Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 72
Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:18:02
Lượt xem: 19
Mà sau khi nhìn thấy Cố Kỳ Việt rời đi, Vương Thải Hà lại quay đầu nhìn sắc mặt đen kịt của Cố Hằng, nghiêm khắc tức giận mắng: “Lúc trước mẹ đã nói với con như thế nào? Cố Hằng, đầu con là đầu heo sao? Ai trong nhà họ Cố cũng có thể đi lính, nhưng Cố Kỳ Việt thì không được!”
“Mẹ, tại sao không được, cứ để Cố Kỳ Việt không có lý tưởng như vậy, riết rồi nó sẽ vô dụng!”
Bị mẹ mình mắng, Cố Hằng mím môi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mở miệng nhưng lại đổi lấy một tiếng hừ lạnh của Vương Thải Hà: “Tại sao không được ư? Vậy thì phải đi hỏi Cố Cảnh Lâm ba con đi, trước ông ta kia đối xử với Tiểu Việt như vậy, lòng còn cứng hơn cả đá, lúc trước con và Diệp Phương không ở quân khu Tây Bắc, cho nên không thể tận mắt nhìn thấy...”
Vương Thải Hà nói tới đây, bà ấy khổ sở nhắm mắt lại, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Khi mẹ phát hiện tình huống của Tiểu Việt không đúng mới cưỡng ép yêu cầu vào thăm quân khu, kết quả lại nhìn thấy nó bị đánh đến nỗi toàn thân toàn là vết thương, có mấy vết thương còn đang chảy mủ, sốt cao không hạ mà vẫn phải huấn luyện, đôi tay rách đến nỗi m.á.u thịt be bét.”
Cố Cảnh Lâm là trụ cột của nhà họ Cố, tính tình nóng nảy lại còn bướng bỉnh, nói một không hai, mà Cố Hằng và Diệp Phương khi đó lại bận rộn công việc nên đã đưa Cố Kỳ Việt bé nhỏ tới quân khu ở tạm, coi như là giảm bớt gánh nặng cho vợ chồng bọn họ.
Kết quả, Cố Kỳ Việt vừa tới đã bị đưa đến quân khu tiến hành huấn luyện theo hình thức đóng kín... Tất cả mọi người đều xem nhẹ anh, đứa nhỏ này cũng rất bướng bỉnh, không chịu nói gì cả, tình trạng này lại cứ kéo dài nhiều năm như vậy.
Năm đó Vương Thải Hà và Cố Cảnh Lâm gần như đã trở mặt, vốn bà ấy muốn nói những chuyện này cho hai vợ chồng Cố Hằng biết nhưng con lừa bướng bỉnh Cố Kỳ Việt này không cho nói, đợi đến khi vết thương lành lặn rồi mới chịu trở về.
Anh tỏ vẻ không sao, bà ấy còn tưởng là anh vẫn ổn, kết quả... đúng là tạo nghiệp chướng!
Hôm nay Vương Thải Hà tức giận nên mới có thể nói ra toàn bộ, khiến Cố Hằng nghe xong rơi vào yên lặng.
DTV
Ông không ngờ ba mình lại đối xử với một đứa bé như thế!
Mà sau khi Diệp Phương từ phòng bếp chạy đến nghe xong, nước mắt lập tức rơi xuống, bà chỉ có một đứa con là Cố Kỳ Việt, khi không thể chăm sóc cả gia đình lẫn công việc, bà chỉ có thể lựa chọn vế sau.
Bà đã cứu rất nhiều bệnh nhân nhưng lại bỏ bê con mình.
Trong lúc ngắn ngủi, phòng khách lâm vào yên tĩnh, Thẩm Triều Triều vẫn luôn yên lặng lắng nghe, cô bất an nắm chặt góc áo, đột nhiên cảm thấy Cố Kỳ Việt còn thảm hơn cô một tí.
Ít nhất cô vẫn có ba mẹ quan tâm bảo vệ, sẽ kiên nhẫn khuyên nhủ và trấn an cô những lúc cô thấp thỏm lo âu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-72.html.]
Mà Cố Kỳ Việt lúc ấy chỉ dựa vào một mình mình chống đỡ.
Lại nghĩ đến cuộc cãi vã vừa rồi, nếu như cô không kết hôn với Cố Kỳ Việt, có lẽ chuyện này sẽ không xảy ra! Thẩm Triều Triều đột nhiên cảm thấy mình vô cùng đê tiện, vì thay đổi tương lai ác mộng của cuộc đời mình mà mặc kệ cảm nhận của Cố Kỳ Việt.
Rõ ràng Cố Kỳ Việt không làm sai gì cả!
Nước mắt bất giác rơi xuống từng giọt, Thẩm Triều Triều nhỏ giọng khịt mũi, cô cảm thấy mình nhất định phải làm chút gì đó, vì vậy cô bước vội lên lầu hai, trở về phòng lấy ba lô ra, tìm được thuốc cầm m.á.u trong chiếc túi bên cạnh.
Cái này là do lúc trước khi cô học nữ công vẫn hay đ.â.m trúng ngón tay, mẹ thấy vậy nên đã mua rất nhiều giống cây thuốc trồng ở trong sân, còn tự tay dạy Thẩm Triều Triều cách tạo ra thuốc bột cầm m.á.u như thế nào.
Bởi vậy, dường như đã hình thành thói quen, năm nào Thẩm Triều triều cũng sẽ chế tạo thuốc bột.
“Cốc cốc.”
Thẩm Triều Triều cầm bình thuốc bột, sau đó gõ cửa phòng đối diện, nhưng hồi lâu cũng không thấy đáp lại, thế là cô do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn thử đưa tay đẩy cửa.
Bất ngờ, cửa không khóa.
Khi Thẩm Triều Triều thấp thỏm bất an đi về phía trước vài bước, bàn tay có cảm giác ẩm ướt của cô vẫn nắm chặt bình thuốc, giọng nói run rẩy: “Cố Kỳ Việt, anh bị... bị thương, cần... phải cầm máu...”
Đẩy cửa ra, đi vào phòng Cố Kỳ Việt, tất cả rèm cửa đều bị kéo lại khiến cho căn phòng trở nên tối tăm.
Không đợi Thẩm Triều Triều kịp nhìn thấy rõ bài trí trong phòng, một giây sau, cổ tay cô đã bị người khác dùng sức kéo một cái, cô còn chưa kịp phản ứng thì đã nằm xuống chiếc giường mềm mại, mà lúc này Cố Kỳ Việt chống hai tay ở hai bên cô, mặt không chút thay đổi cụp mắt nhìn cô chằm chằm.
Anh làm vậy mang đến áp lực rất lớn cho Thẩm Triều Triều, nhưng cánh tay cô vẫn run rẩy giơ bình thuốc trong tay lên, kiên trì nói: “Đây là thuốc, anh...”
Nhưng Cố Kỳ Việt lại trực tiếp hất tay đánh rơi bình thuốc, tròng mắt hung ác như chó sói: “Lo lắng cho tôi? Đừng làm bộ làm tịch nữa, nếu đã muốn kết hôn với tôi đến vậy rồi thì bây giờ còn che đầu che mặt làm cái gì!”
Dứt lời, Cố Kỳ Việt trực tiếp xốc khăn quàng cổ lên, làm lộ ra khuôn mặt mà Thẩm Triều Triều vẫn luôn che giấu.