Năm 90 giải tỏa đền bù, tôi có cả tòa nhà - 01.
Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:24:19
Lượt xem: 3
Chương 1: Thẩm Lãng đuổi khéo những kẻ phá đám đêm động phòng
Thẩm Lãng đuổi mấy đợt đến náo động phòng. Đợi đến khi cái sân cuối cùng cũng yên tĩnh , mới tìm quanh một vòng, thấy hai kẻ đang lén lút trốn cửa bếp. Anh thẳng chân đá m.ô.n.g mỗi tên một cái mắng: “Cút, cút hết .”
Đêm động phòng của , thể để khác xem .
Sau khi xác nhận trong sân còn ai, mới bước phòng.
Giang Xán đang mặc bộ váy đỏ, đếm tiền mừng. Cô đếm đếm hai , tổng cộng 383 đồng, khớp với con ghi trong sổ quà tặng. Cầm xấp tiền trong tay, cô vẫn kìm mà đếm thêm nữa.
Thẩm Lãng dựa cửa, vợ chăm chú đếm tiền.
Cô gái quả thực xinh . Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, làn da của Giang Xán trắng ngần như phát hào quang, khiến cho căn phòng thấp bé, cũ kỹ cũng trở nên bừng sáng hẳn lên.
Anh tự thấy thật may mắn. Nếu nhờ ngoài ý đó, một kẻ lông bông như cưới vợ xinh nhường .
Giang Xán ngẩng đầu lên, nở nụ rạng rỡ với : “Số tiền , thu cất nhé.”
Cô một giọng , dịu dàng ngọt ngào. Khi cô mỉm chuyện, đối diện chỉ thấy đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Đừng là tiền, dù là mạng sống cũng dâng cho cô.
Thẩm Lãng gật đầu, chốt cửa kéo rèm che. Anh tiến đến cạnh giường xuống, ôm cả lẫn tiền lòng. Anh với tay đặt hộp tiền lên tủ đầu giường, khẽ nâng cằm Giang Xán lên đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng long lanh .
Bất kể là vì lý do ngoài ý gì, cưới về nhà thì cô chính là vợ của .
Đôi má Giang Xán ửng hồng, cô né tránh theo bản năng, đưa tay đẩy : “Để cất tiền , vạn nhất chuột tha mất thì .”
Cô né , trái còn Thẩm Lãng ấn xuống giường.
Thẩm Lãng nhẹ nhàng hôn lên môi cô: “Trong ngoài đều rắc t.h.u.ố.c diệt chuột , gì con chuột nào.”
Giang Xán nghiêng đầu né tránh: “Tắt... tắt đèn .”
Hai mới cưới, cô thực sự quen với những hành động quá mức mật thế .
Thẩm Lãng chịu tắt đèn, Giang Xán thế , tắt đèn thì phí quá. Chỉ kẻ cưới vợ mới tắt đèn ngủ cho khuất mắt thôi. Một tay ôm lấy eo vợ, tay kéo màn xuống.
Anh hôn cô, chỉ một lát , quần áo Giang Xán chẳng còn bao nhiêu. Chiếc cổ thon dài với làn da mịn màng như tuyết trắng mùa đông, từng thấy ai trắng đến thế. Ngực đầy, eo thon, đôi chân dài thẳng. Có vợ như bên cạnh, ai mà nỡ tắt đèn cho .
Giang Xán thấy nhất quyết tắt đèn, mặt cô đỏ bừng lên. Cô cố gắng vượt qua rào cản tâm lý, vươn đôi tay trắng ngần quàng lên cổ Thẩm Lãng, ngửa mặt đón nhận nụ hôn của . Đã gả cho , cô cũng cùng sống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nam-90-giai-toa-den-bu-toi-co-ca-toa-nha/01.html.]
Ánh đèn mờ ảo soi rõ gương mặt Thẩm Lãng. Anh đôi mắt đào hoa đa tình, khi cô đắm đuối như trông thật si tình, khiến dễ lòng say đắm. Không giống như , trời tối đen như mực, lúc đó cô còn trúng t.h.u.ố.c.
Cô đồng ý gả cho , ngoài việc dồn đường cùng, còn bởi vì trông trai và thể bảo vệ cô. Dù vẫn hơn là rơi tay những kẻ lưu manh tính kế , gã góa vợ già nua xí nào đó.
Thẩm Lãng khẽ c.ắ.n vành tai cô: “Nghĩ gì thế? Đang lúc mà cũng thể mất tập trung .”
Anh tự kiểm điểm rằng đủ nỗ lực, thế là càng thêm cuồng nhiệt, khiến Giang Xán chẳng còn tâm trí mà nghĩ ngợi lung tung, trong đầu chỉ còn hình bóng Thẩm Lãng.
Chiếc giường gỗ vang lên những tiếng “kẽo kẹt, kẽo kẹt” ngừng. Giang Xán mím môi phát âm thanh, nhưng Thẩm Lãng dùng đầu ngón tay khẽ cạy môi cô , cô gọi tên . Giọng trong trẻo mà cất lên thì thật khiến rạo rực.
Rất lâu , tiếng giường gỗ rung lắc mới dần im bặt. Thẩm Lãng ôm lấy Giang Xán, hỏi khẽ: “Còn đau ?”
Lần còn vụng về, thô lỗ như nữa, thể là tiến bộ thần tốc. Giang Xán thấy trong chút dễ chịu, cô thở dốc : “Cũng . Chỉ là cái giường rung quá, liệu sập ?”
Thẩm Lãng mới cưới vợ, khí huyết đang hăng, một đủ. Anh đỡ eo Giang Xán để cô ở phía đáp: “Có sập cũng để cô ngã xuống đất , lót ở cho cô.”
Sự chủ động đột ngột khiến Giang Xán hít sâu một .
Đến khi kết thúc, Giang Xán mệt buồn ngủ, mắt nhắm nghiền . cảm giác bết dính khó chịu, cô rửa ráy qua một chút. Cô bảo Thẩm Lãng lấy nước, định bụng ngủ một giấc nhưng nhớ đến tiền . Cô liền lồm cồm dậy, khoác tạm chiếc áo mỏng đem tiền cất hòm của hồi môn, đó khóa thật kỹ bằng ổ khóa lớn.
Làm xong việc, cô mới yên tâm đặt chìa khóa xuống gối xuống.
Khóe môi Thẩm Lãng giật giật: “ thấy cô vẫn còn khỏe lắm, là chúng thêm hiệp nữa nhé.”
Giang Xán trả lời, coi như thấy gì.
Thẩm Lãng vén màn lấy nước. Trong phòng sẵn phích nước nóng và chậu, nhưng nước nóng quá nên sân pha thêm ít nước lạnh. Đến khi bê nước thì Giang Xán ngủ say như c.h.ế.t.
Anh nhướn mày, mỉm kéo vợ lòng, cầm khăn ướt lau cho cô. Ừ thì, đúng nghĩa là chỉ lau thôi.
Giang Xán đang ngủ nhưng là gì, phiền đến bực , cô túm lấy cánh tay c.ắ.n một cái: “Anh phiền quá mất.”
Giọng cô ngọt xớt, ngay cả lúc giận dữ cũng như đang nũng nịu.
Đặt cô xuống xong, Thẩm Lãng ngoài dội nước lạnh tắm cho tỉnh , tắm suy nghĩ về chuyện của Giang Xán.
Giang Xán vốn là học sinh cấp ba, là học bá của trường chuyên trong huyện. Gia cảnh cô nên kỳ nghỉ hè, nghỉ đông nào cũng thêm. Hồi cấp hai cô phục vụ quán cơm, lên cấp ba thì bắt đầu dạy kèm. Nghe cô nhiều học sinh, và học sinh nào cũng tiến bộ vượt bậc. Tiếc là cô thi đỗ đại học, đó xảy chuyện .
Đêm đó nếu tình cờ gặp , e là cô mấy kẻ khốn nạn nhục đến c.h.ế.t . gặp thì cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, chẳng mà giờ cô gả cho đó .
Anh cũng chẳng hạng lành gì. Nếu vì thấy sắc nảy lòng tham, thêm tác dụng của t.h.u.ố.c thì cưỡng đoạt cô.