Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 278

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:20:26
Lượt xem: 1

Sau khi Thẩm Triều Triều ký tên, người đưa thư đưa cho cô giấy báo chuyển tiền, đồng thời nói: “Đồng chí Thẩm, đây là giấy báo chuyển tiền, tổng cộng mười lăm đồng sáu hào ba xu, sau đó cô có thể đến ngân hàng để nhận tiền.”

Dặn dò xong, người đưa thư không nán lại, đạp xe đi đưa thư ở nơi khác. Thẩm Triều Triều cầm tờ giấy báo chuyển tiền lần đầu tiên nhìn thấy, trong lòng tò mò, trước đây cô biết đăng bài sẽ không có nhuận bút, cô còn tưởng chỉ gửi giấy viết bản thảo đến thôi, không ngờ lại còn được bồi thường cước phí.

Thực ra đây là một cách lách luật, hỗ trợ người viết một cách khéo léo, rất chu đáo. Mười lăm đồng là một số tiền không nhỏ. Ngoài giấy báo chuyển tiền, còn có một phong thư dày, Thẩm Triều Triều tò mò không biết bên trong chứa gì, Chu Lan ở bên cạnh thì như con khỉ nhỏ nhảy nhót, giục cô mau về nhà mở ra xem.

Cũng vì biết Thẩm Triều Triều không phải người so đo tính toán nên Chu Lan mới hối thúc như vậy.

Còn Cố Kỳ Việt bị lãng quên thì bực bội liếc mắt, nghĩ thầm sao Chu Lan không ở lại nông thôn thêm vài ngày nữa. Cũng chính vì liếc mắt đó mà Cố Kỳ Việt nhìn thấy có người đang đến gần.

Vẻ mặt nghiêm túc của người đó khiến anh nhíu mày, chẳng lẽ bọn họ đã bàn bạc trước rồi sao, sao hôm nay lại cùng đến đây thế này. Trông không giống như có chuyện gì tốt đẹp.

Chưa kịp để Cố Kỳ Việt nhắc nhở Chu Lan, cảnh sát Chu đã nhanh chóng bước đến, rồi bất ngờ nói với Thẩm Triều Triều: “Đồng chí Thẩm Triều Triều, bây giờ cháu có thời gian không, cần đến đồn cảnh sát một chuyến.”

Không ngờ lần này cảnh sát Chu lại đến tìm cô!

Thẩm Triều Triều rất ngạc nhiên, gần đây cô ngoài việc đi chơi với Cố Kỳ Việt thì chỉ ở nhà tưới hoa, nấu nướng, không hề làm điều gì xấu xa đến mức cảnh sát phải đến tìm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-278.html.]

Cố Kỳ Việt thì như con mèo xù lông, chưa đợi Thẩm Triều Triều lên tiếng, anh đã vội hỏi: “ Lão Chu, chú nói gì mà không đầu không đuôi vậy? Thẩm Triều Triều làm gì mà phải đến đồn cảnh sát?”

Tuy nhiên cảnh sát Chu liếc anh một cái, vẻ mặt như muốn nói “Cậu giả vờ cái gì”. Thấy Cố Kỳ Việt khó hiểu, Chu Lan cũng vội vàng lên tiếng: “Ba, có chuyện gì vậy, ba nói thẳng ra đi, Triều Triều là bạn thân của con, ba không được bắt nạt cậu ấy!”

DTV

“...”

Cảnh sát Chu im lặng.

Ông ấy nghĩ bụng mọi người đều bênh vực quá đáng, mà một trong số đó lại là con gái ruột của ông ấy.

Tuy nhiên cảnh sát Chu cũng không vòng vo nữa, nói thẳng vào vấn đề: “Đừng sợ, là thế này, trước đó Cố Kỳ Việt đã đưa Lưu Tư Tư đến đồn cảnh sát, có bằng chứng cho thấy cô ta đã làm những chuyện xấu với cháu, bây giờ đã điều tra rõ ràng, cần cháu đến đồn cảnh sát để hiểu rõ tình hình.”

Lưu Tư Tư?

Thẩm Triều Triều chớp mắt, nhanh chóng nhớ lại người này, là chị gái của Lưu Tư Viễn, người đã cấu kết với bọn buôn người để hãm hại bọn họ, cũng là người đơn phương si mê Cố Kỳ Việt. Không phải cô ta đã chuyển đi nơi khác rồi sao?

Thấy vẻ mặt hoang mang của Thẩm Triều Triều, cuối cùng Cố Kỳ Việt cũng nhớ ra chuyện này, vội vàng giải thích: “Vì chuyện nhà họ Lưu bị lật đổ, Lưu Tư Tư căm hận anh nhưng cô ta không làm gì được anh nên đã chọn ra tay với em, những lời đồn đại về em sau khi em về nhà đều do cô ta bày ra, cả việc xúi giục người khác tấn công em nữa.”

Nói đến đây, anh nhớ lại khoảng thời gian đó ngày nào cũng phải ngủ trên cây, suýt chút nữa thì biến thành khỉ. Nhưng bầu trời đêm đầy sao và làn gió nhẹ cùng với bánh ngọt mà Thẩm Triều Triều mang đến rất ngon…

Loading...