Năm 90 giải tỏa đền bù, tôi có cả tòa nhà - 10.

Cập nhật lúc: 2026-04-01 21:15:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Lãng hôn lên má cô, ôm kể chuyện hôm nay: “Cô tò mò chuyện ở xưởng dệt ?”

Giang Xán tất nhiên là tò mò, ai mà chẳng thích hóng chuyện chứ. “Anh thích kể thì kể, kể thì sớm muộn gì cũng ngóng thôi.”

Thẩm Lãng bắt đầu kể: “Gần đây xưởng dệt ăn thua lỗ, hôm nay Giám đốc tuyên bố phá sản. Công nhân mất việc chịu nổi nên bao vây lãnh đạo xưởng trong lúc hỗn loạn. Lúc đó cả Phó Bí thư Huyện ủy ở đấy, mấy tay công nhân tay độc, cầm cả gạch ném đầu lãnh đạo. Đánh Giám đốc với Phó Giám đốc thì cũng đáng đời thôi, nếu tại họ ăn bậy bạ thì xưởng phá sản, cũng mất việc. vị lãnh đạo ở huyện phái xuống thì oan uổng. Lúc đến kịp cứu và giải tán đám đông, đó còn lên Cục Công an lấy lời khai.”

Nói xong, bắt đầu hôn lên mặt Giang Xán: “Vợ ơi, ngày lành của sắp tới .” Anh cứu mạng Phó Bí thư Huyện ủy. Nếu mấy viên gạch đó mà rơi trúng đầu vị Phó Bí thư thì đúng là nguy hiểm đến tính mạng.

Giang Xán cũng thấy mừng cho . Hai là vợ chồng, Thẩm Lãng thì cô cũng nhờ, nhờ mối quan hệ mà cô thể tìm trường để học .

Tâm trạng Thẩm Lãng đang , thêm việc vợ để dành cơm cho nên cảm thấy quan tâm. Anh nỡ rời tay khỏi làn da mịn màng như ngọc của Giang Xán. Thân hình quả thực quyến rũ, thì mảnh mai nhưng chỗ nào cần thịt là thịt, sờ chán, hôn đủ mà cũng chẳng thấy mệt. là “c.h.ế.t hoa mẫu đơn, quỷ cũng phong lưu”.

Anh bày đủ trò khiến Giang Xán chịu nổi, giọng cô khản đặc, xin mau kết thúc để ngày mai còn dậy sớm bán hàng. Thẩm Lãng hôn cô vỗ về: “Nốt cuối thôi.”

Sáng hôm , Giang Xán tỉnh dậy sớm. Trong lòng cô luôn canh cánh chuyện bán bữa sáng nên đúng giờ là bật dậy. Nhìn đồng hồ mới bốn rưỡi sáng, tính tối qua cô cũng chẳng ngủ bao lâu!

Nghĩ đến chuyện đêm qua, má cô đỏ bừng lên tận mang tai, cả như một con tôm luộc. Dù mệt và buồn ngủ nhưng cô vẫn cố bò dậy, việc kiếm tiền là quan trọng nhất. Cô hít sâu một , bật đèn lên đạp Thẩm Lãng một cái. Tối qua cho cô ngủ thì sáng nay cũng đừng hòng ngủ yên. Thật công bằng.

Dưới ánh đèn, khuôn mặt đỏ hồng ướt át của cô lộ rõ mồn một. Thẩm Lãng đá tỉnh nhưng hề giận, gối đầu lên tay, lười biếng cô trêu chọc: “Mặt đỏ thế , đang nghĩ đến chuyện đó ? Muốn thêm hiệp nữa cũng nhé.”

Giang Xán gắt gỏng: “Dậy gói bánh bao mau!”

Hai cùng gói 70 cái bánh bao hẹ trứng và 38 cái bánh bao thịt tươi, trứng cũng hâm nóng . Thẩm Lãng chẳng nấu nướng, gói bánh cũng xong mà thái rau cũng tệ, chỉ thể giúp việc nặng là nhào bột, đúng là đồ vô dụng.

Khi bánh lò, đ.á.n.h chén liền tù tì hai cái bánh thịt và hai cái bánh chay. Ăn xong, còn “ghi nợ” thêm mười cái bánh thịt và mười cái bánh chay nữa, bảo là lát nữa mang bệnh viện thăm lãnh đạo xưởng và Phó Bí thư Huyện ủy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-90-giai-toa-den-bu-toi-co-ca-toa-nha/10.html.]

Giang Xán xót của lắm nhưng vẫn tỏ ý cần ghi nợ, coi như cô tài trợ cho ngoại giao.

Hai phân công hành động. Giang Xán xếp bánh còn giỏ tre, đạp xe đầu phố. Lúc trời mới tờ mờ sáng, đầu phố vài hàng bán đồ ăn sáng. Giang Xán lật lớp vải trắng giỏ , bưng bát trứng nóng hổi đặt lên .

Buổi sáng hôm nay còn thuận lợi hơn tối qua. Chẳng mấy chốc một chị đại ăn mặc sành điệu đến mua, chị lấy mười cái bánh thịt và năm quả trứng . “Bánh bao của em ngon lắm, hôm qua chị mua hai cái về cả nhà ăn đủ chia. Hôm nay mua nhiều một chút mang sang cho bố chị nếm thử.”

“Cảm ơn chị ủng hộ, em tặng chị một cái bánh bao hẹ trứng, chị về nếm thử vị bánh chay của em nhé.” Giang Xán tươi xếp bánh cho khách.

Người qua đường thấy chị mua nhiều liền tò mò hỏi: “Ngon đến thế cơ ?”

Người phụ nữ xách túi bánh đáp : “Không ngon thì mua nhiều thế gì?”

Chưa đầy một tiếng đồng hồ, bánh bao thịt và trứng của Giang Xán bán sạch bách. Cô dọn hàng chợ sớm mua thức ăn để chuẩn bán cơm hộp buổi trưa. Cô mua hai con gà trống nặng bốn, năm cân mỗi con với giá hai đồng hai một cân, hết tổng cộng 23 đồng. Lúc chủ hàng thịt gà, cô bảo họ giữ cả tiết, thu gần một bát đầy.

Tiếp đó, cô sang hàng thịt lợn chọn mười cân thịt ba chỉ nạc mỡ, mười cân lòng già, mua thêm cả móng giò, tai lợn, đuôi lợn, thịt thủ và thịt dải. Ông chủ hàng thịt cũng xởi lởi, tặng thêm cho cô bốn khúc xương ống lớn.

Số tiền bán đồ ăn sáng kiếm một trăm đồng cô tiêu sạch đống nguyên liệu .

Khi ngang qua hàng thịt bò, chân cô như líu . Nếu tối nay bán đồ kho thì chắc chắn thể thiếu thịt bò . Tại sạp thịt bò hai phụ nữ tầm 40 tuổi đang chọn hàng. Một trong đó ăn mặc thời thượng, đeo cả khuyên tai và dây chuyền vàng. Giang Xán lướt qua, thầm nghĩ vàng của họ thật .

Hai đó đang ríu rít trò chuyện vẻ mặt đầy vẻ hân hoan. Người phụ nữ sành điệu : “Nhà chị định mua nhà ở ? đang nhắm đến căn hộ chung cư ở khu Tân Thành Hạnh Phúc, định gom thêm ít tiền mua một căn hơn 70 mét vuông, nhà ở đó xây và khang trang lắm.”

Người phụ nữ đáp: “Nhà đủ tiền, nhà bảo là mua một căn nhà sân vườn, hơn một vạn đồng là mua . Sau trong sân trồng thêm ít rau ăn cũng sướng. Vị đại gia bụng thật đấy, bắt chuyển ngay. đang tính khi nào họ bắt dọn thì nhà mới mua nhà mới.” Chị ngưỡng mộ bạn : “Mỹ Vân , đôi khuyên tai với dây chuyền vàng mới mua hả, thế.”

“Hôm qua nhận tiền là trung tâm thương mại mua ngay đấy. Nếu để dành tiền mua nhà chung cư thì còn định mua thêm cả vòng tay vàng nữa cơ. Cả đời nhịn ăn nhịn mặc, giờ bỗng dưng phát tài thì cũng sắm sửa cho chút đỉnh chứ. Năm nay đúng là gặp vận may, cái căn nhà nát đó bán kịch kim cũng chỉ hai vạn chín, thế mà bán tận bốn vạn! Ai mà ngờ vị đại gia đó để mắt đến khu nhà tập thể của cơ chứ.”

Loading...