Giang Từ thấy một âm thanh trong trẻo và thanh khiết vang lên bên tai, tựa như tiếng băng tan lúc xuân về. Ngay đó, căn nhà gỗ vốn đang tĩnh lặng như tờ bỗng chốc lấp đầy bởi vô tạp âm hỗn loạn.
Tiếng gió gào rít qua khe cửa, tiếng mưa rơi xối xả xuống mái nhà, thi thoảng xen lẫn những tiếng gầm gừ đứt quãng như tiếng rên rỉ của một kẻ đang chịu đựng nỗi đau tột cùng.
Giang Từ hít một thật sâu để lấy bình tĩnh, lấy hết can đảm ló đầu khỏi bệ cửa sổ.
Đập mắt cô là một khung cảnh hoang tàn, đổ nát đến nghẹt thở. Cả thành phố mười năm virus giày xéo trở nên mục ruỗng, lớp bụi thời gian bào mòn tất cả vẻ sầm uất, hoa lệ của ngày xưa. Bầu trời hôm nay vần vũ mây đen, khiến cả gian chìm trong một màu xám xịt, u uất.
Sari
Khi cô dời tầm mắt xuống phía , một con xác sống đang lững thững bước bất ngờ lọt tầm . Sự xuất hiện đột ngột của nó khiến cô kịp trở tay.
Giang Từ nhận thị lực của bao giờ nhạy bén đến thế. Nhạy bén đến mức cô thể rõ mồn một những con giòi bọ đang lúc nhúc bò khuôn mặt thối rữa của sinh vật .
"Sau khi ký chủ và Hệ thống thực hiện liên kết, thể chất của cô cũng sẽ nâng cao tương ứng." Tiếng của Hệ thống vang lên trong đầu, lúc Giang Từ mới giật nhận vô thức thốt lời thắc mắc.
Con quái vật ngoài khiến cô thấy tởm lợm về mặt sinh lý, khủng hoảng về mặt tâm lý. Giang Từ vội vã mặt , mất một lúc lâu tim cô mới thôi đập loạn nhịp. Quả nhiên, phim ảnh và thực tế là hai thái cực khác biệt.
Trên màn ảnh, dù đó cũng chỉ là kỹ xảo và hóa trang, còn thứ đang hiện diện mặt cô là một khối xác thịt mục nát đang thực sự chuyển động. Cứ mỗi bước chân nó nhấc lên, những mảng da thịt khô khốc cùng lũ giòi bọ theo làn nước mưa rơi lả tả xuống mặt đường đất bẩn thỉu.
Thời tiết âm u khiến ánh sáng trong phòng cũng tối sầm theo. Sau khi trấn tĩnh cảm xúc, Giang Từ tới bật công tắc điện. Căn phòng lập tức bừng sáng. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa, phần nào xua cái cảm giác ớn lạnh .
Để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của , Giang Từ bắt đầu quanh phòng để khảo sát. Lúc nãy lo sợ nên cô kỹ, giờ mới thấy căn nhà quả thực quá cũ nát. Một góc tường còn giăng đầy mạng nhện xám xịt.
Trong phòng chỉ vỏn vẹn hai bộ bàn ghế gỗ, trông ọp ẹp như thể chỉ cần mạnh một chút là sẽ vỡ vụn ngay lập tức. Mặt bàn còn phủ một lớp gì đó bóng nhẫy, sờ thấy nhớp nháp như dầu mỡ lâu ngày lau chùi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-thuc-quan-lau-sinh-ton-thoi-tan-the/chuong-5.html.]
Phía góc phòng là một quầy bar nhỏ nối liền với gian bếp mở, ở giữa đặt một chiếc tủ đông để trữ nguyên liệu. Sau bếp là phòng vệ sinh chật hẹp. Căn phòng nhỏ ngay sát vách bếp mà lúc đầu Giang Từ ngỡ là kho chứa đồ hóa chính là phòng ngủ của cô.
Sát tường phòng chính một chiếc bàn dài đặt sẵn nồi cơm điện. Bên cạnh là quầy gia vị khiêm tốn, nhưng kệ chỉ duy nhất một bát sứ dán nhãn "Nước tương".
Gần như chỉ cần yên một chỗ là thể quan sát hết ngóc ngách, vài bước chân hết cả căn nhà. Sự đơn sơ quả thực khiến nên gì cho .
Có lẽ cảm nhận sự im lặng đầy ngao ngán của Giang Từ, Hệ thống bèn lên tiếng an ủi: "Cô cứ từ từ nâng cấp, tiệm lẩu chắc chắn sẽ khang trang và lộng lẫy hơn."
Giang Từ gật đầu lấy lệ: "Vậy giờ gì đầu tiên?"
"Sau khi đặt tên xong, cửa hàng chính thức hoạt động. Thời gian mở cửa mỗi ngày sẽ do cô quyền quyết định. Hiện tại, thực đơn tạm thời chỉ : nước dùng trong, khoai tây lát, cơm trắng và nước tương. Sau khi thăng cấp, cô thể mở khóa thêm nhiều loại nước dùng và nguyên liệu cao cấp khác. Giá cho một nồi nước dùng trong là một tinh thạch cấp 3, các món chay đồng giá năm tinh thạch cấp 1."
Hệ thống tiếp tục: "Cứ một tinh thạch cấp 1 cô thu sẽ đổi lấy 10 điểm tích lũy chỗ , cấp 2 là 100 điểm, cứ thế nhân lên. Chúng sẽ quy đổi thu nhập của cô sang tiền mặt theo tỷ lệ 1 điểm tích lũy bằng 1 đồng tiền ở thế giới của cô. Chỉ cần cô yêu cầu, tiền sẽ chuyển tài khoản ngay lập tức, đảm bảo mức sống sung túc cho cô ở thế giới cũ."
Nghe đến đoạn , mắt Giang Từ bỗng sáng rực lên. Cô ngờ " việc" ở thế giới mạt thế mà vẫn nhận lương hậu hĩnh như . Trước đó cô còn lo lắng tiền tiết kiệm sẽ sớm cạn sạch nếu vắng mặt quá lâu. Giờ thì , lòng nhiệt huyết với công việc trong cô bỗng chốc tăng vọt.
Tuy nhiên, cái thực đơn nghèo nàn chỉ nước lã, khoai tây và cơm trắng, cô khỏi thấy ái ngại. Với tư cách là chủ tiệm, Giang Từ cảm thấy trọng trách lôi kéo khách hàng quả thực quá nặng nề.
"Nhiệm vụ chính tuyến đầu tiên dành cho ký chủ: Tiếp đãi năm vị khách, phần thưởng mở khóa là nước khoáng đóng chai." Hệ thống dứt khoát giao việc ngay khi giải thích xong quy tắc.
Giang Từ đầu cửa sổ, nơi chỉ duy nhất một con xác sống đang lờ đờ qua , tuyệt nhiên thấy bóng dáng một con nào.
"5 ? Xác sống tính là khách ?"
"Không , khách hàng của tiệm bắt buộc là con ." Hệ thống lạnh lùng trả lời.