Mỹ Nhân Xinh Đẹp Gả Cho Lưu Manh - Chương 241
Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:10:11
Lượt xem: 3
“Chân...” Nghe Cố Kỳ Việt hỏi, Thẩm Triều Triều cố gắng nhớ lại, sau đó lắc đầu, trả lời chắc chắn: “Không dài, chỉ cao hơn em một chút.”
“Được rồi, anh biết rồi, sau này chắc chắn sẽ tìm ra hắn ta... Bây giờ em muốn về nhà hay là đến nhà bạn của bà nội?”
“...”
Lúc này Thẩm Triều Triều do dự một chút, sau đó đưa ra lựa chọn. Cô siết c.h.ặ.t t.a.y Cố Kỳ Việt một lần nữa rồi buông ra, vẻ sợ hãi trên gương mặt trắng bệch vẫn chưa hoàn toàn biến mất: “Đến nhà bạn của bà nội ạ!”
Đã đồng ý rồi thì không thể nuốt lời, hơn nữa bây giờ mà về nhà thì sau này càng khó ra ngoài hơn.
Thẩm Triều Triều không muốn trở thành kẻ nhu nhược.
Cố Kỳ Việt cúi đầu nhìn, anh không khuyên nhủ mà chỉ gật đầu, sau đó lên tiếng, giọng nói ngắn gọn nhưng mang đến cảm giác an toàn vô cùng.
“Anh đi cùng em.”
Thẩm Triều Triều gật đầu thật mạnh, cơ thể cô đã ngừng run rẩy nhưng chân lại hơi mềm nhũn, bước đi loạng choạng. Cần thêm một chút thời gian nữa cô mới có thể trở lại bình thường.
“Nếu được thì để anh dìu em đi.”
Lúc này Cố Kỳ Việt đưa ra đề nghị, thuận thế đưa cánh tay tới để cô bám vào, Thẩm Triều Triều chần chờ một chút, lập tức ngước mắt nhìn về phía Cố Kỳ Việt, hơi lo lắng nói: “Không được, sẽ bị người ta báo cáo, gây nên phiền phức thì hỏng bét.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/my-nhan-xinh-dep-ga-cho-luu-manh/chuong-241.html.]
Bây giờ có Hồng vệ binh ở khắp các con đường trong thành phố đang nhìn chằm chằm, một khi bắt được nam nữ có biểu hiện thân mật thì vung gậy gỗ, đánh một trận rồi đưa đến ủy ban cách mạng, sau đó muốn ra ngoài chắc chắn phải lột một lớp da.
Vừa rồi là vì quá hoảng sợ nên cô mới nắm lấy tay Cố Kỳ Việt, nhưng bây giờ cô đã bình tĩnh lại rồi thì sẽ ổn thôi.
Nhưng so với Thẩm Triều Triều lo lắng, Cố Kỳ Việt lại tỏ ra tùy ý hơn, anh cười với cô: “Không sao, con phố này vắng người, không có Hồng vệ binh, hơn nữa... hình như bọn họ rất sùng bái anh, sẽ coi như không nhìn thấy, em không cần lo lắng.”
Ngay lúc Thẩm Triều Triều vừa mới bối rối nắm lấy tay Cố Kỳ Việt, mấy Hồng vệ binh đang tuần tra xung quanh đã bước đến gần.
Chỉ có điều sau khi nhìn thấy Cố Kỳ Việt ngẩng đầu, sắc mặt mấy người đang phẫn nộ lập tức thay đổi, trong mắt tràn ngập vẻ sùng bái, dáng vẻ như hận không thể đến chào hỏi, tự giới thiệu bản thân, nào còn để ý đến Thẩm Triều Triều đang làm gì.
DTV
Từ sau khi câu chuyện về Cố Kỳ Việt được lan truyền, những người bị thu hút nhiều nhất chính là những thiếu niên đầy nhiệt huyết.
Giống như đám thanh thiếu niên gần nhà họ Cố mỗi ngày đều canh me ở đó, khiến Cố Kỳ Việt cuối cùng mỗi ngày chỉ có thể trèo tường đi... chỉ để tránh né đám nhóc rảnh rỗi sinh nông nỗi này, sợ bị bọn họ vây quanh.
Mà đám Hồng vệ binh chính là một đám thanh thiếu niên tụ tập lại, bởi vậy, có thể thấy được hình tượng của Cố Kỳ Việt trong lòng bọn họ lớn thế nào.
Lúc này nhìn thấy thái độ lạnh nhạt của Cố Kỳ Việt, mấy Hồng vệ binh do dự một lúc, cuối cùng vẫn không tiến đến mà kích động vẫy tay về phía bên này, sau đó tản ra.
Trong lúc Cố Kỳ Việt liên tục nói không sao, Thẩm Triều Triều không đi nổi, cuối cùng chỉ có thể đưa tay vịn cánh tay của anh.
Dường như không có chỗ nào trên cơ thể Cố Kỳ Việt là mềm mại. Cánh tay cũng rắn chắc nhưng lại khiến Thẩm Triều Triều cảm thấy vô cùng an tâm, giống như có một gốc cây khổng lồ chắn trước mặt, che mưa chắn gió cho cô, giúp cô có được môi trường sinh trưởng an ổn.