Kết hợp với đôi mắt long lanh như nước mùa thu, giống như yêu tinh từ trong truyện cổ tích bước ra, miệng cô khẽ nhếch lên là có thể khiến người ta mê mẩn.
Chỉ là “yêu tinh” này bây giờ lại vô cùng ngoan ngoãn, cô nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy vạt áo Cố Kỳ Việt, nhanh chóng sửa sai: “Em biết là anh muốn em vui, Cố Kỳ Việt, cảm ơn anh nhé!”
Cảm nhận được vạt áo bị kéo, miệng Cố Kỳ Việt không khỏi nhếch lên, đôi mắt hoa đào sáng lấp lánh, chân đạp xe càng thêm hăng hái.
“Nghe em nói như vậy, hình như anh thật sự đã lo lắng quá nhiều rồi, vậy thì em cứ thử xem sao, ôn tập lại tiếng Anh một lượt trước, sau đó tính tiếp.”
Đúng như Cố Kỳ Việt nói, có lẽ sau khi cô ôn tập lại tiếng Anh, thị trưởng đã tìm được người thích hợp, đến lúc đó cũng không cần cô giúp nữa.
Nếu thật sự là như vậy, Thẩm Triều Triều cũng không cảm thấy thất vọng, ngược lại còn thấy vui cho ông ấy. Chỉ cần có thể giải quyết khó khăn trước mắt là được.
Thẩm Triều Triều vừa hạ quyết tâm, Cố Kỳ Việt lập tức gật đầu tán thành: “Đùn rồi đấy, Thẩm Triều Triều em không phải một mình vất vả tiến về phía trước, bên cạnh còn có anh, con đường sau này chúng ta cùng đi.”
Lời nói của anh chân thành tha thiết, không hề có hoa mỹ sáo rỗng nào lại có thể chạm đến trái tim người nghe, khiến trái tim Thẩm Triều Triều đập nhanh hơn.
Nhịp tim đập nhanh khiến má cô ửng hồng, đôi mắt hạnh lại càng thêm long lanh.
Cùng nhau bước tiếp sao? Thật tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-293.html.]
Cảm xúc dâng trào trong lòng khiến Thẩm Triều Triều cố kìm nén, cuối cùng cô vẫn không nhịn được đưa tay ôm eo Cố Kỳ Việt từ phía sau, áp má vào lưng anh. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
Cố Kỳ Việt bị “tấn công bất ngờ”, cánh tay anh run lên, ghi đông xe lệch đi, may mà anh phản ứng nhanh, kịp thời điều khiển xe tiếp tục di chuyển, Thẩm Triều Triều hoàn toàn không phát hiện xe suýt nữa thì ngã.
Tai Cố Kỳ Việt đỏ ửng, không nói gì nhưng khóe miệng sắp ngoác tới mang tai rồi. Vậy mà Thẩm Triều Triều lại chủ động ôm anh! Niềm vui đến bất ngờ khiến anh vô cùng xúc động.
Sau đó hai người không ai nói gì thêm mà yên lặng tận hưởng bầu không khí ngọt ngào khiến tinh thần thoải mái, cho đến khi dừng lại trước cổng xưởng sắt thép, cảm giác ấy vẫn chưa tan biến.
DTV
Chính vì hành động chủ động vừa rồi của Thẩm Triều Triều, Cố Kỳ Việt cũng mạnh dạn hơn, sau khi khóa xe đạp xong, anh lập tức đưa tay nắm lấy tay Thẩm Triều Triều.
Trong màn đêm, ánh sáng của trăng sao le lói, chỉ còn lại ánh đèn pin mờ ảo, khiến hành động nhỏ của hai người không bị người trực ở phòng bảo vệ phát hiện.
Bảo vệ vẫn nhìn bóng lưng hai người mà không khỏi ghen tị: “Đây là con trai của quản đốc Cố à, nhìn cao to, chắc là chàng trai tốt! Con dâu cũng không tệ, giờ này rồi còn mang đồ ăn đến, thật chu đáo. Đâu giống chúng ta, chỉ có thể ăn bánh bao nguội.”
“Ha ha, có bánh bao ăn là tốt rồi, còn muốn ăn gì nữa, thôi đi, đừng ghen tị nữa, các lãnh đạo xưởng đang bận tối mắt tối mũi, lỡ bị họ biết được thì đừng hòng có kết quả tốt.”
“Haiz, cũng không biết năm nay làm sao nữa, vấn đề cứ liên tiếp xảy ra, xưởng chúng ta đang làm ăn tốt, vậy mà lại phải sắp xếp cho chuyên gia Mỹ đến thị sát, thật là...”
“Thôi thôi, đừng nói nữa, đi, đi tuần tra với tôi mấy vòng.”
Trong lúc bảo vệ đi tuần tra, Cố Kỳ Việt và Thẩm Triều Triều đã đến trước cửa văn phòng quản đốc, lúc này có đèn điện sáng, không thể tiếp tục nắm tay khiến Cố Kỳ Việt cực kỳ khó chịu.