Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 267
Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:11:13
Lượt xem: 4
Đương nhiên chỉ có Thẩm Triều Triều mới thích đọc sách, còn anh thì thấy mấy cuốn sách văn học đó chỉ làm đau đầu. Còn nếu thua cược...
Trước đây khi Cố Kỳ Việt ở nhà anh Cường, anh đã phát hiện ra một cuốn sách quý bị dùng để kê chân bàn... Khụ khụ, tóm lại, khi anh nhắc đến tên cuốn sách này, mắt chú Lữ sáng rực lên.
Sau đó ông ấy cũng không do dự lâu mà nhanh chóng đồng ý cá cược. Chỉ là từ ngày cá cược đến giờ cũng chưa lâu, từ viết bài đến gửi thư, rồi đến khi báo chí duyệt bài cần một khoảng thời gian nhất định, không thể nào nhanh chóng hoàn thành như vậy được.
Trước đây chú Lữ cũng từng gửi bài, chắc cũng biết quy trình, vậy thì bây giờ ông ấy đến đây là vì lý do gì? Mang theo nghi vấn, Cố Kỳ Việt không chặn cửa mà nghiêng người nhường đường cho Lữ Tiểu Quân vào nhà.
Lữ Tiểu Quân tay cầm cốc giữ nhiệt, vẻ mặt không tán đồng, chưa vào nhà đã bắt đầu lải nhải: “Cậu nói cậu xem, bây giờ cũng đã là chồng người ta rồi, sao lại không biết thương vợ chứ! Nếu vợ cậu thích đọc sách, dù cậu với tôi có cá cược thì tôi cũng không phải loại người keo kiệt, cho mượn trước vài cuốn cũng có sao đâu.”
Trong lúc nói chuyện, có vẻ như cảm thấy quá nặng, sau khi ngoảnh đầu thấy Cố Kỳ Việt khóa cổng viện xong, Lữ Tiểu Quân lấy vài cuốn sách dày từ trong túi đeo ra và đưa cho Cố Kỳ Việt.
Cố Kỳ Việt nhìn mấy cuốn sách này thì bỗng dưng dở khóc dở cười, sao chú Lữ này lại không làm theo lẽ thường vậy chứ! Sớm biết mượn sách dễ dàng như vậy, anh cũng chẳng bày trò cá cược làm gì.
DTV
Do ảnh hưởng của suy nghĩ quen thuộc, hồi nhỏ, khi mới quen chú Lữ, Cố Kỳ Việt đã biết ông ấy là người rất mê sách, đừng nói là anh, ngay cả bà Lữ cũng không được động vào những cuốn sách đó. Nói khó nghe một chút thì chú Lữ giống như con ch.ó giữ đồ ăn, không cho ai đụng vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-267.html.]
Sau này theo thời gian, tính cách này không những không giảm mà còn tăng lên, vì vậy chú Lữ mới có được một kho sách riêng, chỉ có ông ấy mới biết những cuốn sách này được cất giữ ở đâu...
Cố Kỳ Việt đoán trong đó có không ít sách bị cấm hiện nay, ngay cả Hồng vệ binh cũng không tìm ra được, có thể thấy được sự bảo vệ nghiêm ngặt và an toàn.
Vì vậy lúc trước khi Cố Kỳ Việt nhắm đến kho sách riêng này có thể nói là rất liều lĩnh. Kết quả bây giờ chú Lữ lại tự mang sách đến, còn không ngừng nói: “Triều Triều đâu rồi? Người trẻ tuổi đừng suốt ngày ru rú trong nhà, ra ngoài đi dạo nhiều hơn, rảnh rỗi thì đến nhà chú chơi, gần đây chú mua nhiều mứt quả mà con gái thích lắm, bà Lữ của cậu cũng nhớ con bé lắm.”
“...”
Mặt Cố Kỳ Việt không cảm xúc, nhìn chằm chằm chú Lữ khiến ông ấy chột dạ, không dám nhìn lại.
Sau đó Lữ Tiểu Quân không để ý đến Cố Kỳ Việt, vội vàng đi vào phòng khách, trong lòng không khỏi thở dài, không ngờ già rồi, miệng lại càng thèm ăn. Vì mấy món ăn ngon mà ông ấy sẵn sàng cho mượn cả sách của mình, đối với ông ấy mà nói, đúng là sống lâu cái gì cũng thấy.
Khí chất của người trí thức gì đó đều phải đặt sang một bên... Nhưng cũng là vì người mượn sách là Thẩm Triều Triều, nếu là Cố Kỳ Việt, dù có thèm c.h.ế.t ông ấy cũng không cho mượn!
Trước đây ông ấy cũng từng muốn dạy dỗ Cố Kỳ Việt, nhưng kết quả là đàn gảy tai trâu, tốn thời gian, công sức lại còn tốn cả tâm tư...
Từ sau lần được ăn cơm Thẩm Triều Triều nấu, Lữ Tiểu Quân thấy món nào cũng nhạt nhẽo. Dù có đi ăn ở những quán ăn ngon, ông ấy cũng luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, cứ như bị mèo cào trong lòng. Ông ấy luôn muốn được nếm lại những món ăn ngon đó một lần nữa nên mới mặt dày đến đây.