Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 70

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:17:58
Lượt xem: 15

Mà khi Cố Hằng ăn trong xấu hổ yên lặng, những người khác cũng khen ngợi không hề keo kiệt.

Vương Thải Hà vẫn luôn nấu cơm cùng Thẩm Triều Triều đã sớm nếm qua ở phòng bếp, đương nhiên biết những món ăn này rất ngon, bà ấy cảm thán với Diệp Phương trước mặt Cố Kỳ Việt: “Trước kia mẹ cũng từng nếm qua không ít món ngon nhưng lại không ngờ tất cả đều chẳng ngon bằng thức ăn mà Triều Triều nấu!”

“Đúng vậy, Triêu Triều nấu cơm quả thật rất ngon, hôm nay con cũng ăn thêm một bát nữa.”

Cố Kỳ Việt nghe hai người khen ngợi không dứt miệng, anh yên lặng ăn một miếng cơm, trong lòng rên rỉ đau đớn, làm gì lố lăng như hai người họ nói chứ, chỉ là ăn ngon hơn một chút thôi!

Sau đó, hôm nay Cố Kỳ Việt ăn thêm ba bát cơm...

Thẩm Triều Triều ngồi đối diện Cố Kỳ Việt nhìn thấy tất cả mọi người đều thích món ăn cô làm, khuôn mặt giấu dưới khăn quàng cổ lập tức nở nụ cười, như trở lại quá khứ, mẹ và ba cũng rất thích đồ ăn cô làm.

Kể từ khi còn nhỏ suýt bị bắt cóc khiến cô sợ ra ngoài, không phải Thẩm Triều Triều chỉ ở nhà mà không làm gì cả.

Ngoài việc theo mẹ và ba học tập, cô còn tự học hoặc thử sáng tạo thông qua sách vở, trong đó bao gồm nhưng không giới hạn ở nữ công, nấu nướng, thiết kế quần áo, viết lách, hội họa...

Có đủ thời gian học tập, trong nhà cũng có điều kiện cung cấp tài nguyên, bản thân cô lại rất chuyên chú và nghiêm túc.

Hiệu suất học tập đương nhiên vừa nhanh vừa tốt.

Chẳng qua bởi vì không thể ra ngoài tiếp xúc với người khác nên Thẩm Triều Triều cho rằng ưu điểm của cô không có chỗ phát huy.

Kết quả, không ngờ bây giờ đã có đất dụng võ, nhìn Cố Kỳ Việt không hề chán ghét tài nấu nướng của cô, vậy cô có thể khiến Cố Kỳ Việt thay đổi suy nghĩ thông qua những món ăn này không?

Trong lúc Thẩm Triều Triều cổ vũ bản thân, Cố Kỳ Việt lại ngước mắt lên nhìn cô một cái: “Thẩm Triều Triều, cô đeo khăn quàng cổ thì ăn cơm kiểu gì? Còn không chịu tháo xuống đi.”

Ngày hôm qua lúc nhà họ Cố tổ chức hôn lễ, Cố Kỳ Việt làm chú rể còn đang bị giam giữ ở đồn công an, cho nên hôm nay người trong nhà họ Cố vẫn chưa nhìn thấy mặt của Thẩm Triều Triều chỉ còn lại một mình anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-70.html.]

Muốn nói không tò mò là giả.

Nhưng Cố Kỳ Việt lại không thể tùy tiện nói “Muốn xem mặt” được.

“Tôi... ăn... ở phòng bếp trước đó rồi... Mọi người ăn đi!”

Đón nhận ánh mắt của Cố Kỳ Việt, Thẩm Triều Triều lặng lẽ siết chặt góc áo, hơi cúi đầu, không dám đối diện, ban đầu cô cũng muốn cố lấy dũng khí cùng nhau ăn cơm trên bàn ăn nhà họ Cố, nhưng...

Vương Thải Hà ngồi bên cạnh Thẩm Triều Triều thấy vậy, không chút khách khí nói đỡ thay cô: “Bà bảo Triều Triều ăn ở phòng bếp rồi, nấu cơm vất vả lắm mà còn phải tranh nhau ăn với mọi người, bà đau lòng!”

Nhớ lại khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Thẩm Triều Triều, ngay cả ăn uống cũng là cảnh đẹp ý vui.

DTV

Lần này Vương Thải Hà đã mở rộng tầm mắt, tâm nguyện muốn ngắm nhìn cháu dâu xinh đẹp rốt cuộc cũng được thỏa mãn, hiện tại ngẫm lại là trong lòng sẽ cảm thấy vui vô cùng, nghĩ rằng có lẽ buổi tối còn có thể ngắm thêm lần nữa.

Chẳng qua cứ nấu cơm hoài thì cũng mệt mỏi, buổi tối cứ tùy tiện nấu bừa chút cháo đối phó là được.

Mà Cố Kỳ Việt nghe xong lời này cũng không nói gì, chỉ bĩu môi phản bác: “Cần gì phải tranh...”

Lời còn chưa dứt, tầm mắt của Cố Kỳ Việt đột nhiên quét tới người ba Cố Hằng đang yên lặng gắp thức ăn đang dùng đũa như sấm chớp, cuối cùng anh cũng không nói nên lời.

Được thôi!

Anh câm miệng.

Cố Hằng bị con trai nhìn thấy mình vui sướng ăn nhiều bèn khựng động tác lại một chút, ngay sau đó lại làm bộ như không biết gì cả rồi tiếp tục, ông còn chưa ăn no đâu!

Không thể để thừa thức ăn được.

Loading...