Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 248

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:10:25
Lượt xem: 2

Cứ như vậy, dưới sự quản lý của Cố Kỳ Việt, khu phố phía Tây trở nên rất an toàn, hơn nữa dưới nắm đ.ấ.m của anh, những tên trộm cắp từ nơi khác đến đều không có cơ hội ra tay, đều bị người dân tuần tra bắt giữ.

“Dạo này ít nghe thấy nhà ai bị mất trộm nhỉ, xem ra đồn cảnh sát khu phố Tây làm việc rất hiệu quả.”

Hôm nay nhà máy được nghỉ, Cố Hằng hiếm khi được thảnh thơi ngồi đọc báo ở phòng khách, ông còn tranh thủ trò chuyện với Diệp Phương, câu nói đầy cảm thán của ông khiến bà không nhịn được cười.

Thấy Cố Hằng nhìn mình với vẻ khó hiểu, Diệp Phương vội vàng giải thích: “Gần đây không có trộm cắp không phải do đồn cảnh sát đâu, mà là do con trai anh đích thân đi bắt đấy.”

“!!”

Cố Hằng trợn tròn mắt kinh ngạc, vẻ mặt không thể tin nổi, ông không thể ngờ con trai mình lại là người nhiệt tình như vậy, anh không hóng hớt xem náo nhiệt đã là tốt lắm rồi.

Diệp Phương nhún vai, tỏ vẻ đúng là như vậy, nhưng tại sao Cố Kỳ Việt lại làm vậy thì bà không rõ.

Có thể là sau khi tham dự đại hội khen thưởng, anh đã nhận ra được tác dụng của danh tiếng tốt chăng? Nên muốn làm nhiều việc tốt để tiếp tục duy trì danh tiếng tốt! Nhưng nghĩ đến tính cách của Cố Kỳ Việt, Diệp Phương lập tức gạt bỏ khả năng này.

Cố Hằng và Diệp Phương đoán già đoán non mãi mà vẫn không hiểu lý do, cuối cùng đành bỏ cuộc, Cố Hằng không khỏi cảm thán: “Không ngờ lại có ngày được chứng kiến Cố Kỳ Việt chủ động làm việc tốt, thật không dễ dàng, hy vọng sau này nó vẫn có thể tiếp tục...”

“Triều Triều đâu rồi? Trời ơi, sao lại xảy ra chuyện đáng sợ như vậy chứ, sao con bé không nói với chúng ta?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-248.html.]

Chưa để Cố Hằng nói hết câu, Vương Thải Hà đi dạo bên ngoài về, bà ấy vội vàng bước vào nhà, bắt đầu tìm kiếm Thẩm Triều Triều.

DTV

Chỉ là lúc này Thẩm Triều Triều vẫn đang ở trong phòng viết bài, hiển nhiên là Vương Thải Hà không tìm thấy.

Diệp Phương vội vàng kéo bà ấy lại, lo lắng hỏi: “Mẹ, có chuyện gì vậy? Triều Triều sao thế ạ?”

Bị kéo ngồi xuống ghế sofa, Vương Thải Hà thở dài, sau đó cũng không chần chừ nữa, kể lại chuyện Thẩm Triều Triều bị theo dõi.

Sau khi nói xong, trên gương mặt bà ấy lộ rõ vẻ lo lắng: “Đều tại mẹ cả, ai bảo để con bé Triều Triều đi một mình, kết quả lại gặp phải chuyện như vậy, may mà hôm đó Tiểu Việt bắt gặp, nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa!”

Vương Thải Hà cũng là lúc đang tán gẫu với người ta mới nghe được tin tức này từ đồn cảnh sát, bà ấy thật sự rất sửng sốt, hai đứa nhỏ Tiểu Việt và Triều Triều giỏi giấu giếm thật đấy. Chuyện lớn như vậy mà cũng không nói!

Nghe Vương Thải Hà nói xong, Diệp Phương và Cố Hằng nhìn nhau, cuối cùng cũng đã rõ nguyên nhân vì sao Cố Kỳ Việt lại làm ầm ĩ như vậy! Nghĩ đến việc Thẩm Triều Triều bị theo dõi, quả thật rất đáng sợ.

Chưa kịp để Diệp Phương lên tiếng, Vương Thải Hà đã thao thao bất tuyệt: “Không được, sau này cứ để Triều Triều ở nhà cho mẹ, đừng ra ngoài nữa! Con gái đẹp dễ gặp nguy hiểm, mẹ không yên tâm.”

Nghe bà ấy nói đến mức không cho Thẩm Triều Triều ra khỏi cửa, Diệp Phương dở khóc dở cười, đây rõ ràng là bảo vệ quá mức.

Nhưng lần này Diệp Phương vẫn không có cơ hội lên tiếng, một giọng nam trầm thấp vang lên mang theo sự không đồng ý: “Không cho Thẩm Triều Triều ra ngoài? Cô ấy đâu phải phạm nhân bị giam cầm, hơn nữa ngày mai con định dẫn cô ấy ra ngoài đi dạo.”

Cuối cùng Cố Kỳ Việt cũng đã giải quyết xong mọi việc, anh bước nhanh vào nhà, trên gương mặt điển trai là nụ cười rạng rỡ, đôi mắt hoa đào sáng lấp lánh.

Loading...