Mỹ Thiếp Cá Mặn Dễ Mang Thai, Tướng Quân Thô Hán Sủng Ái Mỗi Ngày - Chương 322: Khẩu vị rất nặng
Cập nhật lúc: 2026-01-15 18:05:28
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viện của Nhị đương gia và Đại đương gia ở hai hướng Nam Bắc trái ngược , một cái ở đầu sơn trại, một cái ở đầu , tạo thành thế ỷ dốc.
Khi nhóm Ôn Uyển chạy tới viện , đụng ngay một đám .
Nhị đương gia đang giơ đao, dẫn theo thủ hạ khiêng rương hòm từ trong phòng , dáng vẻ là bỏ trốn.
“Ui chao, Nhị đương gia cứu Đại đương gia ? Viện của Đại đương gia cháy , Nhị đương gia cứu hỏa, ngược thu dọn vàng bạc xa ?”
Chuyện châm chọc mỉa mai, Ôn Uyển là trong nghề.
Vài câu chọc thủng tấm màn che đậy của Nhị đương gia.
Da mặt Nhị đương gia chẳng hề đỏ lên chút nào: “Mụ già c.h.ế.t tiệt , chuyện của ông đây, liên quan ch.ó gì đến ngươi!”
Nói xong, Nhị đương gia hiệu cho xung quanh, đám sơn phỉ liền xông lên.
Ôn Uyển kinh hãi, xoay vắt chân lên cổ chạy.
“Ân Ân, bọn họ đông , chúng chạy thôi!”
Tuy rằng nàng lấy chứng cứ, nhưng nàng định ném cái mạng nhỏ của đó, cho nên thấy tình thế , lập tức bỏ chạy.
Ôn Uyển chạy vài bước, cảm giác phía ai đuổi theo, liền đầu .
Vừa , lập tức hít ngược một khí lạnh.
Ôn Ân giống như một sát thần, giơ trường kiếm g.i.ế.c trong đám sơn phỉ.
“Ân Ân! Đừng xúc động a!”
Ôn Uyển cuống cuồng, nhưng đầu óc nàng , thủ thật sự , loại thời điểm dựa thực lực tuyệt đối để c.h.é.m g.i.ế.c , giúp gì.
Mục đích của Ôn Ân rõ ràng, màng đến đám sơn phỉ xung quanh, trực tiếp lao về phía Nhị đương gia.
Hai gã thị vệ canh giữ bên cạnh , phối hợp với xung phong liều c.h.ế.t.
Có lẽ tình huống đầu tiên, cho nên bọn họ phối hợp ăn ý, cũng màng đến an nguy của bản , chỉ che chở Ôn Ân tiến về phía .
Máu tươi b.ắ.n tung tóe, vẽ nên những đường cong hoa lệ giữa trung.
Có m.á.u của sơn phỉ, cũng m.á.u của hai gã thị vệ, cũng …… m.á.u của Ân Ân.
Trong nháy mắt đó, Ôn Uyển một nữa đổi mới nhận thức về Ôn Ân.
Hóa , đàn ông khi dốc sức c.h.é.m g.i.ế.c chiến trường, bất chấp tất cả lội ngược dòng, chính là hình ảnh như .
Điên cuồng!
Nhiệt huyết!
Tiêu sát!
Hốc mắt Ôn Uyển kìm đỏ lên, nghẹn ngào, chỉ liên tục lẩm bẩm: “Ân Ân…… Ân Ân……”
Tục ngữ đúng, kẻ hèn nhát sợ kẻ ngang ngược, kẻ ngang ngược sợ kẻ sống.
Nhị đương gia trơ mắt Ôn Ân như kẻ sống, cả đẫm m.á.u lao tới mặt .
“Kẻ, kẻ điên!”
Yết hầu Nhị đương gia chuyển động, trong lúc chuyện, trường kiếm của Ôn Ân đặt ngay giữa trán , chỉ cần tiến thêm một tấc nữa là thể xuyên thủng đầu lâu .
Thần sắc mặt Ôn Ân nhạt, lạnh lùng : “Bảo bọn chúng bỏ v.ũ k.h.í xuống.”
Bắt giặc bắt vua, Nhị đương gia khống chế, những tên sơn phỉ khác liền dừng động tác lui xung quanh.
Nhị đương gia tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, hận thù lệnh cho xung quanh: “Không thấy ? Bỏ v.ũ k.h.í xuống!”
Đám sơn phỉ liền ngượng ngùng bỏ mũi đao trong tay xuống.
Nhị đương gia nghiến răng hỏi: “Các ngươi rốt cuộc là ai, gì?”
Ôn Ân để ý đến , mà về phía Ôn Uyển.
“Tỷ tỷ, bắt . Tiếp theo, theo tỷ.”
Đám sơn phỉ xung quanh lời , từng về phía Ôn Uyển, ánh mắt đều quỷ dị.
Sự sủng nịch trong mắt Ôn Ân quá rõ ràng, phàm là mắt mù đều thể .
Không , chuyện rốt cuộc là thế nào?
Sát thần g.i.ế.c chớp mắt, lúc chỉ vẻ mặt lấy lòng gọi một bà lão là “Tỷ tỷ”, còn bày vẻ mặt dịu dàng khi tình nhân?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-thiep-ca-man-de-mang-thai-tuong-quan-tho-han-sung-ai-moi-ngay/chuong-322-khau-vi-rat-nang.html.]
Thời buổi , khẩu vị của đều độc đáo như ?
Nhị đương gia của bọn họ đoạn tụ, thích tiểu lang quân xinh thì thôi , tên sát thần còn tàn nhẫn hơn, thế mà thích bà già hơn nửa đời ?
Nhận thức của đám sơn phỉ đả kích, Ôn Ân liền càng thêm sinh lòng sợ hãi.
Lăn lộn giang hồ, sợ nhất là loại tàn nhẫn .
Ôn Ân vẻ mặt thản nhiên, ngược là Ôn Uyển thấy ánh mắt của , khóe miệng giật giật, thể khống chế cảm thấy hổ.
Nàng hắng giọng, trầm giọng : “Nhị đương gia, ngươi cũng thấy đấy, của là kẻ tâm ngoan thủ lạt, khuyên ngươi, hỏi cái gì, ngươi cứ thành thật trả lời cái đó, nếu đầu và cổ chia lìa, cũng chỉ là chuyện tay nâng đao hạ mà thôi.”
Ánh mắt Nhị đương gia tối sầm : “Ngươi hỏi cái gì?”
Ôn Uyển: “Là ai cung cấp chiến mã và v.ũ k.h.í cho Bạch Hổ Trại?”
Vừa câu hỏi , sắc mặt Nhị đương gia đại biến.
Ôn Uyển lạnh: “Nhị đương gia hòa thượng Phất Vân Tự mưu hại Đại đương gia, liền trở về thu dọn vàng bạc chuẩn bỏ trốn, đây rõ ràng là ai sẽ tay với Bạch Hổ Trại. Sao nào, đều chuẩn g.i.ế.c diệt khẩu các ngươi , các ngươi còn che giấu phận ?”
Nhị đương gia xong, thần sắc đổi, trầm giọng : “Không che giấu, là căn bản đó là ai. Đều là đại ca phụ trách liên lạc, chỉ đó là nhân vật lớn ở Đế Kinh……”
Lời một nửa, Nhị đương gia đột nhiên tay, trở tay tấn công về phía Ôn Ân.
Lúc khi c.h.é.m g.i.ế.c, cánh tay Ôn Ân thương, lúc cầm kiếm, tay khẽ run lên một cái.
Tên Nhị đương gia Bạch Hổ Trại cũng là kẻ tinh ranh như khỉ, nắm lấy cơ hội , liền liều lĩnh chuyển thủ thành công.
“Cẩn thận!”
Ôn Uyển sợ tới mức kinh hô, theo bản năng liền nhào về phía .
Phản ứng của Ôn Ân nhanh, khó khăn lắm mới tránh chỗ yếu hại, nhưng lưỡi d.a.o sắc bén vẫn đ.â.m bụng .
Ôn Uyển thấy một màn , còn chịu nổi, d.a.o găm tay dùng hết sức bình sinh đ.â.m về phía Nhị đương gia.
Nhị đương gia bất đắc dĩ, chỉ thể buông lưỡi d.a.o , lăn một vòng tránh né đòn tấn công của Ôn Uyển.
Bên ngoài viện, tiếng hỗn loạn nổi lên bốn phía, cũng từ chui một đám áo đen, gặp trong sơn trại là vung đao c.h.é.m.
Nhị đương gia thấy thế, rống to một tiếng: “Khiêng đồ, chúng xông ngoài!”
Đám sơn phỉ một lòng chạy trốn, cũng chẳng màng đến nhóm Ôn Uyển nữa.
Cả sơn trại một mảnh binh hoang mã loạn, thế lực hỗn tạp.
Ôn Uyển đỡ lấy Ôn Ân, nước mắt từng giọt từng giọt trào như suối.
“Ân Ân……”
Sắc mặt Ôn Ân trắng bệch, ôm lấy vết thương ở bụng, ánh mắt sắc bén quét qua những tên áo đen đang dần ép tới gần.
“Những tên áo đen gặp là g.i.ế.c, dường như là để sống, hẳn là do nhân vật lớn ở Đế Kinh phái tới.”
Hắn chống dậy: “Tỷ tỷ, chúng cũng mau thôi.”
Ôn Uyển liên tục gật đầu, vội vàng cùng hai gã thị vệ đỡ ngoài.
Thân thủ của đám áo đen lợi hại hơn sơn phỉ nhiều, chỉ trong chốc lát, sơn phỉ ngã xuống một mảng.
Trong sơn trại, nơi nơi đều là tiếng la hét kinh hoàng.
Sắc trời dần tối, bầu trời phía viện xa xa, ánh lửa càng lúc càng lớn.
Ngọn lửa lan từ viện của Đại đương gia , phần lớn sơn trại đều hóa thành biển lửa.
Nhóm Ôn Uyển chạy trốn nửa canh giờ, cuối cùng cũng thấy cửa lớn sơn trại.
Trên mặt nàng vui vẻ: “Ân Ân, kiên trì một chút, chúng sắp ngoài .”
Ôn Ân thấp giọng đáp một tiếng, đầu nhẹ nhàng dựa vai nàng.
Hắn lặng lẽ cọ cọ cổ nàng, khóe miệng nhếch lên một nụ thỏa mãn.
Ôn Uyển cảm giác sự khác thường, đang định cúi đầu , thấy thị vệ bên cạnh giọng run rẩy:
“Những kẻ, những kẻ đó là ai?”
Ôn Uyển theo hướng ngón tay thị vệ chỉ, liền thấy đường núi, đám đông nghìn nghịt từ xa tới gần.
(Bản chương xong)