”

 

“Nạp Tây!” Cậu bé kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c, đôi sừng rồng ánh nắng tỏa ánh bạc lấp lánh: “Cháu là tộc Ảnh Long đó!”

 

Ảnh Long? Lăng Kỳ khẽ lẩm bẩm trong lòng, quen quen thì

 

“Cặp sừng rồng của cháu ghê.” Cô đưa tay chạm, nhưng ngại bất lịch sự nên đổi thành xoa đầu bé.

 

Nạp Tây lập tức mở to mắt: “Cô thế mà chạm sừng rồng của cháu!”

 

Lăng Kỳ: “?”

 

Ủa, rõ ràng cô gì, ?

 

“Cha thú sừng rồng thể tùy tiện cho khác chạm .” Nạp Tây nghiêng đầu, ngây thơ giải thích: “ nếu là cô thì...”

 

Cậu do dự một lúc, cúi đầu, lặng lẽ đưa sừng rồng gần tay cô: “Có thể chạm nhẹ một chút thôi.”

 

Ngay cả Nạp Tây cũng hiểu tại , từ tận đáy lòng trỗi dậy một cảm giác thiết tự nhiên với Lăng Kỳ. Cảm giác thật kỳ lạ...

 

 

Loading...