Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 76

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:18:10
Lượt xem: 8

Anh phòng bị giấu tay ở phía sau, trong mắt tràn đầy cảnh giác, gương mặt không vui khiển trách: “Thẩm Triều Triều, cô là phụ nữ, phải thận trọng, không thể tùy tiện sờ tay đàn ông.”

Nghe Cố Kỳ Việt nói vậy, Thẩm Triều Triều trừng mắt nhìn: “Nhưng mà, anh... là chồng của em, không phải người đàn ông khác!”

“...”

Phục!

Cố Kỳ Việt thật sự phục rồi!

Nhưng không đợi Cố Kỳ Việt tiếp tục phiền não, trong mắt Thẩm Triều Triều hiện lên vẻ ngây thơ và nhiệt tình, nụ cười cũng mang theo vị ngọt, gương mặt hiện vẻ thẹn thùng tiếp tục nói: “Cố Kỳ Việt, em muốn gần gũi với anh, anh...”

*

Sau khi bị Cố Kỳ Việt ném thẳng ra khỏi phòng, Thẩm Triều Triều có chút tiếc nuối thở dài một hơi.

Cô thực sự muốn được gần gũi với chồng mình.

Nhưng Cố Kỳ Việt hình như hơi dễ thẹn thùng nhỉ?

Khi cô nói rằng mình muốn gần gũi, cả khuôn mặt anh trở nên đỏ bừng như một giây sau đỉnh đầu sẽ bốc khói, khiến Thẩm Triều Triều không dám nói tiếp nữa. Nhưng mà, cũng chỉ là vì vừa rồi cô mới dũng cảm hơn được một chút thôi, về sau muốn cô nói thì cô cũng sẽ không nói ra đâu.

Thẩm Triều Triều cảm thấy mình vô cùng kỳ quái.

Đôi khi lá gan cô cực kỳ cực kỳ nhỏ, khủng hoảng bất an quá độ, nhưng đôi khi lại lớn thái quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-76.html.]

Giống như vì tự cứu mình mà chủ động bước ra cửa viện dù đã mười năm không ra ngoài, hay cầm gậy gỗ đánh Vương Kiến Thiết đầu rơi m.á.u chảy, lại như vừa rồi đối xử to gan với Cố Kỳ Việt cao lớn...

Đứng ở trước cửa phòng Cố Kỳ Việt nghiêm túc suy nghĩ một hồi, cuối cùng Thẩm Triều Triều tổng kết đó là bùng nổ vào thời khắc nguy cấp!

Sau đó, đợi Thẩm Triều Triều đeo khăn quàng cổ lên xuống lầu, Vương Thải Hà vẫn luôn ngồi trên sô pha chờ đợi bèn vội vàng đứng dậy, kéo Thẩm Triều Triều đến bên cạnh ngồi xuống, lo lắng hỏi: “Triều Triều à, con xem Tiểu Việt chưa? Nó thế nào? Có làm gì con không!”

Thẩm Triều Triều lập tức lắc đầu, ngoại trừ Vương Thải Hà, trên gương mặt của hai vợ chồng Cố Hằng và Diệp Phương ngồi đối diện cũng mang theo lo lắng.

Nhất là Cố Hằng khơi mào, lúc này ông nghiêm mặt nhìn như là đang giận chó đánh mèo, nhưng thật ra khi cẩn thận quan sát sẽ thấy ngón tay của hắn khẽ run, hiển nhiên trong lòng cũng lo lắng.

“Không cần lo lắng, con vừa mới... Bôi thuốc giúp... Cố Kỳ Việt, trạng thái... vẫn ổn ạ.”

Thẩm Triều Triều nhớ lại trạng thái của Cố Kỳ Việt ban nãy, trông anh vừa tức vừa xấu hổ nhưng cũng không còn nổi giận như trước nữa nên hẳn là có thể yên tâm.

Vừa nghĩ như vậy, cô lại thấy bản thân thật lợi hại.

Vậy mà lại tiêu diệt được cơn tức giận của Cố Kỳ Việt!

DTV

Nghe Thẩm Triều Triều nói không sao, hai người Vương Thải Hà và Diệp Phương mới lập tức thở phào nhẹ nhõm, không ai trong hai người họ hoài nghi Thẩm Triều Triều nói dối, sau đó Diệp Phương chần chừ nói: “Tiểu Việt thật sự rất biết giấu giếm, trạng thái của nó không đúng, con thấy vẫn nên dẫn nó đến bệnh viện cho con xem thử xem sao!”

“Đến bệnh viện có thể xem cái gì đây?” Vương Thải Hà thở dài lắc đầu, bệnh viện có thể trị vết thương nhẹ vết thương lớn, nhưng lại không thể trị được thương tích trong lòng, thậm chí còn khiến tình trạng tệ hơn.

Cho nên bà ấy không đồng ý với đề nghị của Diệp Phương: “Tiểu Việt đã làm rất tốt rồi, ngày thường chúng ta chú ý nhiều một chút là được, Cố Hằng, sau này đừng nhắc đến chuyện đi lính nữa! Cả chuyện đi làm, Tiểu Việt muốn làm thì làm, không muốn thì cứ ở trong nhà, cũng đâu phải là không nuôi nổi nó.”

Thời gian Vương Thải Hà ở nhà nhiều hơn vợ chồng Cố Hằng nên ít nhiều gì cũng đoán được Cố Kỳ Việt có cách kiếm tiền.

Loading...