Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 73

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:18:04
Lượt xem: 7

Cho dù rèm cửa sổ đã bị kéo lại khiến căn phòng tối tăm nhưng vẫn không che được làn da trắng như tuyết của Thẩm Triều Triều.

Đôi mắt cô đen nhánh giống như ngôi sao sáng chói nhất bầu trời đêm.

Lúc này đối diện với nó ở khoảng cách gần dường như có thể bị câu đi hồn phách, khiến Cố Kỳ Việt nhất thời cảm thấy trái tim mình run lên, anh có chút bối rối, cuối cùng phải âm thầm cắn đầu lưỡi lợi dụng cảm giác đau đớn để có thể tỉnh táo lại.

Ký ức tuổi thơ bi thảm dấy lên bởi vì nghe thấy chữ đi lính lúc này lại bị nhan sắc của Thẩm Triều Triều dời đi sự chú ý một cách dễ dàng.

Khiến người ta phải nghi ngờ rằng một gương mặt xinh đẹp như vậy thật sự tồn tại trên đời sao?

Đồng thời cũng khiến Cố Kỳ Việt không khỏi thầm mắng một tiếng trong lòng, sao Thẩm Triều Triều lại xinh đẹp thế này!

Vốn tưởng rằng dáng vẻ của cô sẽ bình thường hoặc là xấu xí, nếu không tại sao ngày nào cô cũng che chắn gương mặt quá đỗi kỹ càng, kết quả không ngờ trên thực tế lại hoàn toàn trái ngược, Thẩm Triều Triều quá mức xinh đẹp!

Cố Kỳ Việt đã lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một người có nhan sắc xuất chúng đến vậy, chẳng trách sao cô lại bị tên Vương gì đó quấn lấy.

Còn cả việc vì sao bà nội và mẹ anh chấp nhận Thẩm Triều Triều gả vào nhà họ Cố, lúc này anh cũng đã tìm được nguyên nhân cụ thể...

Nhìn gương mặt của Thẩm Triều Triều vài lần, rất nhanh đã khiến Cố Kỳ Việt cứng ngắc quay đầu, dời tầm mắt đi.

Vẫn nên ít nhìn thì hơn.

Tuy anh muốn đứng dậy cách xa Thẩm Triều Triều, phòng ngừa mình bị mê hoặc nhưng vẫn cảm thấy làm vậy là mình đã thua hoàn toàn... Vì thế, Cố Kỳ Việt cắn răng, cứng đầu bất động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-73.html.]

Mà khi anh duy trì tư thế hiện tại không thay đổi, trên gương mặt của Thẩm Triều Triều lại hiện lên vẻ khổ sở, cô nghiêng đầu nhìn thoáng qua bình thuốc bị hất xuống, hốc mắt không khỏi ửng hồng.

Nhưng mặc dù có chút tủi thân, cô vẫn không từ bỏ.

DTV

Thẩm Triều Triều do dự một chút, lập tức vươn tay tóm lấy áo sơ mi của Cố Kỳ Việt, nhẹ nhàng kéo một cái, tâm trạng trong lòng vừa căng thẳng vừa áy náy mở miệng: “Cố Kỳ Việt, xin lỗi, là tôi không... tốt... Làm liên lụy đến anh... Nhưng xin lỗi, tôi... không thể... Tôi sợ...”

Mặc dù lời nói của Thẩm Triều Triều có chút lộn xộn nhưng nỗi khổ sở và sợ hãi lại rất chân thật.

Tay cô đang tóm lấy Cố Kỳ Việt cũng run rẩy nhè nhẹ khiến Cố Kỳ Việt vốn đã hạ quyết tâm không nhìn cô nữa lại sửng sốt, theo bản năng quay đầu lại, một lần nữa đối diện với khuôn mặt vô cùng xinh đẹp của Thẩm Triều Triều.

Nhìn khóe mắt và chóp mũi ửng hồng của cô, dáng vẻ tủi thân cực kỳ đáng thương.

Nhưng cũng xinh đẹp hơn nữa.

Giống như đóa hồng sau cơn mưa, điểm xuyết giọt sương trong suốt khiến người ta muốn hái... Nếu như người phụ nữ Thẩm Triều Triều này sinh vào thời trước thì tuyệt đối sẽ là một yêu cơ hại nước!

Nhưng mà, bây giờ lại đến nhà họ Cố...

Không phát hiện Cố Kỳ Việt sững sờ, bàn tay Thẩm Triều Triều không khỏi nắm chặt, theo bản năng kéo áo sơ mi đến khi nó nhăn nhúm, cô ngừng nói chuyện, tiếp tục sắp xếp lại ngôn ngữ, lúc này mới cố lấy dũng khí nhìn thẳng vào mắt Cố Kỳ Việt.

Trong lời cô nói tràn ngập căng thẳng: “Cố Kỳ Việt, anh đừng giận... tôi, được không!”

Thẩm Triều Triều không chỉ xinh đẹp mà giọng cũng ngọt ngào như trộn lẫn với mật ngọt, mang theo âm rung rất nhỏ, hơn nữa khi nói đến vài chữ cuối cùng lại mềm mại cứ như đang làm nũng bên tai.

Ai có thể chịu đựng được đây?

Loading...