Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 243

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:10:15
Lượt xem: 2

Mỗi lần gặp bà nội đều cãi nhau ầm ĩ nửa ngày... Đã có mấy lần, Cố Kỳ Việt còn lo lắng hai bà lão này sẽ trở mặt thành thù, kết quả cho dù có cãi nhau to đến đâu thì không bao lâu sau lại làm hòa như chưa có chuyện gì xảy ra, lại cùng nhau cười nói vui vẻ.

Thật khiến người ta không biết nói gì.

Có lẽ đây chính là tình bạn giữa những người phụ nữ, cho dù đã già cũng không hề phai nhạt.

DTV

Còn chú Lữ, Lữ Tiểu Quân là một giáo viên rất thích dạy dỗ người khác, từ nhỏ đã thích lôi kéo Cố Kỳ Việt giảng giải đạo lý không ngừng, khiến bây giờ nghĩ lại, Cố Kỳ Việt chỉ cảm thấy tai mình ngứa ngáy.

Nhưng nghĩ đến những thay đổi trong mấy năm nay, Cố Kỳ Việt không khỏi thở dài.

Mấy năm trước, Hồng vệ binh làm loạn khắp nơi, học sinh cũng không còn đi học nữa mà bắt đầu đi theo những người trong ủy ban cách mạng đi phê bình, đánh đập người khác!

Trong đó, giáo viên trong trường học là những người chịu thiệt thòi nhiều nhất, khiến cho Lữ Tiểu Quân cũng trở nên im lặng hơn. Ông ấy như già đi chục tuổi, làm cho người ta nhìn thấy cũng không khỏi cảm thán.

Có điều Cố Kỳ Việt lại không cho rằng tình huống như vậy sẽ tiếp diễn, đất nước muốn phát triển thì phải không ngừng tiến bộ mà học tập chính là con đường nhanh nhất và thiết thực nhất.

Như đám sinh viên đại học công nông binh hiện nay, chẳng qua chỉ là vào đó để mạ vàng, thực chất trình độ còn kém hơn cả học sinh cấp hai...

Bởi vì chỉ cần có thư giới thiệu của địa phương hoặc đơn vị là có thể vào đại học công nông binh.

Trông cậy vào đám người này để khiến đất nước trở nên hùng mạnh ư? Đúng là người si nói mộng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-243.html.]

Cho nên tương lai sẽ không như vậy mãi mãi, cứ chờ xem...

Trước đó, Cố Kỳ Việt và Lưu Tư Viễn kết thù chính là vì Lưu Tư Viễn bắt nạt người trí thức.

Vẻ mặt đắc ý đó trông rất đáng ghét, khiến Cố Kỳ Việt không nhịn được.

“Không phải con sợ chú ấy, chỉ là con cảm thấy không thể nói chuyện với chú ấy được.”

Nếu như Lữ Tiểu Quân thích cơ khí, vật lý gì đó thì Cố Kỳ Việt còn có thể nói chuyện được, đáng tiếc ông ấy lại là giáo viên dạy lịch sử, chính trị, mỗi lần nói chuyện là lôi hết chuyện xưa tích cũ ra khiến Cố Kỳ Việt nghe mà buồn ngủ.

Nhưng anh nhớ Thẩm Triều Triều rất thích đọc sách văn học. Có lẽ hai người họ có thể nói chuyện được với nhau.

Cảm nhận được Cố Kỳ Việt đang nhìn mình, Thẩm Triều Triều ngẩng đầu nhìn lại, cô đã không còn sợ hãi nữa, đôi mắt trong veo như phát sáng, dường như mang theo nhiệt độ nóng rực, khiến Cố Kỳ Việt không dám nhìn thêm nữa, vội vàng dời mắt. Cô thật sự là càng ngày càng xinh đẹp.

Cố Kỳ Việt cảm thấy tuy anh không thích đọc sách văn học nhưng bình thường cũng nên xem qua một chút... như vậy, lần sau khi khen người khác sẽ không chỉ có hai từ “xinh đẹp” khô khan nữa mà sẽ có nhiều từ ngữ hình dung phong phú để diễn tả hơn.

Sau đó, bọn họ đi thêm một lúc thì đến nơi, Lữ Tiểu Ny đã đứng chờ ở cửa từ lâu.

Nhìn thấy Vương Thải Hà cuối cùng cũng đến, bà ấy chống gậy, vẻ mặt không vui, cằn nhằn: “Sao giờ này mới đến, tôi đợi đến nỗi hoa cũng sắp tàn rồi, lần sau mà đến muộn như vậy thì đừng đến nữa, để tôi khó chịu ở nhà một mình...”

“Rồi rồi, không phải chỉ đến muộn một chút thôi sao, bà đừng cằn nhằn nữa, mau vào nhà đi.”

Vương Thải Hà không để Lữ Tiểu Ny tiếp tục lải nhải, vội vàng đưa tay xoay người bà ấy lại, sau đó đẩy lưng bà ấy vào trong sân... Nhìn thì cằn nhằn vậy thôi, đến lúc dọn cơm lên thì sẽ im lặng ngay.

Loading...