Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 244

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:10:17
Lượt xem: 2

Lữ Tiểu Ny chính là một người tham ăn.

Vừa vào đến sân, bọn họ đã nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi ở góc nhà, tay cầm d.a.o nhỏ tỉ mỉ khắc lên quả bầu hồ lô, dáng vẻ chuyên chú khiến người ta không dám quấy rầy.

Lữ Tiểu Ny bị đẩy vào nhà thì đã quen với cảnh tượng này rồi, không còn tùy ý như lúc nói chuyện với Vương Thải Hà nữa, trên gương mặt bà ấy mang theo nụ cười nói với Cố Kỳ Việt và Thẩm Triều Triều: “Hai đứa đừng để ý đến ông ấy, có thể gặp được hai đứa cùng lúc thật sự không dễ dàng gì, Kỳ Việt hôm nay sao lại rảnh rỗi đến đây thế? Triều Triều muốn ăn gì không, bà có táo tàu mật tươi đấy.”

Lần trước Lữ Tiểu Ny đến nhà họ Cố ăn cơm đã quen biết Thẩm Triều Triều rồi, cho nên lúc này bà ấy cười rất hiền hậu.

Đắc tội với ai cũng không thể đắc tội với đầu bếp!

Nghe bà ấy hỏi, Thẩm Triều Triều ngại ngùng lắc đầu, đến một môi trường xa lạ khiến cô cảm thấy không được tự nhiên, cho nên không còn thoải mái như lúc ở nhà họ Cố nữa mà chỉ biết đứng im tại chỗ.

Cố Kỳ Việt vẫn luôn chú ý đến cô, bèn lên tiếng: “Bà Lữ ơi, phòng bếp ở đâu ạ? Cháu đói rồi.”

Bọn họ quen biết nhau đã lâu, thế nên Cố Kỳ Việt cũng không khách sáo khiến bà Lữ rất vui, cảm thấy cậu nhóc này không xem mình là người ngoài. Bà ấy vội vàng chỉ đường cho anh, sau đó bà ấy và Vương Thải Hà cùng Thẩm Triều Triều đi vào phòng bếp, Cố Kỳ Việt định đi theo thì bị chặn lại.

Anh chỉ đành đứng trong sân, sau đó suy nghĩ một lúc rồi đi về phía Lữ Tiểu Quân, đồng thời lên tiếng: “Chú Lữ, đã lâu không gặp, lần trước hội nghị khen thưởng chú có đi không? Có nghe thấy bài phát biểu đặc sắc của cháu không? Bây giờ cháu là thanh niên ưu tú rồi đấy!”

Cố Kỳ Việt kéo một chiếc ghế đẩu ở bên cạnh đến ngồi xuống bên cạnh Lữ Tiểu Quân, cho dù có đang tập trung khắc thì ông ấy vẫn biết có người đến nhà. Chỉ là không muốn để ý tới.

Đối với việc này, Cố Kỳ Việt có thể hiểu được, mấy năm nay trường học hỗn loạn, giáo viên cũng vừa kinh hoàng vừa sợ hãi, thế nên không có mấy người có thái độ tốt với người trẻ tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-244.html.]

Sau khi nghe thấy ba chữ “hội nghị khen thưởng”, tay đang cầm d.a.o khắc của Lữ Tiểu Quân khựng lại. Cuối cùng ông ấy cũng chịu quay sang nhìn, thấy dáng vẻ ngồi không nghiêm chỉnh của Cố Kỳ Việt, ông ấy nhíu mày, tên nhóc này vẫn chẳng thay đổi gì cả!

“Đi rồi.”

Lữ Tiểu Quân nhanh chóng cúi đầu xuống tiếp tục khắc quả bầu hồ lô.

Cố Kỳ Việt cũng không để ý, khóe miệng anh mang theo nụ cười tiếp tục nói: “Chú Lữ, bây giờ gửi bài cho tòa soạn báo còn nhận được nhuận bút không ạ?”

“!”

DTV

Lữ Tiểu Quân kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn, trên gương mặt lộ vẻ nghi ngờ: “Cậu hỏi cái này làm gì? Theo tôi được biết, từ nhỏ thành tích môn văn của cậu đã không tốt, viết văn dở tệ, thà rải cơm xuống đất, gà mổ còn hơn cậu viết.”

“...”

Tuy là sự thật nhưng cũng không cần phải nói thẳng ra như vậy, may mà lúc này Thẩm Triều Triều không có ở đây.

Cố Kỳ Việt im lặng, khóe miệng giật giật, sau đó cũng không vòng vo tam quốc nữa mà nói thẳng: “Không phải cháu, là vợ cháu, văn chương của cô ấy rất hay, cháu cảm thấy cô ấy gửi bài chắc chắn sẽ được đăng.”

“Hừ.”

Nghe Cố Kỳ Việt khen Thẩm Triều Triều, Lữ Tiểu Quân khẽ hừ một tiếng, tuy không nói gì nhưng vẻ mặt rõ ràng là không tin, Cố Kỳ Việt càng thêm hào hứng.

Anh lập tức ngồi thẳng lưng, ánh mắt lóe sáng: “Sao nào, chú Lữ không tin à?”

Loading...