Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 290

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:20:50
Lượt xem: 0

Bởi vì không phải đơn phương bỏ ra, vất vả chờ đợi đối phương đáp lại mà là hai người đều muốn duy trì tình cảm này thật tốt, theo sự tiếp xúc trao đổi ngày càng nhiều, tình cảm cũng dần dần trở nên sâu đậm.

Cũng như Thẩm Triều Triều làm quần áo mới, đồ ăn vặt các thứ cho Cố Kỳ Việt, Cố Kỳ Việt cũng đang cố gắng hết sức đối tốt với cô.

Từ lúc ban đầu vụng về dần dần trở nên thành thạo. Nghĩ đến đây, Thẩm Triều Triều đang cầm hộp nhạc thủy tinh không nhịn được cười đến mức đôi mắt cong cong, xua tan nỗi buồn phiền giấu trong ánh mắt, cảm thấy Cố Kỳ Việt bây giờ so với trước kia thật sự đã thay đổi quá nhiều.

Phải biết rằng lúc cô mới vào nhà họ Cố, Cố Kỳ Việt còn từng dọa cô đấy!

Bên kia, Cố Kỳ Việt ngồi đối diện nhìn thấy Thẩm Triều Triều rất thích món quà này, trong lòng anh cũng rất vui, sau đó miệng cũng không ngừng nói, kể hết chuyện gặp phải ở chỗ anh Cường ra.

Đương nhiên, hình ảnh khoe khoang của anh cần phải tô vẽ thêm một chút, chủ yếu là nhấn mạnh vào lời khen ngợi của những người khác cùng với sự ghen ghét đố kỵ của anh Cường.

Dưới tài ăn nói không tệ của Cố Kỳ Việt, câu chuyện này được anh kể rất hài hước, khiến Thẩm Triều Triều nghe càng thêm buồn cười, hai người cũng vừa trò chuyện vừa bất tri bất giác ngồi sát vào nhau.

Hai người ở chung cực kỳ vui vẻ, rơi vào mắt Diệp Phương và Vương Thải Hà vừa về nhà, mẹ chồng nàng dâu cùng nhìn nhau, đều có thể nhìn ra ý cười trong mắt đối phương.

Không dễ dàng gì!

Hai người này rốt cuộc hơi giống vợ chồng rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-290.html.]

Vì để tránh quấy rầy hai người ở chung, mẹ chồng nàng dâu hai người cũng không quấy rầy họ mà đi vào phòng bếp dọn dẹp chuẩn bị làm cơm tối...

Chỉ là đợi đến khi mấy người ăn xong cơm tối lại qua hơn một tiếng, sắc trời bên ngoài đã tối đen, Cố Hằng vẫn chưa về nhà.

Lúc Diệp Phương lo lắng chuẩn bị ra ngoài tìm, điện thoại rốt cuộc cũng đổ chuông, Cố Hằng nói xưởng sắt thép bên kia còn tồn đọng một số công việc, cần phải tăng ca.

DTV

Đợi đến khi cúp điện thoại, Diệp Phương lập tức thở dài một hơi, làm giám đốc xưởng thật sự là không được nhàn hạ.

May mà bây giờ bà chỉ là một chủ nhiệm trong bệnh viện, nếu lại lên cao hơn một chút, đoán chừng cũng sẽ vất vả giống như đồng chí Cố Hằng, đến lúc đó tóc bạc cũng muốn mọc ra.

Công việc quan trọng nhưng cũng không thể xem nhẹ sức khỏe, lúc Diệp Phương chuẩn bị làm chút đồ ăn khuya đưa qua, lại bị Thẩm Triều Triều và Cố Kỳ Việt ngăn lại, nói là để họ phụ trách là được.

Ngày mai Diệp Phương còn phải đi làm, tốt nhất vẫn nên nghỉ ngơi sớm một chút. Tránh cho tinh thần không đủ mà xảy ra chuyện.

Nghe được con trai con dâu khuyên bảo, Diệp Phương cũng không cố chấp, có Cố Kỳ Việt ở cùng Triều Triều, bà cũng yên tâm, dứt khoát vui vẻ giao chuyện đưa cơm cho người trẻ tuổi.

Sau đó Thẩm Triều Triều nhanh chóng làm một phần đồ ăn khuya dễ tiêu hóa, bỏ vào trong hộp cơm để Cố Kỳ Việt treo nó lên khung xe đạp, lại buộc đèn pin vào đầu xe, sau đó anh giơ tay vỗ vỗ ghế sau, đợi sau khi Thẩm Triều Triều ngồi xong, hai người cứ như vậy rời khỏi nhà, đi đến xưởng sắt thép.

Mà trong màn đêm yên tĩnh, lúc ánh sáng lờ mờ của đèn pin chiếu sáng con đường phía trước, Thẩm Triều Triều tò mò nhìn đường phố ban đêm.

Cố Kỳ Việt đang đạp xe lại đột nhiên mở miệng nói một câu: “Thẩm Triều Triều, em biết phiên dịch tiếng Anh đúng không?”

Loading...